Chương 35: Trò chơi gọi hồn, chiêu mời lãng quỷ

"Tôi cũng nghĩ là như vậy." Lữ Tiểu Dương gật đầu nói.

Xét cho cùng, đây vốn là một cái thi sào, kết hợp hai sự việc lại, dễ dàng suy luận ra phỏng đoán này.

"Nhưng, nếu là sự kiện linh dị liên quan nhiều người như vậy, không thể nào có chuyện sau đó không có một chút tin tức đồn đại nào chứ? Mười mấy năm thôi, thời gian cũng không quá lâu..." Lữ Tiểu Dương cảm thấy hơi kỳ lạ.

"Cũng có thể là nhà trường đã phong tỏa tin tức." Triệu Ngọc Minh nói: "Việc này cứ để tôi lo. Trở về tôi sẽ điều tra rồi nói cho cậu biết toàn bộ sự thật."

"Nếu nhà trường thực sự muốn che giấu, dù chị có là giảng viên trường này, bọn họ cũng không nói cho chị đâu?"

Triệu Ngọc Minh mỉm cười đáp: "Không đâu. Chỉ cần có ghi chép, tôi nhất định tra ra được."

Lữ Tiểu Dương nhìn vẻ tự tin đầy mình của cô, dù nghi ngờ cũng không nói thêm gì. Thế là bàn luận về chuyện này dừng lại ở đây.

Lữ Tiểu Dương dẫn hai người tiếp tục khám phá tòa nhà này. Vô tình, ba người đi đến cuối hành lang. Nội thất của cả tòa nhà chỉ có một hành lang này, nghĩa là ba người bọn họ đã khám phá xong cả tầng một. Cầu thang lên tầng hai ở ngay bên phải cách đó không xa.

Lữ Tiểu Dương không vội vàng đi lên, mà đăm chiêu nhìn cánh cửa sổ lớn nằm ở phía cuối hành lang, mở miệng nói: "Hai người xem cửa sổ này, hình dáng có hơi kỳ lạ không?"

"Không biết, tôi đau bụng quá! Tôi lên tầng hai trước xem có nhà vệ sinh không!" Trần Hạo vừa nói vừa ôm mông chạy vọt về phía cầu thang.

Dưới sự nhắc nhở của Lữ Tiểu Dương, Triệu Ngọc Minh quan sát cánh cửa sổ trước mặt: Khung cửa rất lớn, hai bên phía dưới là hai tấm kính dạng nguyên khối, loại lắp cố định không thể mở được. Chỉ có phía trên cùng là một thanh ngang, cộng thêm thanh dọc ngăn cách ở giữa, nhìn thoáng qua giống hệt một cây thánh giá cỡ lớn.

"Trông cũng hơi mất cân đối, nhưng... có vấn đề gì sao?"

"Tôi cũng không rõ, chỉ cảm thấy... có chút cố ý..." Lữ Tiểu Dương nhìn chằm chằm vào "cây thánh giá" nhô lên trên khung cửa sổ, lẩm bẩm.

"Aaaaaaa...!" Ngay lúc đó, một tiếng thét vang lên từ tầng trên – là thanh âm của Trần Hạo!

Tiếp theo, chỉ thấy Trần Hạo loạng choạng chạy xuống, miệng la lớn: "Trên đó có quỷ! Có quỷ!!"

"Bà lão xe lăn?" Lữ Tiểu Dương vội hỏi.

"Không phải! Không phải! Nhiều quỷ lắm!"

Nhiều quỷ?? Lữ Tiểu Dương tim đập thình thịch: "Nói rõ đi, quỷ dạng gì?"

"Tôi không thấy! Tớ đang... đi nặng thì nghe thấy tiếng có người nói trong phòng bên cạnh, cứ như đang tụng kinh ấy, ít ra cũng có mấy giọng nói cùng nhau phát ra."

"Đây vốn là toà nhà có ma, nửa đêm làm gì có người sống trong này, đương nhiên là có quỷ rồi! Tôi vội kéo quần lên rồi chạy xuống ngay!"

"Ồ, thế... cậu lau mông chưa?" Trần Hạo xấu hổ lấy tay che mặt.

"Tiểu Dương, cậu tập trung sai chỗ rồi. Lúc này còn quan tâm cái mông của tôi..."

Lữ Tiểu Dương nắm chặt kiếm gỗ đào, nhanh chân bước lên cầu thang, bảo Trần Hạo và Triệu Ngọc Minh theo sát sau lưng mình. Lên đến tầng hai, bố cục giống hệt tầng một. Đi dọc hành lang không xa, Trần Hạo kéo tay Lữ Tiểu Dương, chỉ tay vào một cánh cửa cách đó không xa: "Mấy con quỷ kia, ở ngay trong này!"

Không cần hắn nói, Lữ Tiểu Dương cũng đã nghe thấy tiếng nói vọng ra từ trong phòng. Hắn lập tức bước tới, áp sát cánh cửa, lắng nghe thật kỹ.

Đúng như Trần Hạo miêu tả, thanh âm trong phòng phát ra có nam có nữ, nghe ra ít nhất có bốn năm người, cứ như đang ngâm thơ với tốc độ cực nhanh. Lữ Tiểu Dương nghe mãi không rõ một chữ.

Hắn hít sâu một hơi, đá tung cánh cửa, đèn pin quét nhanh một vòng trong phòng: Tổng cộng sáu người, tay nắm tay ngồi dưới đất, vây thành một vòng tròn. Hơn chục cây nến đỏ bày giữa khoảng trống, xếp thành hình ngôi sao ngũ giác. Ở vị trí trung tâm đặt ba cái bát sứ, bên trong chứa chất lỏng đỏ lòm, cũng đang cháy. Một mùi hôi thối lan tỏa trong không khí.

"Bọn họ đang... ôi vãi! Lâm Mặc!?!" Trần Hạo chạy tới sau, kêu lên thất thanh.

Hắn không nhìn nhầm, trong vòng tròn sáu người, rõ ràng có Lâm Mặc. Mấy người đối diện, Lữ Tiểu Dương và Trần Hạo cũng đều quen mặt: Chính là mấy cô gái ăn khuya cùng tối qua!

Quỷ dị ở chỗ, trên mặt mấy người này đều bôi chất lỏng màu đỏ, vẽ thành hoa văn kỳ quái, hơi giống mặt hoa trong Kinh kịch, nhưng không thái quá bằng.

"Tôi hiểu rồi! Lâm Mặc trước không nói muốn chơi trò gọi hồn sao? Thì ra bọn họ chạy đến nơi này chơi! Này, tôi nói các cậu, gan cũng to thật đấy…"

Trần Hạo vừa nói vừa định bước tới, bị Lữ Tiểu Dương giật mạnh lại, lạnh lùng nói: "Cậu không sợ chết à?"

"Sợ... sợ chết?!" Trần Hạo hít một hơi lạnh: "Chẳng lẽ bọn họ đã biến thành quỷ rồi?"

Lữ Tiểu Dương lắc đầu: "Cậu đã khai mở Thiên Mục rồi, nhìn lên trên kia kìa!"

Lên trên sao... Trần Hạo từ từ ngẩng đầu. Trên trần nhà, nơi ánh nến hầu như không thể chiếu tới, hắn thấy thứ Lữ Tiểu Dương đang nói: Một hình bóng mờ ảo bằng khói, tạo thành nửa trên thân người, có đầu và hai tay, thậm chí có cả ngũ quan. Nhưng vì là khói, ngũ quan trong rất trừu tượng và nhẹ nhàng dao động, trông như một khuôn mặt méo mó đang không ngừng biểu hiện những biểu cảm dữ tợn. Phần dưới của hình bóng kia mọc sáu cái chân, hay nên gọi là xúc tu, mỗi cái xúc tu nhô ra đều nối vào đỉnh đầu sáu người phía dưới.

Nhìn tổng thể mà nói, giống hệt một con bạch tuộc mặt người đang dùng xúc tu khống chế sáu người Lâm Mặc. Sáu người Lâm Mặc đều nhắm mắt, thần sắc phấn khích kỳ lạ, đồng thanh ngâm nga thứ ngôn ngữ không thể hiểu nổi.

Cảnh tượng cực kỳ quái dị này khiến Trần Hạo và Triệu Ngọc Minh đứng hình tại chỗ, đầu óc trống rỗng.

Lữ Tiểu Dương nhanh chân bước vào phòng. Gần như đồng thời, hắn cảm nhận được âm khí lạnh lẽo từ phía trên trần nhà nhanh chóng bao phủ toàn thân, rồi từng chút từng chút siết chặt... dường như muốn thông qua lỗ chân lông chui vào cơ thể hắn.

"Đây là năng lực gì, tại sao lại quỷ dị như vậy!" Lữ Tiểu Dương hơi có chút giật mình, nhưng hắn không hề sợ hãi, ngẩng đầu nhìn tà vật kia, cười lạnh: "Ta không biết ngươi là thứ gì, nhưng mấy chiêu này của ngươi, đối với ta vô dụng."

Hắn lập tức giơ tay phải, vừa bắt ấn vừa lẩm nhẩm Kim Quang Chú: “Lang lãng nhật nguyệt càn khôn, quang huy hộ ngã kim thân, thần kinh yêu tà quỷ quái, mẫn vu hóa tác khinh trần!”

Ngón trỏ và ngón giữa chấm vào giữa lông mày. Trong chớp mắt, một luồng kim quang từ giữa lông mày Lữ Tiểu Dương tỏa ra xung quanh, đẩy lui đám âm khí lạnh lẽo. Sau đó phản ngược lên trên, bắn vào trong tà vật kia.

Tà vật bằng khói kia bắt đầu tan rã, phân giải thành một đám khói không có hình dạng. Chẳng mấy chốc, ngay cả khói cũng dần dần tan đi.

"Ơ, sao tôi lại ngủ rồi... Á! Có ma!"

Một cô gái trong sáu người mở mắt, nhìn thấy Lữ Tiểu Dương, giật mình thét lên.