Bước qua cửa vòm, tiến vào sâu bên trong tòa nhà, bất ngờ lại có ba bậc thang đi xuống, rồi mới đến mặt bằng. Lữ Tiểu Dương thấy vậy thì nhíu mày.
Nhà bình thường chỉ xây bậc thang đi lên, vì nền móng nhất định phải cao hơn khu vực xung quanh, hơn nữa xây cao lên còn để đề phòng việc bị ngập nước. Tòa nhà trước mặt này thì lại ngược lại.
Thế này mà gặp trời mưa, bên trong chẳng thành ao cá sao? Tham khảo hình dáng giống quan tài kia, Lữ Tiểu Dương cảm thấy kiến trúc của tòa nhà này nhất định ẩn giấu huyền cơ gì đó.
Hiện tại hắn cũng không rảnh suy nghĩ nhiều, Lữ Tiểu Dương ghi nhớ những điểm nghi vấn, rọi đèn pin vào phía bên trong toà nhà.
Đối diện là một hành lang hẹp dài, hai bên tường là những cánh cửa san sát nhau.
"Sao nơi này lại có mùi như kiểu trái cây thối lên men vậy?" Trần Hạo hít hít mũi.
"Là mùi thi khí!" Lữ Tiểu Dương vẻ mặt nghiêm trọng trả lời hắn.
"Thi khí?" Trần Hạo lập tức ngoái đầu nhìn quanh: "Sao tôi không thấy gì cả?"
"Hai người chưa khai mở Thiên Mục, đương nhiên là không nhìn thấy." Lữ Tiểu Dương vừa nói vừa lấy bút chu sa, vẽ lên má hai người mỗi người một trương Khai Nhãn Phù.
Hai người chỉ thấy trước mắt chập chờn, khi nhìn rõ lại thì lộ ra vẻ kinh ngạc: Trên trần nhà phía trên đầu ba người họ, tụ lại một lớp khói đen pha lẫn xanh lục. Ánh đèn pin chiếu lên, có thể thấy làn khói đang chảy chầm chậm huyền phù.
"Đây... đây chính là Thi Khí?" Trần Hạo lập tức tỏ ra căng thẳng.
"Tiểu Dương, điều này có nghĩa là gì?"
"Có nghĩa đây là một thi sào chứ không phải âm sào như trong suy đoán. Trong tòa nhà này, chắc chắn ẩn chứa ít nhất một thi vật ... rất lợi hại, hoặc là một đám nhưng không lợi hại bằng." Hắn vốn định dùng thuật ngữ chuyên môn, nhưng giải thích hơi phiền, đành đổi thành từ "lợi hại" dễ hiểu hơn.
"Thi... Thi vật kia..." Triệu Ngọc Minh hít một hơi lạnh: "Là bà lão xe lăn đó sao?"
"Bà ta là quỷ, trừ phi là Quỷ Thi, còn không thì chẳng liên quan gì đến cảnh tượng ở đây." Lữ Tiểu Dương giải thích.
Triệu Ngọc Minh nghe đến đây thì sững người: "Nghĩa là, ngoài bà lão xe lăn đó ra, nơi này còn có thể có tà vật khác?"
Thấy Lữ Tiểu Dương gật đầu, mặt Triệu Ngọc Minh trắng bệch.
"Nơi này rất nguy hiểm, chị nếu như sợ thì ra ngoài đợi tôi đi."
Triệu Ngọc Minh do dự một chút, cắn môi nói: "Có cậu ở đây, tôi không sợ!"
Lữ Tiểu Dương không nói thêm nữa. Để Triệu Ngọc Minh ở bên cạnh mình, là vì cân nhắc việc bà lão xe lăn chỉ đích danh muốn gϊếŧ cô. Giữa bọn họ rõ ràng có mối liên hệ nào đó. Vì nơi đây nghi là hang ổ trú ngụ của bà lão xe lăn kia, nên sau này nếu phát hiện ra manh mối gì, có lẽ có thể nhờ Triệu Ngọc Minh nhận diện, biết đâu có phát hiện gì. Nếu không, trong tình huống hiện tại, Lữ Tiểu Dương không muốn bên cạnh mình có thêm một gánh nặng.
Còn Trần Hạo, tên này ít ra tên này là thanh niên, cũng có sức lực, lỡ có việc gì nặng nhọc bẩn thỉu thì vừa vặn sai hắn thực hiện.
Lữ Tiểu Dương vẽ hai tấm Trấn Tà Phù, dán lên sau gáy hai người, như vậy có thể xua đuổi thi khí xung quanh, tránh để hai người hít vào cơ thể.
Xử lý chu toàn, Lữ Tiểu Dương đẩy cánh cửa gần nhất, cửa nơi này đều bằng gỗ, vì lâu ngày đã mục nát hư hỏng, chốt khóa đã hỏng từ lâu, có thể dễ dàng mở ra.
Ánh sáng đèn pin rọi vào, bên trong chất đầy những tủ gỗ, một số trong đó còn để quần áo và giày dép. Xem kiểu dáng, có lẽ là trang phục đạo cụ dùng để múa. Tất cả đều phủ đầy bụi, trông đã cũ kỹ, đã lâu không có ai sử dụng. Nơi này không có gì đặc biệt đáng chú ý.
Ba người lần lượt kiểm tra mấy phòng bên cạnh, những thứ phát hiện được cũng đều liên quan đến vật dụng dùng để múa. Trong một phòng học lớn trống trơn, ba người còn phát hiện sân khấu và một số dụng cụ tập múa.
"Nơi này, có lẽ từng là vũ đường, hoặc là hội trường biểu diễn..." Triệu Ngọc Minh phỏng đoán, thấy Lữ Tiểu Dương đang nhặt thứ gì đó dưới đất, tò mò bước lại gần.
Lữ Tiểu Dương lau bụi trên vật kia, hóa ra là một chiếc đồng hồ đeo tay. Sắc vàng lấp lánh, nhìn qua trông rất đắt tiền.
"Hai người có thấy, vật này đại diện cho cái gì?" Lữ Tiểu Dương ngẩng đầu hỏi hai người.
"Đại diện cho việc ở đây còn có đồ vật quý giá khác! Để tôi thử lục lọi một phen!" Trần Hạo hai mắt sáng rực, giơ đèn pin tìm kiếm khắp nơi.
Triệu Ngọc Minh thì mặt mày ngơ ngác nhìn Lữ Tiểu Dương.
"Chiếc đồng hồ này, chắc chắn là của một sinh viên nào đó vô tình đánh rơi lại đây."
Lữ Tiểu Dương nói: "Mà kỳ lạ là, tại sao lại không nhặt nó về chứ?"
"Có thể là không tìm thấy?"
"Ngay trên nền phòng, lại không phải xó xỉnh nào, tại sao lại không tìm thấy?”
"Lùi một bước, dù cho là không tìm thấy, chẳng lẽ những sinh viên khác cũng làm ngơ sao? Chiếc đồng hồ này trông rất đắt tiền, tuyệt đối không thể là cố tình vứt bỏ."
Lữ Tiểu Dương dùng đèn pin chiếu vào những dụng cụ múa phủ bụi trong phòng: "Còn những thứ này, đến giờ vẫn chưa từng bị hư hỏng, năm xưa ít ra cũng còn khá mới. Theo logic thông thường, dù địa điểm đã chuyển sang tòa nhà mới, những thứ còn dùng được cũng nên mang theo chứ, sao lại bị bỏ lại phủ bụi nơi đây?"
Trần Hạo đang lục lọi khắp nơi tìm bảo vật, nghe thấy thế, buột miệng nói: "Trường này có tiền mà, đổi tất cả thành đồ mới, đồ cũ không dùng nữa thì có làm sao đâu?"
"Tôi biết ngay cậu sẽ nói thế!" Lữ Tiểu Dương bực bội nói: "Vậy những quần áo, giày dép, mỹ phẩm này, đều là đồ cá nhân của sinh viên, tại sao cũng bị vứt lại không lấy? Chẳng lẽ sinh viên đến đây tập múa, người nào cũng là đại gia, đồ cũ đều không thèm lấy?"
"Đúng là thế thật..." Trần Hạo lập tức á khẩu.
Triệu Ngọc Minh hỏi: "Tiểu Dương, ý của cậu là?"
"Em có một suy đoán, những sinh viên tập múa ở đây năm xưa, có thể đã gặp phải biến cố bất ngờ gì đó, buộc phải vội vã rời đi, đến cả đồ dùng cá nhân cũng không kịp thu dọn mang theo."
"Mà sau đó, vì lý do nào đó, không ai quay trở lại, nên ngay cả đồ vật đắt tiền như đồng hồ, vẫn còn bị vứt lại nơi đây!"
Những tình tiết nghi ngờ này, Lữ Tiểu Dương đã nảy sinh ngay khi lần đầu thấy đầy quần áo trong phòng thay đồ. Mãi đến khi phát hiện ra chiếc đồng hồ này, mới khiến hắn càng thêm xác định.
Lời này vừa ra, thần sắc Trần Hạo và Triệu Ngọc Minh đều trở nên nghiêm trọng.
Nhìn lại đống quần áo, dụng cụ múa vương vãi khắp nơi, trước mắt ba người không khỏi hiện lên bức tranh: Một đám sinh viên nữ đang tập múa tại đây, đột nhiên xảy ra biến cố khủng khϊếp nào đó, khiến bọn họ đến mặc quần áo cũng không kịp thay, vội vã chạy ra khỏi tòa nhà...
Rốt cuộc là biến cố gì, có thể khiến bọn họ sợ hãi như vậy, và sau đó cũng không quay lại thu dọn đồ đạc?
Khiến cho hơn chục năm sau, nơi đây vẫn giữ nguyên cảnh tượng năm xưa?
"Có phải là do động đất không?" Trần Hạo thăm dò hỏi.
"Không thể!" Triệu Ngọc Minh lập tức phủ nhận.
"Đừng nói Kim Lăng không nằm trên vành đai động đất, chưa từng có động đất quy mô lớn, dù là xảy ra động đất đi nữa, sau đó cũng không thể không có người đến thu dọn đồ đạc chứ."
Cô ngập ngừng nhìn Lữ Tiểu Dương, nói: "Có phải việc này... liên quan đến sự kiện linh dị nào đó?"