Ngay cả chuyện hôm nay, tuy là do bên ngoài có yêu quỷ tác quái, nhưng cũng là kiếp nạn trong mệnh kiếp của đứa nhỏ... Vì vậy hai người suy nghĩ kỹ đi, có muốn từ bỏ đứa bé này hay không, để mặc nó sống chết, hai người còn trẻ, vẫn có thể sinh thêm một đứa nữa."
Nói xong, Trương Thất Thủ liền cầm chén trà lên, từ tốn nhấp một ngụm, để thời gian cho vợ chồng Lữ Quân thảo luận.
Bề ngoài hắn trông thong thả, nhưng trong lòng lại vô cùng kích động.
Những lời hắn vừa nói, tuy không phải giả, nhưng lại cố ý giấu đi một điểm:
Đứa trẻ mang mệnh cách Thần Khí Tử, nếu có thể vượt qua tam tai cửu nạn, sống đến khi trưởng thành, Thập Điện Diêm Quân sẽ tự tay tẩy tủy cải mệnh cho nó, phong làm "Phán Quan Nhân Gian", cho phép nó hành sứ nhiệm vụ câu hồn quỷ sai ở trần gian.
Lúc này, đứa trẻ mang mệnh cách Thần Khí Tử sẽ trở thành một kỳ tài tu đạo hiếm có trên đời!
Trương Thất Thủ, người cả đời nghèo khó chưa từng có lấy một tên đệ tử nào, gặp được cơ hội như vậy, sao có thể không động lòng?
Nhưng cơ duyên không thể cưỡng cầu, dù sao cũng là hài tử của người ta, vì thế Trương Thất Thủ cố ý nói như vậy để thăm dò vợ chồng Lữ Quân.
Nếu hai người họ từ bỏ đứa bé, tức là mình với nó vô duyên, cũng không cần phí công nhọc sức nữa. Còn nếu bọn họ kiên quyết cứu nó, vậy mình sẽ liều cả mạng già này!
"Quân, anh nói phải làm sao, em... em nghe anh."
Vương Na hai mắt đẫm lệ nhìn chồng, nhất thời không biết quyết định thế nào.
Lữ Quân cúi đầu hút thuốc không đáp lại vợ mình.
Hút xong điếu thuốc, hắn vỗ đùi một cái, kiên định nhìn Trương Thất Thủ:
"Đạo trưởng, tôi muốn cứu nó!"
"Nó là con tôi, tôi không nỡ nhìn nó chết, bất kể tốn bao nhiêu tiền, dù có phải bán thận cắt gan, tôi cũng sẽ cứu con trai tôi đến cùng!"
Lữ Quân quay sang nhìn Vương Na, "Chuyện này, anh quyết định rồi!"
Vương Na bật khóc gật gật đầu.
"Đạo trưởng, cần bao nhiêu tiền, ngài cứ nói thẳng đi."
Trương Thất Thủ vẫy tay, "Chuyện tiền nong tính sau, đã quyết định cứu đứa bé thì ta bắt tay vào việc đây, cậu đi lấy cho ta một chai rượu trắng."
Vương Na nghe vậy vội vàng dặn chồng: "Quân, anh đi xào thêm hai món nữa đi."
"Xào gì chứ, sáng sớm thế này lẽ nào lại uống rượu, nghiện đến mức nào vậy."
Khi Lữ Quân mang rượu đến, Trương Thất Thủ từ trong chiếc túi vải cũ kỹ lôi ra một cái bát sứ cổ màu xanh, đổ một ít rượu vào, lại lấy bút lông chấm chu sa, vẽ một đạo phù, ném vào trong bát.
Đạo phù bùng một tiếng, khiến rượu trắng bốc cháy.
Trương Thất Thủ liền dùng ngọn lửa trong bát sứ, vẽ lên trán Dương Dương một chữ "sơn" (山) bằng thể chữ triện.
"A..."
Dương Dương vốn đang ngủ say, bỗng thét lên một tiếng, hai mắt mở to, hai con ngươi đỏ ngầu pha lẫn sắc xanh, trừng trừng nhìn Trương Thất Thủ, ánh mắt căm hận như muốn gϊếŧ chết lão, ánh mắt này tuyệt đối không phải của một đứa trẻ sơ sinh.
Chữ "sơn" (山) bằng rượu bắt đầu sôi sùng sục, khói trắng bốc lên không ngừng.
Dương Dương như đang chịu cực hình, vừa rêи ɾỉ vừa giãy giụa tứ chi.
Lúc này, từ bên cạnh chữ "sơn", những đường máu đỏ bắt đầu nổi lên, lan tỏa ra xung quanh như hình tia chớp, nhanh chóng phủ kín cả khuôn mặt, kết hợp với biểu cảm dữ tợn của Dương Dương, trông cực kỳ kinh hãi.
"Thấy không, đây là huyết tuyến thi thể, đứa trẻ này bị một quỷ thi ám thể, trong người đã nhiễm một luồng thi khí."
Trương Thất Thủ giữ đầu đứa bé, giải thích: "Vốn đây không phải chuyện lớn, nhưng đứa bé này có chút đặc biệt, nó bị nhiễm thi khí ngay khi còn trong bụng mẹ, thi khí này theo nó lớn lên, đã hòa lẫn vào máu thịt, rất khó dùng biện pháp thông thường để trừ khử..."
Đôi vợ chồng trẻ nghe xong, mặt mày tái mét, chỉ biết không ngừng cảm tạ lão.
Mấy phút sau, khi chữ "sơn" (山) trên trán Dương Dương biến mất, những vệt máu trên mặt đứa bé cũng dần tan đi. Dương Dương nghiêng đầu, lại chìm vào giấc ngủ.
"Xong rồi. Trong người nó vẫn còn sót chút thi khí, hai người về kiếm mười quả của cây xoan, giã nát rồi nấu cùng gạo nếp, lấy nước gạo nếp cho nó uống hai ba bữa là khỏi."
Trương Thất Thủ cầm bình rượu, tự mình uống hai ngụm, nhìn về phía Lữ Quân và Vương Na, nói:
"Quỷ thi này có thể dùng thi khí xâm nhập vào đứa bé từ trước khi nó thành hình, cũng có chút đạo hạnh... Nó làm vậy, rất có thể là do có thù oán với nhà hai người, vì thế cần phải diệt nó đi để trừ khử hậu họa."
Lữ Quân nghe vậy, vội vàng chắp tay cầu xin Trương Thất Thủ giúp đỡ.
"Ta đã nhận tiền rồi, aizzz chết tiệt, ta còn chưa nhận tiền! Thôi được rồi, cậu suy nghĩ kỹ xem, đầu quỷ thi này là từ đâu mà ra?"
Trương Thất Thủ gợi ý:
"Quỷ thi cũng là do người biến thành, nhà cậu có kẻ thù nào không, trong nửa năm qua có ai chết, đặc biệt là chết oan chết uổng không?"
"Cái này... hình như thật sự không có, vợ chồng tôi thường đi làm xa nhà, chỉ khi vợ tôi mang thai mới về nhà dưỡng thai, cũng ít khi tiếp xúc với ai..."
Trương Thất Thủ còn định hỏi tiếp, Vương Na bỗng lên tiếng: "Đạo trưởng, tự tử bằng cách thắt cổ có phải là chết oan không?"
"Đương nhiên, oan đến không thể oan hơn."
Vương Na nghe vậy, vội nói: "Nhà bên cạnh có Thúy Thúy, khoảng hai ba tháng trước tự tử bằng cách thắt cổ, nhưng... nhà tôi với cô ấy không có thù oán gì, lúc còn sống cô ấy với tôi rất thân, thường hay sang nhà tôi chơi, còn nhờ tôi giới thiệu người yêu cho nữa."
Không ngờ Lữ Quân nghe đến tên "Thúy Thúy", sắc mặt lập tức đông cứng, ngập ngừng nhìn Trương Thất Thủ.
"Nói đi, cái chết của cô ta có liên quan đến cậu không? Hai người có chuyện gì sao?"
"Không, không phải như đạo trưởng nghĩ đâu, nhưng cái chết của cô ấy, thật sự có liên quan đến tôi."
Lữ Quân thở dài, kể ra bí mật giấu kín trong lòng:
Thúy Thúy, tên thật là Lữ Thúy, là cháu gái nhà họ Lữ của Lữ Quân, nhà ở ngay bên cạnh. Cô ấy gặp nạn ba tháng trước, chết khi mới hơn hai mươi tuổi, làm việc tại xưởng dệt lông cừu trong làng.
Vì hai nhà gần nhau, lúc còn sống Thúy Thúy thường sang nhà Vương Na chơi, chủ yếu là để hỏi han về những thứ mới lạ ở thành phố, tình cảm giữa hai người rất thân thiết.
Theo Lữ Quân, Thúy Thúy chỉ là một cô gái ngây thơ vô tội, nhưng một đêm nọ, chuyện hắn chứng kiến đã đảo lộn nhận thức của hắn:
Đó là khi Vương Na mang thai được năm sáu tháng, giữa đêm khuya, sau khi Vương Na ngủ say, Lữ Quân nghe thấy tiếng động ngoài sân sau, tiếng rêи ɾỉ như có người đang khóc.
Tò mò, hắn cầm đèn pin ra sân sau, chiếu ra ngoài cổng, nào phải khóc đâu, mà là một đôi nam nữ đang nằm trên đống rơm sau vườn nhà mình, làm chuyện ấy!
Ánh đèn chiếu thẳng vào mặt người phụ nữ, chính là Thúy Thúy.
Hai người thấy bị phát hiện, vội vàng xách quần áo bỏ chạy.
Lữ Quân không nhìn rõ người đàn ông kia là ai.
Vì cảm thấy không may, Lữ Quân không kể chuyện này với Vương Na, chỉ âm thầm nghĩ, Thúy Thúy mới hai mươi tuổi, chưa có người yêu, ngay trước đó không lâu, cô ấy còn nhờ Vương Na giới thiệu cho mình một chàng trai tốt ở thành phố.