Chương 29: Quá khứ bi thảm của nữ quỷ

"Im đi! Tịch Tịch với cậu, làm sao có thể có hôn ước, cậu đừng có mà nói bậy!" Lâm Na đột nhiên biến sắc, gần như hét toáng lên.

Phản ứng của cô khiến Lữ Tiểu Dương vô cùng khó hiểu, nghi hoặc hỏi: "Sao cậu trông giận dữ thế?"

"Tôi giận cái gì? Cậu là thằng nhà quê, nghèo đến mức phải giao đồ ăn rồi, cậu nghĩ cậu xứng đáng với Tịch Tịch sao? Cậu còn mặt mũi nào đi tìm cô ấy?"

Cô vừa dứt lời, Khâu Kiện bên cạnh cũng cười lạnh theo: "Tiểu Na là nhớ tình bạn học cũ, sợ cậu gây họa, để tôi nói cho cậu biết nhé, Trịnh Tịch Tịch kia có bạn trai rồi, là thiếu gia Nhạc Thiên Địa Sản, Vương Gia Lạc, hai người sắp đính hôn rồi. Cậu nghĩ xem, cậu có điểm nào xứng để so sánh với Vương thiếu?"

"Nếu cậu dám đi quấy rối Tịch Tịch, để Vương thiếu biết được, cậu có rõ, hậu quả của cậu sẽ thế nào không?"

Cái gì!? Trịnh Mai có bạn trai rồi, mà còn sắp đính hôn nữa!?

Lữ Tiểu Dương lập tức một luồng máu nóng dồn lêи đỉиɦ đầu, bước đến trước mặt Lâm Na, nắm chặt cổ tay cô, lớn tiếng chất vấn: "Đây là sự thật?"

"Đau quá, Lữ Tiểu Dương, cậu làm tôi đau rồi!" Lâm Na giãy giụa.

Lữ Tiểu Dương buông lập tức cô ra, nói: "Cậu không nói cũng được, đưa tôi số điện thoại của cô ấy, tôi sẽ tự hỏi!"

"Dựa vào cái gì? Lữ Tiểu Dương, cậu tưởng đây là núi rừng ở quê à, cậu có thể hoành hành ngang ngược? Nói cho cậu biết, đây là Kim Lăng, tôi chỉ cần nói một câu, có thể đuổi cậu về núi ở ngay!!"

Một câu đe doạ này to thật...

Lữ Tiểu Dương lúc này cũng bình tĩnh lại, nhìn vào vị trí phía sau vai trái của Lâm Na, nói: "Cậu bị một nữ quỷ đeo bám. Nếu cậu đưa tôi thông tin liên lạc của Trịnh Mai, tôi sẽ giúp cậu trừ đi nữ quỷ kia, nếu không thì cậu tự mình cầu phúc đi."

Cái gì!? Lâm Na bản năng quay đầu nhìn lại, chẳng thấy gì.

"Ha ha, Lữ Tiểu Dương, cậu hết cách rồi à, lại tìm ra lý do vụng về như vậy."

"Ồ, tôi quên cậu là đạo dĩ rồi, nhưng đây là Kim Lăng, ba cái trò mê tín phong kiến của cậu, người nơi này không ai tin đâu!"

"... Vậy được, cậu đi đi."

Rốt cuộc cũng là bạn học một thời, Lữ Tiểu Dương cũng không tiện thật sự dùng thủ đoạn bạo lực với người ta.

Dù sao hắn cũng có số liên lạc của Trịnh Bách Phúc, thật không được thì gọi điện chất vấn ông ta.

Còn Lâm Na... Lữ Tiểu Dương vốn định giúp cô, nhưng người ta không tin, thì thôi vậy.

"Đi? Đi đâu?"

Khâu Kiện nhe răng cười: "Cậu vừa làm bạn gái tôi đau, còn muốn tôi rời đi?"

"Vốn xem mấy người là bạn học cũ, tốt bụng tha cho mấy người rời đi, giờ, tôi yêu cầu cậu quỳ xuống bái lạy, xin lỗi Tiểu Na!"

Lâm Na không những không ngăn cản, ngược lại còn nói thêm: "Và phải thề với trời đất chứng giám, sau này không được quấy rối Tịch Tịch nữa!"

"Tại sao cô ấy luôn sợ tôi đi tìm Trịnh Tịch Tịch thế nhỉ?" Lữ Tiểu Dương cảm thấy, trong này chắc chắn có ẩn tình.

"Tôi mà không đồng ý thì sao?"

"Cậu sẽ đồng ý thôi, nhìn đằng kia kìa…” Khâu Kiện một tay đặt lên vai Lữ Tiểu Dương, tay kia chỉ ra phía bên kia đường.

Con phố vốn vắng vẻ lúc này xuất hiện một đám người, ít nhất mười mấy tên, một số trong đám kia còn cầm vũ khí nhìn như gậy gộc.

"Cậu thật sự nghĩ tôi ngu à? Ba người các người, tôi chỉ một mình, vừa xuống xe đã dám gào thét với các người, lỡ bị đập thì phải làm sao?"

"Nói thật với cậu, trước khi xuống xe, tôi đã gọi điện kêu người rồi!"

Chẳng mấy chốc, đám người kia đã đến nơi, không ai hỏi Khâu Kiện chuyện gì xảy ra, tự giác phân tán ra, vây quanh ba người Lữ Tiểu Dương.

Việc này khiến Lữ Tiểu Dương cảm thấy, Khâu Kiện bình thường chắc chắn không ít lần làm chuyện này, đám thuộc hạ của hắn có vẻ đều trở thành công nhân lành nghề rồi.

"Anh đánh được mấy tên?" Trần Hạo cúi xuống gần Lý Triều Nguyên, lo lắng hỏi.

"Tôi không biết đánh nhau, một tên cũng mệt rồi."

"Vậy tại sao anh lại bình tĩnh thế?"

Lý Triều Nguyên lúc này chề môi hất cằm về phía Lữ Tiểu Dương:

"Chẳng phải có lão đại của cậu ở đây sao?"

"Cậu ấy... biết đánh nhau?"

Nói đến tróc quỷ, Lữ Tiểu Dương đương nhiên là hạng nhất rồi, nhưng đây là đánh nhau, đối thủ là con người bằng xương bằng thịt a. Lại còn là hơn chục thanh niên tay cầm vũ khí.

Trần Hạo hoàn toàn không có chút tự tin nào với Lữ Tiểu Dương.

Nhưng sự việc đã đến nước này, nhục nhã chắc chắn không thể chịu được.

Trần Hạo nhớ trong đầu xe Lý Triều Nguyên có một cái tuốc nơ vít, liền chui vào xe lấy ra, giấu sau lưng, định lát nữa cố hạ vài tên, cũng coi như là không lỗ vốn.

"Thế nào, cậu tự quỳ xuống xin lỗi, hay để bọn tôi giúp cậu?" Cảm thấy đã nắm chắc tình hình, Khâu Kiện càng thêm đắc ý.

"À này, cậu đã gọi người rồi, có thể cho tôi một cơ hội, để tôi cũng gọi người giúp được không?" Lữ Tiểu Dương trông đặc biệt thành khẩn thỉnh cầu.

Câu nói này vừa ra, Trần Hạo sững người trước tiên. Lữ Tiểu Dương lại đề nghị gọi người? Cậu ta là tân sinh viên đại học, ngoài mấy đứa bạn học ra, còn quen ai nữa? Chẳng lẽ lại gọi mấy đứa bạn học đến đánh nhau?

Lý Triều Nguyên liếc nhìn phía sau Lâm Na, không khỏi nở nụ cười: "Lữ Thiên Sư, hóa ra là tính kế này, lần này có kịch hay xem rồi..."

Khâu Kiện cười phá lên: "Ha ha ha, tôi nghe nhầm không? Thằng nhà quê, cậu cũng học tôi kêu người tới?"

"Được, cậu gọi nhanh đi, gọi nhiều vào, nhưng phải nhanh đấy, Hùng Vĩ ca hẹn tôi đến Bạch Kim Hán bàn chuyện kinh doanh đấy."

"Không cần lâu, vài phút thôi."

Lữ Tiểu Dương vẫy tay gọi Lâm Na: "Cậu lại gần đây một chút."

"Tôi? Ha ha, Lữ Tiểu Dương, chẳng lẽ cậu định bắt tôi làm con tin!?" Lâm Na miệng tuy nói vậy, nhưng vẫn đứng yên không dám động đậy.

"Không phải cậu, là vị phía sau cậu kia.”

Phía sau Lâm Na lúc này là một nữ quỷ tóc dài bờm xờm, mặc một bộ đồ ngủ màu đỏ chói, lặng lẽ bước xuống xe, đi về phía Lữ Tiểu Dương.

Nữ quỷ vốn ngồi ở phía sau Lâm Na, Lữ Tiểu Dương vừa xuống xe đã nhìn thấy cô ta.

Lúc nãy hắn nhìn chằm chằm Lâm Na, thực chất đang quan sát nữ quỷ phía sau cô, không liên quan gì đến ngực của Lâm Na.

"Cậu... có thể nhìn thấy tôi?" Nữ quỷ phát rs thanh âm cực kỳ âm lãnh, trông như sắp ra tay bất cứ lúc nào.

Lữ Tiểu Dương lục trong túi lấy ra một tấm mộc bài chuốt nhọn hai đầu, đưa ra trước mặt nữ quỷ: "Nhận ra thứ này không?"

Trên tấm mộc bài cổ kính trông có vẻ bình thường này, khắc bốn chữ: "Phong Đô Chiếu Mệnh".

"Phán Quan Lệnh!"

"Ngài là... Phán Quan đại nhân!" Nữ quỷ đột nhiên biến sắc, "cộp" một tiếng quỳ xuống, thân thể run lẩy bẩy.

Người chết hóa quỷ, sẽ thức tỉnh ký ức các kiếp trước, chỉ cần một kiếp nào đó từng đến Âm Ty báo cáo, thì không thể không từng thấy qua Phán Quan Lệnh!

Tuy nữ quỷ hơi nghi hoặc, tại sao Phán Quan Lệnh - pháp khí chuyên dụng chỉ có Phán Quan Thiên Tử Điện mới có, lại xuất hiện trên người một người sống.

Nhưng theo luật lệ Âm Ty, bất kể là ai có trong tay cầm Phán Quan Lệnh này, thì người đó chính là Phán Quan!

Điểm này không thể nghi ngờ. Lữ Tiểu Dương rất hài lòng với phản ứng của cô ta.

Nhìn thấy nữ quỷ nhận ra Phán Quan Lệnh, vậy khỏi cần giải thích phiền phức, lập tức hỏi: "Cho cô một phút tự giới thiệu bản thân, và tại sao còn lưu lại ở nhân gian, nếu dám lừa gạt ta dù chỉ là một câu, ta lập tức khiến cô hồn phi phách tán."

"Tiểu nữ không dám, khởi bẩm Phán Quan đại nhân, chuyện là thế này..."

Nữ quỷ vừa khóc vừa kể lại thân thế của mình…