"Lữ Tiểu Dương, làm đi! Từ giờ trở đi tôi là phụ tá của cậu, chỉ cần không bắt tôi đi tróc quỷ, bảo tôi làm gì cũng được!" Trần Hạo nắm chặt tay Lữ Tiểu Dương, vô cùng kích động nói.
Lý Triều Nguyên cũng hùa theo, biểu thị nếu Lữ Tiểu Dương muốn làm, hắn có thể cung cấp miễn phí các loại vật tư pháp khí, chỉ cần mỗi lần xong việc chia cho hắn chút thù lao là được.
Lữ Tiểu Dương hoàn toàn bất lực với hai người này.
Đặc biệt là Lý Triều Nguyên, trước đó còn tỏ thái độ chết cũng không dám đυ.ng vào vụ án này, giờ đây lại tràn đầy nhiệt huyết.
Hóa ra giờ mình thành công cụ kiếm tiền của hai tên gia hoả này rồi...
Phòng hờ không đánh lại, chết cũng là mình, hai tên kia nói gì cũng không bị làm sao.
Đây chính là tình bạn của người trưởng thành sao?
"Tìm hiểu trước đã, Tam ca, anh về tìm vị pháp sư đó trước, tìm thấy thì bảo tôi một tiếng." Lữ Tiểu Dương nhún vai nói.
"Tôi sẽ đi tìm, nhưng, muốn moi ra manh mối từ miệng hắn không dễ dàng, đã từng có pháp sư thử qua rồi, nói hắn như bị trù ếm gì đó, tam hồn bị phong tỏa nhị hồn, nên mới điên điên dại dại, lời nguyền đó, không cách nào giải trừ."
"Bất kể ra sao, anh tìm thấy người trước rồi hẵng tính."
...
Ăn cơm xong, Lý Triều Nguyên lái xe đưa hai người về trường.
Trên đường, Lữ Tiểu Dương nhận được điện thoại của Triệu Ngọc Minh, hỏi hắn khi nào hành động, trước đó Lữ Tiểu Dương đã hứa, sẽ dẫn cô cùng đi tìm hiểu âm sào của bà lão xe lăn kia.
"Mười một giờ đi, lúc đó âm khí nặng nhất, pháp thuật của tôi khai triển cũng hiệu quả nhất, lúc đó tôi liên lạc với chị."
Kết thúc cuộc gọi với Triệu Ngọc Minh, Lữ Tiểu Dương dựa vào lưng ghế, vừa định chợp mắt một chút, đột nhiên một chiếc xe từ phía đối diện phóng tới cực nhanh.
May mà Lý Triều Nguyên là tài xế kinh nghiệm đầy mình, vội vàng đánh lái, tránh được va chạm trực diện. Dù vậy, hai chiếc xe vẫn cọ sát vào nhau.
"Mẹ kiếp, lái kiểu gì thế, vội đi ăn cướp à!"
Lý Triều Nguyên bên này còn chưa kịp phản ứng, bên kia đã dừng xe xuống, là một thanh niên trẻ tuổi khoảng hai mươi, ăn mặc loè loẹt, lên tiếng chửi luôn.
"Chàng trai nói năng sạch sẽ một chút, tôi đi đúng luật đúng phần đường của mình, là cậu lấn làn lại còn đi với tốc độ cao, cậu phải chịu toàn bộ trách nhiệm."
Là một người ở độ tuổi trung niên, Lý Triều Nguyên đối mặt tình huống này vẫn tương đối kiềm chế, chỉ nêu rõ sự việc.
"Là tôi chịu toàn bộ trách nhiệm, thì sao nào! Nhưng phản ứng của ông cũng quá chậm, mẹ kiếp nếu ông đánh lái ngay từ đầu, không phải đã tránh được tai nạn rồi sao?"
Lý Triều Nguyên ba người nhìn nhau. Nếu thanh niên này không chịu nhận lỗi, thì còn có thể cãi nhau. Kết quả người ta cũng đã nhận lỗi, nhưng chính là không biết điều, không hề có thái độ hợp tác. Hắn còn làm gì được?
Đối mặt tình huống này, Lý Triều Nguyên cũng không biết nói gì.
"Ồ, vậy cậu nói xem cậu muốn xử lý làm sao, tôi phải trả tiền cho cậu sửa xe?" Lý Triều Nguyên hỏi.
"Sửa xe? Ông một cái xe Wuling Hongguang cà tàng, ông sửa nổi không? Ông bán cái xe đi, còn không đủ xe tôi mua một cái lốp!"
Thanh niên chỉ vào chiếc xe của mình.
Đây là một chiếc xe thể thao mui trần màu xanh, nhìn đã biết giá trị không hề rẻ.
Trên xe còn ngồi một cô gái, thân hình nóng bỏng, ăn mặc cũng rất phóng khoáng.
Có lẽ lúc phanh gấp bị va vào ngực, cô ta liên tục dùng tay xoa l*иg ngực mình
.
Theo nhịp tay xoa bóp, hai bầu ngực căng tròn không ngừng bị ép ra từ phía trên chiếc váy hai dây...
Lữ Tiểu Dương thấy vậy thì nhìn chằm chằm.
"Thằng chó, mày nhìn cái gì thế!"
Thanh niên chửi một câu, sau đó ánh mắt quét qua ba người, thái độ cực kỳ ngạo mạn nói:
"Trách nhiệm vụ tai nạn là lỗi tại tôi, tôi sẽ sửa xe cho mấy người, cái xe cà tàng này, tôi mua luôn cũng được, nhưng bạn gái tôi bị va vào ngực, các anh phải xin lỗi cô ấy, nếu cô ấy chịu tha thứ, chuyện hôm nay coi như bỏ qua."
Thanh niên nói xong, đắc ý nhìn về phía Lữ Tiểu Dương, lại phát hiện hắn vẫn đang nhìn chằm chằm bạn gái mình.
"Mẹ kiếp, mày còn dám nhìn nữa, tao nói vừa rồi mày nghe thấy không?"
"Ồ, cậu vừa nãy, nói cái gì cơ?" Lữ Tiểu Dương lúc này mới hoàn hồn, hỏi hắn một câu.
“Thằng chó chết này, mày cố tình chơi tao đấy hả?"
Thanh niên lập tức nổi giận, xông tới túm cổ áo Lữ Tiểu Dương, nhìn sắp động thủ, đột nhiên, cô gái trên xe vẫn đang xoa ngực kêu lên:"Lữ Tiểu Dương?"
Lữ Tiểu Dương giật mình, quay đầu nhìn.
Lúc này cô gái đã ngẩng đầu lên, khuôn mặt thanh tú, nhìn hơi có chút quen quen.
"Là cậu... Lâm Na?"
Cô gái gật đầu.
Thật là cô ấy!
Hoá ra là Lâm Na, bạn cùng lớp thời cấp hai của hắn, sau khi tốt nghiệp, nghe nói cả nhà đều chuyển đến Kim Lăng. Lữ Tiểu Dương và cô sau này không gặp lại lần nào.
Tuy thời đi học, Lâm Na vì gia cảnh tốt, nên tính tình khá kiêu ngạo, Lữ Tiểu Dương và cô cơ bản không có tiếp xúc qua.
Nhưng rốt cuộc vẫn là bạn học, có thể gặp người quen ở thành phố xa lạ như Kim Lăng, Lữ Tiểu Dương vẫn rất vui.
"Lâm Na, cậu hiện tại, xinh đẹp hơn hồi xưa nhiều, tôi nhớ cậu trước đây... mặt tròn, giờ thành mặt trái xoan rồi, sống mũi cũng cao hơn, ơ, hình như mắt một mí cũng thành hai mí rồi..." Lữ Tiểu Dương chân thành khen ngợi, hoàn toàn không để ý, sắc mặt Lâm Na càng lúc càng đen.
"Lữ Tiểu Dương cậu đang cố ý đấy à, trước đây chúng ta đâu có thân quen như vậy, sao cậu có thể nhớ rõ ngũ quan của tôi như vậy!"
"Ồ, cậu quên rồi sao, các cậu vẫn gọi tôi là tiểu thần côn mà, lúc đó tôi vừa học xem tướng, đi học nhàm chán không có việc gì, tướng mạo mỗi bạn học tôi đều nghiên cứu qua..."
"Cậu!"
Lâm Na hơi hoảng, lén nhìn thanh niên lái xe, để Lữ Tiểu Dương nói tiếp, hình tượng "thiên sinh lệ chất" của cô sẽ không giữ được nữa, nên vội vàng chuyển đề tài: "Lữ Tiểu Dương, cậu đến Kim Lăng làm gì?"
"Đi học chứ, tôi thi đậu đại học rồi."
"Cậu... cậu lại có thể thi đậu đại học?”
Lâm Na cảm thấy không thể tin nổi, sau đó, cô nhìn thấy Lữ Tiểu Dương mặc nguyên bộ đồ giao đồ ăn Meituan, nhíu mày hỏi: "Cậu đang giao đồ ăn?"
"Ừ, cần công kiệm học ấy mà.”
Khoé mắt Lâm Na lướt qua một tia khinh thường, sau đó quay sang thanh niên, đầy vẻ đắc ý nói: "Đây là bạn trai tôi, Khâu Kiện, cậu gọi cậu ấy là Khâu thiếu là được, anh ấy có không ít việc kinh doanh ở khu đại học, lát nữa tôi bảo anh ấy sắp xếp cho cậu một công việc gì đó, làm bất cứ thứ gì cũng kiếm được nhiều tiền hơn công việc shipper giao đồ ăn."
"Cảm ơn ý tốt của cậu, giao đồ ăn là tốt lắm rồi."
Thái độ của Lâm Na, Lữ Tiểu Dương sao không nhìn thấy rõ, sự nhiệt tình khi gặp bạn học cũ cũng nguội lạnh, tùy miệng đối phó một câu.
"Thì ra là bạn học của em, vậy chuyện này thôi bỏ qua, sau này mọi người lái xe chú ý chút!" Khâu Kiện buông cổ áo Lữ Tiểu Dương, quay người đi về phía Lâm Na.
Lữ Tiểu Dương thấy hai người định rời đi, vội vàng gọi Lâm Na lại: "Lâm Na, cậu cũng ở Kim Lăng, bình thường có gặp Trịnh Mai không, có số liên lạc của cô ấy không?"
"Trịnh Mai? Ồ, cậu nói là Tịch Tịch à, cậu tìm cô ấy làm gì?”
Lâm Na lập tức cảnh giác, sau đó gõ gõ đầu: "Nhớ ra rồi, hai đứa đi học có qua lại... Giờ cậu đến Kim Lăng, muốn tìm cô ấy để nối lại tình xưa?"
"Nếu cậu có ý nghĩ như vậy, tôi khuyên cậu mau từ bỏ đi, kẻo tự rước họa vào thân. Cậu hiện tại so sánh với cô ấy, căn bản không phải người cùng một thế giới."
Vô cớ bị người ta một trận công kích, Lữ Tiểu Dương hơi khó chịu đáp lại: "Cậu đại khái không biết, tôi với Tịch Tịch, là có hôn ước…”