Chương 26: Xác chết biết đi, tận mắt chứng kiến

"Có liên quan gì đến cậu đâu!"

Lữ Tiểu Dương trừng mắt nhìn Trần Hạo, nhưng đề nghị chia đều của Trần Hạo cũng không tệ, thế là chia số tiền làm hai phần, mỗi người hai vạn rưỡi với Lý Triều Nguyên.

"Được rồi, vậy tôi nhận một nửa, sau này cần pháp khí gì cứ đến tìm tôi... Đi đi, tôi mời hai cậu đi uống rượu!"

Lữ Tiểu Dương cũng còn chuyện muốn hỏi hắn, nên không từ chối.

Nửa tiếng sau, Lý Triều Nguyên lái xe đưa hai người đến một trung tâm thương mại nhìn qua có vẻ đặc biệt cao cấp.

Lữ Tiểu Dương ngẩng đầu nhìn tấm biển neon khổng lồ, ghi ba chữ "Bạch Kim Hán", hỏi: "Đây là chỗ ăn?"

“Đây là một trong mấy trung tâm ăn uống giải trí lớn nhất Kim Lăng, ăn uống, hát karaoke, tắm hơi, tất cả đều có đủ!"

"Tôi quen ông chủ ở đây, phong thủy nơi này chính do mộ tay tôi làm, đến đây ăn uống không mất tiền!"

Đến quầy lễ tân, Lý Triều Nguyên oai phong lẫm liệt đưa ra một tấm thẻ đen, lễ tân lập tức cung kính gọi quản lý sảnh đến, dẫn ba người lên phòng VIP trên tầng cao nhất.

Lý Triều Nguyên gọi một bàn đầy món ngon như tôm hùm, bào ngư… lại thêm một chai rượu Mao Đài, rót đầy cho Lữ Tiểu Dương, trước hết cảm ơn ân cứu mạng, liền mời cậu ba chén.

Lữ Tiểu Dương không giỏi uống rượu, chỉ ứng phó qua loa. Nói chuyện một lúc, Lữ Tiểu Dương cũng hiểu thêm về tình hình của Lý Triều Nguyên:

Sau khi bái Triệu Đà Tử làm sư phụ, hắn đi theo ông ta, bắt đầu từ làm "Nhị Thần" (bài vị ngang Đạo Đồng), từng bước trở thành đệ tử Xuất Mã, trong nhà thờ phụng một vị Hôi Tiên năm trăm năm tu vi.

Mà chi phái của bọn họ, nói ra còn thuộc Tát Mãn Đại Tông (Xuất Mã Tiên thuộc chi nhánh Hắc Thổ Tát Mãn) — Triệu Đà Tử là đệ tử chính thống của Thiết Sát Sơn, tổ tiên từng dâng hương trước mặt Hồ Tam Thái Gia.

Lữ Tiểu Dương vốn không hiểu nhiều về Tát Mãn, nhân cơ hội này hỏi thêm, biết được cảnh giới Tát Mãn từ thấp đến cao chia thành: Bạch Thân, Bang Ban, Vu Chúc, Nguyên Minh, Tiểu Tông Bá, Đại Tông Bá,…

Về cơ bản có thể đối ứng với Đạo môn và Phật môn. Còn bài vị cảnh giới của Lý Triều Nguyên là Bang Ban nhị phẩm, đối ứng với bài vị cảnh giới trong Đạo môn chính là Hoàng Quan.

Lữ Tiểu Dương là bài vị Thiên Sư, cao hơn hắn ba tầng cảnh giới...

Khoảng cách này đã không thể tìm tiêu chuẩn so sánh, cơ bản là một trời một vực.

"À Nguyên ca, lúc anh bị Vực dùng dịch nhầy khống chế, vị lão tiên gia kia của anh... lúc đó đang bảo vệ anh?"

"Ừ, cậu không biết lúc đó nguy hiểm thế nào đâu, trong dịch nhầy có một luồng lực hút, suýt nữa hút cạn dương khí trong người tôi, nếu không có lão tiên gia bảo vệ, sợ rằng tôi đã tắt thở ngay tại chỗ rồi."

"Lúc tôi cứu anh ra, lão tiên gia nhà anh đã rời khỏi thân xác anh rồi à?"

Lý Triều Nguyên cười ngượng, "Ừ, tà vật kia quá lợi hại, lão tiên cũng không phải đối thủ, lão nhân gia thấy không xong liền rút lui rồi..."

Lữ Tiểu Dương suýt nữa bật cười, hóa ra đến thời điểm sinh tử quan đầu, tiên gia cũng không đáng tin cậy.

"Lữ Thiên Sư…"

"Anh gọi tôi là Tiểu Dương đi, nghe lạ tai quá."

"Được, vậy cậu gọi tôi Lý Tam đi, tôi xếp thứ ba trong nhà, gọi Nguyên ca, tôi cứ cảm thấy mình có thể triệu hồi bù nhìn..." Lý Triều Nguyên cười hì hì với Lữ Tiểu Dương.

Sau đó hắn lại nói tiếp: "Tiểu Dương, thanh chuỷ thủ cậu dùng để tiêu diệt tà vật lúc trước, không phải pháp khí tầm thường a, có thể... cho tôi xem qua một chút không?"

Lữ Tiểu Dương liền lấy Ly Hồn Câu đưa cho hắn, vừa giới thiệu lai lịch của nó.

"Pháp khí cửu đoạn quang a, khủng bố thật..." Lý Triều Nguyên tay cầm Ly Hồn Câu run lẩy bẩy.

"Tam ca, cần gì phải thế, đâu phải đồ của anh, chỉ nhìn thôi mà cũng kích động thế?" Trần Hạo thắc mắc nói.

"Cậu thì hiểu cái gì! Những pháp sư như bọn tôi, có khi cả đời cũng không được thấy một pháp khí cao tầng, có một pháp khí ngũ đoạn quang trở lên đã có thể làm bảo vật gia truyền rồi!"

"Thần khí trong truyền thuyết như thế này, chỉ cần được nhìn thấy một lần, cũng đủ để tôi đem đi khoe cả đời rồi!"

Lữ Tiểu Dương cười cười, hắn hiểu tâm lý của Lý Triều Nguyên.

Hơn nữa Ly Hồn Câu của hắn đâu phải pháp khí cửu đoạn quang bình thường, mà còn là một trong những trấn sơn chi bảo của Mao Sơn.

Lão Lý lúc này cầm nó, cảm giác hẳn giống như nhà thư pháp nhìn thấy Lan Đình Tự, nhà khảo cổ nhìn thấy ngọc tỷ truyền quốc vậy.

Hai người vừa ăn vừa nói chuyện. Từ bản thân hai bên, nói đến tình hình Pháp thuật giới ở Kim Lăng, đánh giá của Lý Triều Nguyên là bốn chữ: Ngư long hỗn tạp.

"Kim Lăng rốt cuộc là thành phố tỉnh lị, người giàu có nhiều, nên pháp sư cũng nhiều, cơ bản đều là tướng thuật sư và phong thủy sư, không có trình độ gì mấy. Chỉ có tam đại gia tộc là có chút môn đạo."

"À Tiểu Dương, cậu đừng giao đồ ăn nữa, kiếm được bao nhiêu tiền đâu, dựa vào thực lực của cậu, ở Pháp thuật giới Kim Lăng chẳng phải muốn tung hoành ngang dọc sao, tiền đầy đất tha hồ nhặt!"

"Đúng đúng, Lữ Tiểu Dương, tôi làm trợ lý cho cậu, lúc đó chia cho tôi chút xíu là được!" Trần Hạo vội vàng nói tiếp, hai mắt toát ra hào quang sáng rực.

Lữ Tiểu Dương gãi đầu: "Lúc xuống núi sư phụ tôi nói, không được quá cao điệu, không thì dễ bị cừu gia để ý... Nhưng nếu Tam ca có việc tốt, giới thiệu vài cái để tôi kiếm chút tiền cũng được."

"Giao cho tôi! Thực lực mèo cào của tôi, trước đây gặp việc lớn đều không dám nhận, từ nay có cái bắp đùi to như cậu, lưng tôi cũng cứng hơn, nói ra thì vẫn là tôi chiếm tiện nghi của cậu."

Lý Triều Nguyên cười toe toét, sau đó tò mò hỏi: "Nhưng, tông phái đỉnh cấp như Mao Sơn các cậu, sao lại có cừu gia? Là người nào vậy?"

Thấy Lữ Tiểu Dương do dự, hắn vội nói thêm: "Nếu không tiện nói, coi như tôi chưa hỏi gì."

"Không có gì là không tiện, nhưng chuyện này nói ra dài dòng lắm, để lúc khác rảnh rỗi rồi nói chuyện sau."

"Tam ca, anh có biết không, trường chúng tôi có một vụ án linh dị, liên quan đến bà lão ngồi xe lăn gì đó." Lữ Tiểu Dương tùy tiện hỏi một câu.

Rốt cuộc Lý Triều Nguyên là chủ minh điếm duy nhất ở Kim Lăng, có lẽ đã nghe qua chuyện này.

"Bà lão ngồi xe lăn..."

Lý Triều Nguyên đặt xuống miếng thịt bò xào đang định cho vào miệng, hỏi: "Cậu gặp qua nó rồi?"

"Tối qua nó định hại người, bị tôi bắt gặp, nhưng tôi không thấy bản tôn của nó."

Lý Triều Nguyên nghe xong, lẩm bẩm: "Mụ già chết tiệt này, lại ra ngoài hại người rồi à."

"Thì ra anh cũng biết, nhưng sao lại nói "lại"?"

"Cậu tìm tôi, coi như hỏi đúng người rồi! Cậu mới đến Kim Lăng không biết, về bà lão này, ở Kim Lăng là một kỳ án nổi tiếng rồi!"

Lý Triều Nguyên chỉnh đốn tư thế, kể ra tình hình mình biết: Thì ra, như trong diễn đàn trường đã nói, truyền thuyết về bà lão xe lăn đã lưu truyền ít nhất mười mấy năm, không ít lão sư và học trò đều từng thấy bóng dáng của nó.

Nhưng diễn đàn trong trường không nói là, kể từ khi trường học xây dựng xong, đại khái mỗi năm, đều có một hai học sinh chết thảm một cách kỳ lạ, hoặc là tự sát, hoặc là chết vì tai nạn.

Vốn dĩ ở nơi đông người như trường đại học, mỗi năm chết một hai người không có gì lạ, nhưng quỷ dị ở chỗ, thi thể của mỗi nạn nhân, sau khi được đưa đến nhà xác, đều biến mất một cách vô cùng khó hiểu.

Cảnh sát điều tra rất lâu, nhưng không thu thập được chút manh mối hữu ích nào, không ai biết những thi thể đó đi đâu mất.

Trần Hạo nghe đến đây, nói: "Tam ca dùng từ không đúng rồi, xác chết sao lại đi đâu được?"

"Chính là dùng chân mà đi!"

Lý Triều Nguyên nghiêm túc nói: "Tôi đã từng tận mắt chứng kiến!"