Chương 21: Cậu lại có vợ à?

"Nếu không phải do chị, thì chắc là người nhà của chị. Ví dụ, có thể bà ấy có thù oán với ai đó thân thiết với cô, không thể hại được người đó nên mới chuyển đối tượng sang nhắm vào cô!"

Triệu Ngọc Minh nghe xong, trầm ngâm suy nghĩ.

"Việc cần làm bây giờ là phải tìm ra bà lão kia... Lý Mạt Lệ đã nói, bà lão này hoạt động trong khuôn viên trường, vậy hang ổ của bà ta chắc chắn cũng ở gần đây. Tối nay tôi sẽ đi thăm dò thử xem."

"Chị Minh về nhà hỏi thăm người nhà xem, liệu có ai biết lai lịch của bà ta không. À đúng rồi, bà ta chắc chắn có liên quan đến trường chúng ta!"

Ánh mắt Triệu Ngọc Minh chợt lóe lên: "Sao cậu biết?"

"Lý Mạt Lệ không phải đã nói rồi sao? Bà lão này xuất hiện sau khi ngôi trường được xây dựng, trước đó chưa từng ai trông thấy bà ta."

Triệu Dụ Minh chậm rãi gật đầu, nhìn Lữ Tiểu Dương với ánh mắt thán phục: "Cậu thật tinh ý, ngay cả chi tiết nhỏ như vậy cũng để ý."

Lữ Tiểu Dương đắc ý đưa tay vuốt tóc, làm bộ thản nhiên: "Không có gì, chuyên môn của tôi thôi mà."

Tróc quỷ trừ ma không đơn giản như người ngoài nghĩ, cứ tay niết quyết cầm kiếm gỗ thế là xông vào đánh nhau.

Phần lớn tà vật đều sợ pháp sư, sau khi bị phát hiện, chúng thường nhanh chóng tìm chỗ trốn.

Lúc này, cần phải thu thập manh mối, phân tích – quá trình này hơi giống cảnh sát điều tra manh tối để tìm ra tội phạm, pháp sư cũng tương tự, phải luôn đấu trí đấu dũng với tà vật.

"À Tiểu Dương, tôi không hiểu, tại sao Lý Mạt Lệ lại dùng thủ đoạn phức tạp như vậy để dụ tôi ra giữa hồ?"

"Ý tôi là, lúc đó tôi đã xuống nước rồi, sao cô ta không trực tiếp gϊếŧ tôi?"

"Tà vật hại người không đơn giản như mọi người nghĩ đâu. Người bình thường dương khí dồi dào, có ba hồn đăng, hồn đăng không tắt thì tà vật khó lòng nhập vào. Nếu cưỡng ép... cũng không phải không được, nhưng bản thân bọn chúng sẽ tiêu hao rất nhiều."

"Cô ta chỉ là quỷ hồn cảnh giới thấp nhất, muốn gϊếŧ người thường sẽ dùng thủ đoạn mê hoặc như vậy. Cái gọi là quỷ vực kỹ xảo chính là chỉ loại này."

Triệu Ngọc Minh nghe hắn nói chăm chú như học sinh tiểu học.

Những kiến thức kỳ lạ này cô chưa từng nghe bao giờ, vừa tò mò vừa càng thêm ngưỡng mộ Lữ Tiểu Dương.

"Tiểu Dương, bà lão xe lăn kia có phải có thực lực mạnh hơn Lý Mạt Lệ nhiều không?"

"Chắc là vậy."

Lữ Tiểu Dương xoa cằm nói: "Nghe ý tứ trong lời nói của Lý Mạt Lệ, bà lão kia khống chế cô ta rất dễ dàng, chênh lệch thực lực có lẽ khá lớn."

Triệu Ngọc Minh nghe đến đây lại tỏ ra căng thẳng.

"Vậy... cậu chắc chắn đánh bại được bà ta chứ?"

"Không dám chắc lắm, dù sao cũng chưa từng giao đấu, nhưng chắc không thành vấn đề."

Tà vật thực sự cường đại rất hiếm gặp, Lữ Tiểu Dương nghĩ chắc mình không đen đủi đến mức vừa xuống núi đã gặp phải một con chứ.

"Được, chị tin cậu!" Triệu Ngọc Minh nhìn Lữ Tiểu Dương với ánh mắt nồng nhiệt.

Trong chuyện này, Lữ Tiểu Dương là người duy nhất cô có thể trông cậy.

"À chị Minh, tối qua hai tên du côn kia nghe thấy tên chị sao lại tỏ ra sợ hãi đến thế? Chị quen thân với đại ca của bọn chúng à?" Lữ Tiểu Dương nhớ lại chuyện tối qua, buột miệng hỏi.

"Loại người đó làm sao tôi có thể quen biết được. Tôi có... một người bạn đã dặn dò Hồng Vĩ ca đừng gây chuyện với tôi, có lẽ bọn chúng sợ người bạn đó của tôi."

Triệu Ngọc Minh không muốn nói nhiều về chuyện này: "Tiểu Dương, tôi mua cho cậu điện thoại... Tôi biết cậu không để ý những thứ này, nhưng sống ở thành phố, có điện thoại thông minh sẽ tiện hơn."

Nói rồi, cô lấy chiếc điện thoại mới mua đưa cho Lữ Tiểu Dương.

"Ồ, Hoàng Mao cho tôi mượn tạm một cái cũ rồi, dùng cũng tốt."

"Dùng cái mới đi, đằng nào cũng đã mua rồi, đừng khách khí."

Lữ Tiểu Dương đành phải nhận lấy, nghịch trên tay, nhìn bề ngoài đã thấy cao cấp hơn nhiều so với cái Hoàng Mao đưa cho.

"À cái này... điện thoại của hãng nào vậy?"

"Huawei Mate40, mẫu mới nhất. Định mua iPhone cho cậu nhưng cả nhà tôi thích dùng Huawei, tôi thấy dùng thoải mái hơn."

"Ồ, chắc là đắt lắm nhỉ?"

Triệu Ngọc Minh mỉm cười: "Điện thoại thôi mà, đắt rẻ gì đâu. Tiểu Dương, sau này cậu thiếu gì cứ nói với tôi, đừng ngại."

"Vâng, cảm ơn chị Minh."

Hai người ngồi trong xe trò chuyện một lúc, Lữ Tiểu Dương cũng hiểu thêm đôi chút về Triệu Ngọc Minh:

Cô là người Kim Lăng, nhưng từ nhỏ đã theo gia đình đến Thượng Hải sinh sống. Lớn lên đi du học ở bên nước ngoài, mãi đến năm ngoái mới về nước.

Cô vào làm giảng viên Học Viện Kỹ Thuật Nghề Nghiệp Kim Lăng theo sắp xếp của gia đình, dạy môn Ngôn ngữ Anh.

"Thực ra tôi không thích làm nghề giáo viên, về Kim Lăng là để ở bên cạnh ông nội."

"Ông nội tôi là người Kim Lăng, trước làm ăn ở Quảng Đông, già rồi về quê an dưỡng. Chính là ông nội giúp tôi... xin được công việc này."

"Nếu không làm giảng viên, tôi phải vào công ty của gia đình, điều đó còn tệ hơn nên tạm thời cứ làm giảng viên vậy."

Kể xong về mình, Triệu Ngọc Minh tò mò hỏi thăm hoàn cảnh Lữ Tiểu Dương.

Biết cậu từ nhỏ đã lên núi tu đạo, cô vô cùng kinh ngạc.

Cô lại một lần nữa nhận ra, Lữ Tiểu Dương khác biệt hoàn toàn với tất cả những người cô từng quen.

Sự huyền bí của chàng trai này khiến cô có chút mê mẩn.

"À chị Minh, nhà chị rất giàu phải không?" Lữ Tiểu Dương do dự mãi rồi cũng đặt câu hỏi.

"Hả?" Câu hỏi thẳng thừng khiến Triệu Ngọc Minh có chút bối rối.

"Tôi không có ý gì đâu, chỉ là hỏi thăm nhờ thôi. Chị quen biết nhiều người giàu có ở đây nhỉ? Tôi muốn hỏi thăm một người…"

"Cô ấy tên là Trịnh Mai, à không, giờ là Trịnh Tịch Tịch. Bố cô ấy tên là Trịnh Bách Phúc, nhà cũng khá là giàu có."

"Trịnh Bách Phúc..." Triệu Ngọc Minh nhíu mày, cô chưa nghe tên này bao giờ, chắc chắn không phải đại gia, có lẽ ngay cả đại gia hạng nhì cũng không tới.

"Tôi sẽ hỏi giúp cậu. À mà sao cậu lại tìm cô ấy?"

Lữ Tiểu Dương ngượng ngùng gãi đầu: "Trịnh Tịch Tịch... là vợ chưa cưới của tôi."

"Vợ... vợ chưa cưới? Cậu lại có vợ rồi à!?" Triệu Dụ Minh suýt nhảy dựng lên khỏi ghế, một cảm giác mất mát khó tả trào dâng.

"Ừ, tôi đính hôn với cô ấy mấy năm rồi, nhưng chưa làm lễ cưới."

"Thế... sao cậu không có số liên lạc của cô ấy?"

"Ôi, dài dòng lắm. Chuyện hôn sự này do hai bên gia đình đặt ra, có lẽ cô ấy còn không biết chuyện này nữa. Mấy năm rồi tôi không có liên lạc, nhà cô ấy giàu lên, bố cô ấy chê tôi nghèo, không chịu cho số liên lạc..."

"Đính hôn từ bé à?"

"Ừ, khoảng cấp hai ấy."

Khóe miệng Triệu Ngọc Minh thoáng nở nụ cười khó nhận ra.

Trịnh Bách Phúc không chịu đưa liên lạc của con gái, rõ ràng là muốn hủy hôn, mà bản thân Trịnh Tịch Tịch có lẽ còn không biết chuyện đính hôn này.

Loại hôn ước từ bé kiểu đùa cợt như vậy, liệu có tính được không?

Dù thấy Lữ Tiểu Dương có vẻ rất nhiệt tình với Trịnh Tịch Tịch, nhưng tám phần mười chuyện hôn nhân của hai người sẽ chẳng đi tới đâu.