Chương 20: ╬Táng Áiぷ Gia Tộc – Giấc Mộng Xưa

Trần Hạo giúp Lã Tiểu Dương đăng ký làm shipper cho ứng dụng Meituan, chỉ chờ xét duyệt xong là có thể đi phỏng vấn.

“Cơ bản không vấn đề gì, yêu cầu công việc shipper không cao, chắc sáng mai sẽ liên hệ cậu thôi.” Trần Hạo nói.

“Hoàng Mao, hay là cậu cũng mua một chiếc xe điện, hai đứa mình cùng đi giao đồ ăn đi?”

Lần đầu làm công việc part-time kiểu này, Lữ Tiểu Dương có hơi ngại ngùng, cảm thấy có bạn đồng hành sẽ tốt hơn nên dụ dỗ Trần Hạo.

“Tôi à… cũng được, đúng lúc kiếm chút tiền mua vài con figure.”

“Figure là gì?” (Mô hình đó mọi người)

“Nói cậu cũng không hiểu đâu, ngủ sớm đi.”

……

Sáng hôm sau, Lữ Tiểu Dương đánh thức Trần Hạo dậy, hai người đến chợ đồ cũ ở khu đại học, bỏ ra một nghìn tệ mua hai chiếc xe điện hiệu Aima, nhìn qua có vẻ cũ kỹ nhưng vẫn chạy được.

Đơn xin làm shipper cũng đã được duyệt, hai người đến trung tâm Meituan phỏng vấn, sau đó là trải qua buổi đào tạo ngắn hạn…

Khi mọi thủ tục hoàn tất, hai người được phân về chi nhánh ở gần khu đại học, nhận bộ đồ shipper đầy đủ.

Hào hứng với cảm giác mới lạ, hai người lập tức bắt đầu nhận đơn hàng.

Nửa ngày trôi qua, Lữ Tiểu Dương thấy khá ổn.

“Tôi kiếm được tám mươi ba tệ, còn cậu?”

Nhìn số dư trong ví WeChat, trong lòng Lữ Tiểu Dương vui như Tết.

Đây mới là ngày đầu đi làm, chưa quen đường xá, lại tốn khá nhiều thời gian mà đã kiếm được thế này.

Đợi đến khi quen tay quen đường rồi, chắc chắn sẽ kiếm được nhiều hơn!

“Tôi thì được hơn sáu mươi, không xong rồi, mệt quá, đi ăn thôi!”

Hai người gửi xe ở trạm nạp tiền sạc pin, đến một quán ăn Sa Hiểu gần đó gọi hai phần cơm chân giò.

Trong lúc chờ đồ ăn được lên, Lữ Tiểu Dương lấy điện thoại ra nghịch.

Trong WeChat có một tin nhắn chưa đọc, gửi từ người tên “Tiểu Ngọc Nhi”.

Tiểu Ngọc Nhi: Tiểu Dương, là cậu đúng không, tôi là chị Minh đây [icon hoa hồng]

Thì ra là Triệu Ngọc Minh.

Lữ Tiểu Dương chợt nhớ tối qua Trần Hạo giúp mình đăng ký WeChat xong thì nhân tiện gửi lời mời thêm bạn với Triệu Ngọc Minh, không ngờ hôm nay đã được chấp nhận.

Hắn gõ phím trả lời: Chị Minh, tôi là Lữ Tiểu Dương.

Đáng lẽ định gửi ba biểu tượng bắt tay, nhưng do không quen thao tác, anh lại nhấn nhầm thành ba biểu tượng [bom] gửi đi.

Triệu Ngọc Minh trả lời gần như ngay lập tức: Tiểu Dương, sao cậu lại đặt biệt danh kiểu này, haha!

Biệt danh? Mình có đặt đâu!

Lã Tiểu Dương mở thông tin cá nhân xem, tên hiển thị là: Lữ Nhật Thiên Soái Soái Soái.

Chết tiệt, chắc chắn là tên gia hoả Hoàng Mao làm rồi!

Đang định giải thích thì Triệu Ngọc Minh đã gọi video call tới.

“Tiểu Dương, cậu đang làm gì thế, ăn cơm chưa?”

“Sắp ăn rồi, chị Minh qua đây ăn không, tôi mời!”

“Chị định mời cậu cơ, thôi được, tôi qua chỗ cậu, gửi địa chỉ đi.”

Lữ Tiểu Dương không biết gửi vị trí nên nhờ Trần Hạo giúp, tiện thể nhờ nghĩ giùm biệt danh mới.

Trần Hạo suy nghĩ một chút, đổi biệt danh thành: [╬Táng Áiぷ Gia Tộc - Giấc Mộng Xưa]

“Cái này là gì thế?” Lữ Tiểu Dương chớp chớp mắt.

“Bây giờ đang hot kiểu tên này, tin tôi đi, không sai được!” Trần Hạo nín cười, nghiêm túc trả lời.

Sau đó còn tốt bụng đổi giúp hắn cái avatar kiểu visual kei, phần giới thiệu sửa thành: Bắt không được tim tôi, thì đừng bảo tôi hoa tim.

“Cảm ơn cậu nhé!” Lữ Tiểu Dương rất hài lòng, giờ mình trông đã giống người thành phố rồi.

Chưa đầy hai mươi phút sau, Triệu Ngọc Minh đến.

Hôm nay cô không mặc đồ công sở nữa mà diện một chiếc váy dài màu đỏ, đơn giản nhưng sang trọng, cùng gương mặt thanh tú khiến ai cũng phải ngắm nhìn.

Cô vừa xuất hiện trong quán, từ nhân viên đến khách đều đổ dồn ánh mắt.

Nhìn thấy Lữ Tiểu Dương và Trần Hạo mặc đồ shipper, Triệu Ngọc Minh tỏ ra vô cùng ngạc nhiên.

“Hai người… sao lại đi giao đồ ăn thế?”

“Hôm nay mới làm, nửa ngày kiếm được hơn tám mươi tệ rồi, hôm nay tôi mời, chủ quán cho thêm một phần cơm chân giò!” Lã Tiểu Dương đắc ý nói.

Giao đồ ăn…

“Tôi hiểu rồi! Tiểu Dương cậu đang trải nghiệm cuộc sống đúng không, giống như hôm qua bán hàng rong ấy, chỉ để làm cho vui thôi nhỉ?” Triệu Ngọc Minh vừa nói vừa tỏ vẻ ngưỡng mộ.

Còn chuyện kiếm tiền, cô không tin.

Một thế đạo cao nhân như Lữ Tiểu Dương sao có thể thiếu tiền? Dù có muốn kiếm tiền thật cũng không ai đi làm shipper vất vả thế này.

Lữ Tiểu Dương nghe đến đây thì ôm mặt cười khổ.

Có vẻ cô ấy hiểu lầm mình hơi sâu rồi.

“Tiểu Dương, tôi có món quà tặng cậu, để ở trong xe, tôi đi lấy nhé.”

Triệu Ngọc Minh nói xong, quay sang Trần Hạo đang định đứng dậy: “Cậu cứ ăn tiếp đi, bọn tôi lát nữa sẽ quay lại.”

Trần Hạo nghe vậy đành ngồi xuống.

Xe của Triệu Ngọc Minh đậu ở bãi đỗ gần đó.

Lữ Tiểu Dương không hiểu về xe hơi nhưng thấy nó khá bề thế, phía trước có logo hai chữ “R” chồng lên nhau, nên hỏi:

“Đây là xe gì thế?”

“Đây là xe của chú tôi, bình thường tôi không lái chiếc này, đúng dịp hôm nay xe tôi hỏng nên mượn tạm vài ngày. Cá nhân tôi không thích phô trương đâu.”

Triệu Ngọc Minh vội giải thích, sợ Lữ Tiểu Dương nghĩ mình quá vật chất.

“Ồ, ý là xe này đắt lắm hả?”

Triệu Ngọc Minh đang phân vân không biết có nên nói giá tiền của chiếc xe này không thì Lữ Tiểu Dương lại hỏi: “Có đến mấy trăm nghìn không?”

“Ừm… cũng phải thế.” Triệu Ngọc Minh bật cười.

Có vẻ vị Lữ đạo trưởng này quả thật sống lâu trong núi, không hiểu gì về đời thường.

Nhưng như thế này lại trông ngố ngố dễ thương…

“Tiểu Dương, tối qua tôi về tra một chút thì biết trường tôi từ lâu đã có truyền thuyết về bà lão xe lăn, ít nhất cũng mười năm rồi.”

“Nhưng tôi không quen bà ấy, sao bà ấy lại hại tôi?”

Lữ Tiểu Dương hỏi: “Chị vào trường được bao lâu rồi?”

“Nửa năm, thực ra chưa đủ một học kỳ.”

“Chị có hay ra hồ không?”

“Ừm có, bên đó yên tĩnh, cảnh đẹp, hễ ở lại trường là tôi lại ra hồ đi dạo một lúc.”

Lữ Tiểu Dương nghe vậy thì chậm rãi gật đầu

Thảo nào “bà lão xe lăn” lại nhờ Lý Mạt Lệ ra tay. Triệu Ngọc Minh thường xuyên ra hồ, muốn hại cô thì không ai thuận tiện hơn Lý Mạt Lệ.

Còn việc tại sao tà vật kia không tự mình làm, Lữ Tiểu Dương cũng đoán được phần nào, nhưng do manh mối chưa đủ nên tạm thời chưa nghĩ sâu.

“Bà lão này chắc chắn có liên quan gì đó với tôi!”

Lữ Tiểu Dương liền giải thích:

Chuyện quỷ hại người không quá kỳ lạ như trong tiểu thuyết, bởi Âm Ty cũng có luật pháp, quỷ vật nào hại người khi xuống đó sẽ bị trị tội.

Nếu không xuống Âm Ty báo danh tức là từ bỏ cơ hội luân hồi, ở lại nhân gian cũng dễ bị pháp sư tiêu diệt.

Vì thế, quỷ vật hại người thường chỉ vì hai lý do: trả thù hoặc tu luyện.

Trường hợp của Triệu Ngọc Minh, có người chỉ đích danh muốn gϊếŧ cô, tám phần là liên quan đến thù hận.

Nghe xong, mặt Triệu Ngọc Minh tái mét.

“Tôi chắc chắn không có thù oán gì với bà ấy, tôi sống ở nước ngoài, về nước chưa đầy một năm, lại mới vào trường này, sao có thể kết thù được? Tôi còn không biết bà ấy là ai…”