Chương 19: Đạo sĩ phiên bản shipper

Triệu Ngọc Minh khẽ mỉm cười: "Vậy cậu cũng đừng gọi chị là Triệu lão sư nữa, gọi tôi là chị đi."

"Chị Minh!" Trần Hạo lập tức hưởng ứng.

Triệu Ngọc Minh trừng mắt: "Ai cho phép cậu gọi thế!"

"À mà Tiểu Dương, linh phù của cậu bán một nghìn phải không? Điện thoại tôi cũng rơi xuống nước rồi, ngày mai tôi gửi tiền cho cậu nhé. À, cậu còn vừa cứu tôi nữa..."

Triệu Ngọc Minh nói một cách thận trọng: "Tôi không có ý xúc phạm đâu, chỉ là muốn hỏi... tôi có nên trả thù lao cho cậu không?"

Cuối cùng cũng đề cập đến vấn đề này rồi!

Quả không hổ danh là giảng viên đại học, thẳng thắn quá đi!

Lữ Tiểu Dương trong lòng vui sướиɠ tột độ, định giả bộ khách sáo một chút rồi "bất đắc dĩ" nhận thù lao, nào ngờ Trần Hạo bên cạnh đã nhanh miệng: "Triệu lão sư, như thế không ổn đâu! Tiểu Dương là đạo sĩ, tróc quỷ trừ yêu vốn là trách nhiệm của cậu ấy, cũng là việc làm rất thiêng liêng!"

"Hơn nữa bây giờ mọi người đã là bạn bè rồi, sao có thể đặt vấn đề tiền bạc? Cô như thế là đang xúc phạm cậu ấy đấy!"

Lữ Tiểu Dương quay đầu nhìn Trần Hạo, trong lòng bực bội: Thằng này nói dối sao mà trơn tru hơn cả sư phụ ta vậy?

Triệu Ngọc Minh ngơ ngác nhìn Lữ Tiểu Dương: "Tiểu Dương, có phải vậy không?"

"Lời nói thì đúng là như thế, nhưng mà…"

“Vậy là tôi hiểu sai rồi, tôi không nên nhắc đến vấn đề tiền bạc. Thôi thì thế này, Tiểu Dương, sau này nếu gặp khó khăn gì, nhất định phải nói với tôi, tôi sẽ cố gắng giúp cậu!"

"Được, dễ nói, dễ nói." Lữ Tiểu Dương lén lau nước mắt ở khóe mắt khi cô không để ý.

"À Triệu lão sư, cô còn cần túi không? Để em xuống lấy giúp cô nhé?" Trần Hạo tươi cười nịnh nọt.

Triệu Ngọc Minh ngoảnh lại nhìn mặt hồ, chiếc túi màu hồng vẫn còn trôi nổi trên mặt nước.

"Không có gì quan trọng lắm, thôi bỏ đi."

Về đến khu ký túc xá, Lữ Tiểu Dương nhanh chóng lên lầu hoạ một tấm Huyết Tinh Phù rồi xuống đưa cho Triệu Ngọc Minh.

"Đây là Huyết Tinh Phù, tốt hơn loại phù bình an bán ra kia nhiều. Nếu cô vẫn không yên tâm, tốt nhất mấy ngày tới đừng ở lại trường. Hang ổ của tà vật kia ở gần đây, nếu chị đi xa, nó không thể đuổi theo chị được."

Triệu Ngọc Minh đón lấy linh phù trân quý như báu vật, không ngừng nói lời cảm ơn.

"Tiểu Dương, cậu thêm tôi vào WeChat đi, khi nào tôi đổi điện thoại mới sẽ chấp nhận kết bạn."

"WeChat à... điện thoại tôi không có chức năng đó, chị cho tôi số điện thoại đi."

Lữ Tiểu Dương lôi ra chiếc điện thoại cục gạch của mình.

Nhìn thấy chiếc điện thoại chỉ nhỏ hơn viên gạch một chút, Triệu Ngọc Minh sửng sốt.

"Phải rồi, người như cậu ấy chắc chẳng màng đến vật chất, khác xa với phàm nhân chúng ta..."

Trong vô thức, hình tượng Lữ Tiểu Dương trong mắt cô lại càng thêm cao lớn.

"Triệu lão sư, em kết bạn với cô nhé! Em cùng phòng với Tiểu Dương, cô tìm được em là gặp được cậu ấy!" Trần Hạo cười híp mắt lấy điện thoại ra.

Triệu Ngọc Minh suy nghĩ một chút rồi đọc số điện thoại.

Vì Triệu Ngọc Minh sợ không dám về một mình, Lữ Tiểu Dương và Trần Hạo đành đưa cô ra cổng trường.

"Bác Tần, mở cửa giúp cháu." Triệu Ngọc Minh gõ cửa phòng bảo vệ.

"Muộn thế này, trường có quy định... Ồ, là giảng viên Triệu à? Về muộn thế?"

Bác Tần khoác áo bước ra, nhìn thấy Triệu Ngọc Minh lập tức nở nụ cười.

Ông nhớ có lần nghe lãnh đạo nào đó bàn tán, cô giáo xinh đẹp này là nhân vật mà hiệu trưởng cũng không dám đυ.ng vào...

"Tiểu Dương, tôi đi nhé, mai gặp lại!"

Triệu Ngọc Minh vẫy tay chào Lữ Tiểu Dương rồi tươi cười rời đi.

"Triệu lão sư xinh thật đấy..."

Trần Hạo còn đang mê mẩn nhan sắc của cô, bỗng bị Lữ Tiểu Dương đá vào mông: "Cậu vừa nhiều chuyện làm tôi mất tiền oan, chuyến này công toi rồi!"

"Ý cậu là chuyện thù lao? Cái này... đạo sĩ trừ ma cũng lấy tiền à?" Trần Ngạo ngơ ngác.

"Đương nhiên! Đạo sĩ cũng phải ăn, không lấy tiền thì lấy gì ăn?"

Lúc bán hàng lề đường, Triệu Ngọc Minh tặng không một nghìn, Lữ Tiểu Dương đoán chắc cô là đại gia.

Lần này cứu cô, đòi tám chín nghìn cũng không quá đáng nhỉ?

Nghĩ đến số tiền vuột mất, Lữ Tiểu Dương đau lòng, lại đá Trần Hạo mấy phát nữa.

"À thì... tôi làm thế là tốt cho cậu mà!"

Trần Hạo vừa tránh đòn vừa biện minh: "Cậu mà lấy tiền là xong ngay, còn bây giờ cô ấy nợ cậu ân tình to đùng, chẳng phải hay hơn sao?"

"Ân tình? Có tác dụng gì?"

"Sao không? Triệu lão sư vừa xinh vừa giàu, cậu không muốn thu phục à? Giờ có ơn cứu mạng, biết đâu cô ấy lại lấy thân báo đáp..." Trần Hạo nhướn mày, mặt mũi đầy vẻ nịnh nọt.

Lữ Tiểu Dương búng một cái vào đầu hắn: "Tôi nói với cậu bao nhiêu lần rồi, tôi đã có vợ, làm thế được sao?"

Nhưng nghĩ lại khoảnh khắc tiếp xúc gần gũi với Triệu Ngọc Minh, nhất là cảm giác đàn hồi của đôi "bánh bao" trắng nõn kia... Lòng Lữ Tiểu Dương không khỏi xao động.

"À này Trần Hạo, cậu phân tích giúp tôi xem có việc làm thêm nào kiếm tiền nhanh không?"

"Bám váy đại gia đi, tôi thấy Triệu lão sư được đấy."

"Đừng đùa, tôi đang cần gấp."

"Vậy thì đi ship hàng đi, mỗi ngày chạy hai ca, không ảnh hưởng học hành, ít nhất cũng kiếm được hai trăm... Nhưng cậu là đạo sĩ bắt ma mà đi làm thế không thấy mất mặt à?"

"Mất mặt cái gì, thanh cao cái gì thì cũng phải no bụng đã!"

Lữ Tiểu Dương thấy nghề ship đồ cũng ổn, bèn hỏi kỹ hơn.

Biết được cần xe máy điện và điện thoại thông minh, Lữ Tiểu Dương cảm thấy vô vọng.

Hiện tại hắn không đủ tiền mua.

"Việc này để tôi lo!"

Trần Hạo vỗ ngực: "Tôi mua giúp cậu chiếc xe điện cũ, điện thoại thì tôi cũng đang có cái cũ còn dư, vẫn dùng được."

"Ừ, coi như tôi vay tiền của cậu, kiếm được tiền sẽ trả."

"Không cần, bọn mình là ai với ai, coi như tôi tài trợ. Nhưng tôi có một yêu cầu..." Trần Hạo ôm vai Lữ Tiểu Dương, ánh mắt đầy mong đợi.

Chẳng lẽ...

Lã Tiểu Dương thót tim.

"À, sau này có chuyện trừ yêu diệt ma gì thì cho tôi đi cùng nhé, tôi làm trợ thủ cho cậu."

Lữ Tiểu Dương thở phào: "Sao cậu lại thích mấy thứ này? Không sợ à?"

"Sợ chứ! Nhưng càng sợ càng kí©h thí©ɧ! Với lại cậu không thấy mấy việc trừ yêu diệt ma ngầu lòi sao?"

"Không thấy."

Lữ Tiểu Dương từ nhỏ đã là pháp sư, xem đây chỉ là nghề nghiệp, chẳng khác gì công nhân.

Mà đây còn là nghề nguy hiểm bậc nhất.

Về đến phòng, hai người đi tắm rửa, thay quần áo. Trần Hạo lấy chiếc điện thoại Redmi cũ dạy Lữ Tiểu Dương cách sử dụng.

Lần đầu tiếp xúc với smartphone, Lữ Tiểu Dương như được mở ra chân trời mới.