Dùng linh phù vẽ bằng tiền tệ...
Lữ Tiểu Dương tự nhìn cũng thấy mình thật kỳ quặc, ước chừng trong giới pháp thuật, hắn là kẻ xa xỉ bậc nhất.
Thật ra về nguyên tắc, bất kỳ loại giấy nào cũng có thể dùng để họa phù, chỉ là hoàng phù làm từ hoàng bì có hiệu quả tốt hơn đôi chút, giống như viết thư pháp thường dùng giấy tuyên, không phải loại khác không dùng được.
Lúc này, nước đã gần ngập qua vai cô gái.
Lữ Tiểu Dương lao tới, dùng "Chưởng Tâm Lôi" vỗ nhẹ vào sau gáy nàng, chấn vỡ luồng quỷ khí đang mê hoặc cô.
Cô gái thở ra một hơi, mềm nhũn ngã vào lòng hắn.
Lữ Tiểu Dương liếc nhìn dung mạo nàng, bỗng sững sờ.
Thì ra là... Triệu lão sư hắn gặp lúc chiều - Triệu Ngọc Minh!
Trùng hợp đến thế sao?
Trùng hợp thì đúng là trùng hợp, nhưng việc Triệu Ngọc Minh gặp chuyện này cũng liên quan đến luồng hắc khí giữa chân mày cô.
"Thì ra luồng âm khí ấy ứng nghiệm ở đây!"
Lữ Tiểu Dương không kịp suy nghĩ nhiều, lập tức vác Triệu Ngọc Minh lên vai, quay về phía bờ.
Hắn định đưa cô lên bờ trước rồi mới đối phó thủy quỷ bên dưới, mang theo người đánh nhau bất tiện lắm.
Không ngờ vừa đi được vài bước, đột nhiên hai chân bị siết chặt, như có gì đó nắm lấy. Cúi nhìn, là hai cánh tay thon dài đang bám chặt vào đùi hắn.
Một mái tóc rối bù nhô lên từ mặt nước.
Bên dưới tóc là khuôn mặt người màu xanh lục.
Có lẽ do ngâm nước lâu ngày, khuôn mặt sưng phồng biến dạng, da thịt rách nát lủng lẳng những mảnh thịt vụn.
Những chỗ thối rữa tràn đầy giòi bọ bò lúc nhúc, hai con mắt đỏ ngầu lồi ra như mắt cá, trừng trừng nhìn Lữ Tiểu Dương.
"Làm hỏng chuyện tốt của ta, còn muốn rời đi sao!" Thủy quỷ lạnh lùng nói.
Nghe qua thanh âm này, lại là giọng nữ.
"Ta đâu có đi, đang đợi ngươi đấy, Thiên Địa Vô Cực, Càn Khôn Tá Pháp, Phá!"
Lữ Tiểu Dương dán ngay linh phù trấn tà bằng tiền tệ lên mặt thủy quỷ.
"Oành!" một tiếng, linh phù đốt cháy tóc thủy quỷ, ngọn lửa rực sáng giữa đêm đen.
Một trăm tệ bỗng chốc tiêu tan...
Lữ Tiểu Dương nhìn qua cảnh này có hơi đau lòng.
"A..." Thủy quỷ thét lên, lập tức muốn rút về trong hồ nước, ý đồ lấy nước dập lửa.
Lữ Tiểu Dương đã có phòng bị từ trước, lập tức bóp lấy cổ nữ quỷ, nhấc bổng lên ném về phía bờ.
Quỷ vật đều có phạm vi thế lực, thủy quỷ thì chỉ mạnh trong vùng có nước, lên bờ coi như là đồ bỏ đi.
"Chết tiệt, đừng mà!" Không ngờ hướng nữ quỷ rơi xuống lại trúng ngay chỗ Trần Hạo đang đứng.
Không kịp né tránh, hắn bị nữ quỷ đè lên, hai người ngã nhào trên mặt đất.
Vì quá đau đớn, nữ quỷ bản năng ôm chặt Trần Hạo điên cuồng lăn lộn.
Trần Hạo giãy giụa, lúc đè lúc bị đè...
Lữ Tiểu Dương thấy cảnh này thì buồn cười, định lên bờ cứu Trần Hạo thì Triệu Ngọc Minh trên vai bỗng giãy dụa.
"Biếи ŧɦái! Mau buông ra!" Hai tay Triệu Ngọc Minh cào vào mặt hắn.
Chết tiệt, tại sao tỉnh không đúng lúc vậy!
Một tay ôm cô đã khó, giờ bị giãy dụa, hắn trượt chân ngã xuống nước.
Ngã vào trong nước, Triệu Ngọc Minh lại sợ hãi, coi hắn như cây cọc cứu sinh, ôm chặt lấy, hai chân quặp chặt eo hắn.
Khiến hai cơ thể ép sát vào nhau.
Cảm nhận hai thứ mềm mại đè vào ngực, Lữ Tiểu Dương tim đập nhanh, hai tay ôm đùi cô, mãi mới ổn định tư thế -
Bế cô lên bờ, đặt xuống bãi cỏ.
"Em... em sẽ nghe lời, xin đừng gϊếŧ em..." Triệu Ngọc Minh lúc này lại ngoan ngoãn, mặt mày tái mét như sắp khóc.
Khác hẳn vẻ cao ngạo lúc chiều. Nhưng cô rõ ràng không nhận ra hắn.
Lữ Tiểu Dương muốn trêu cô: "Nghe lời gì?"
"Em... em có thể đưa tiền!"
"Tôi không cần tiền." Hắn cười gian.
Triệu Ngọc Minh sững sờ, rồi như hạ quyết tâm, nghẹn ngào: "Em... em nghe theo hết, xin đừng thô bạo, em... em chưa từng trải qua chuyện đó lần nào."
Chưa từng làm chuyện đó lần nào a...
Vô tình biết được bí mật của người ta.
Lữ Tiểu Dương không dám đùa nữa, vội cười: "Triệu lão sư, xin lỗi, em đùa thôi. Nhìn kỹ xem, em là học sinh bán bùa bình an cho cô chiều nay đó."
Triệu Ngọc Minh ngây người.
"Là cậu! Sao cậu dám làm vậy?"
"Nếu thả tôi rời đi, tôi có thể không báo cảnh sát, cho cậu một cơ hội."
Nhận ra hắn, cô bạo dạn hơn, cố gắng dụ dỗ thuyết phục.
Lữ Tiểu Dương bó tay, vị lão sư này vẫn coi hắn là tên biếи ŧɦái.
"Triệu lão sư, cô hiểu lầm rồi, lúc nãy cô bị thủy quỷ mê hoặc..."
Hắn kể sơ qua chuyện vừa xảy ra.
"Cậu nói gì lạ vậy, trên đời này làm gì có thủy quỷ!" Triệu Ngọc Minh không tin.
"Không tin thì nhìn sang bên kia a."
Lữ Tiểu Dương chỉ sang phía bên kia:
Trên bãi cỏ không xa, có một thanh niên tóc vàng nằm chổng kềnh thở hổn hển, bên cạnh quỳ một nữ tử khoảng ba mươi, mặc sườn xám đỏ, nhan sắc khá ưa nhìn.
Dáng vẻ như ca sĩ phim ảnh Thượng Hải thời xưa, tóc xoăn, trang điểm rát đậm, phong trần rõ nét.
Nàng quỳ hướng về phía Lữ Tiểu Dương, mặt mày căng thẳng như học sinh chờ lão sư răn dạy.
"Sao... lại có hai người? Nhưng cậu bảo tôi xem gì?" Triệu Ngọc Minh không hiểu.
"Xem thủy quỷ đó."
"Thủy quỷ? Đâu?" Cô hoảng hốt nhìn quanh, nhưng không thấy gì.
"Ngươi, lại đây!" Lữ Tiểu Dương vẫy tay.
Nữ quỷ sườn xám quỳ bò mà tới, cúi đầu: "Bái kiến pháp sư."
Lữ Tiểu Dương không lạ gì, cười hỏi: "Không dám bám chân ta nữa à?"
Nữ quỷ run lẩy bẩy đáp: "Biết pháp sư thần thông quảng đại, tiểu nữ đâu dám chống cự. Huhu, tôi cũng là kẻ mệnh khổ, bất đắc dĩ mới đi hại người..."
"Khoan hãy than thở, biến lại hình dạng khi chết của ngươi cho cô ấy xem."
"Vâng."
Ngẩng đầu lên, khuôn mặt xinh đẹp biến thành tử thi dưới nước ban nãy:
Lưỡi dài thườn thượt, mặt xanh lục sưng phồng đầy giòi...
"A!" Triệu Ngọc Minh hét lên, ôm chặt cổ Lữ Tiểu Dương.
"Đừng sợ..."
Hắn vỗ lưng an ủi: "Giờ cô tin là trên đời quỷ chưa?"
Triệu Ngọc Minh gật đầu lia lịa, cách biến hình này không thể nào là ảo thuật.
"Được rồi, nhìn ghê quá, biến trở lại đi."
Theo mệnh lệnh của hắn, nữ quỷ liền biến hình trở lại dáng vẻ của mỹ nữ xinh đẹp.