Chương 15: Bà lão xe lăn

"Ma quỷ sao?"

"Truyền thuyết về bà lão xe lăn, cậu chưa nghe bao giờ sao?"

Thấy Lữ Tiểu Dương lắc đầu, Trần Hạo liền hào hứng kể lại: Vùng cổng phía tây toàn là đất hoang, chẳng có ai lui tới, cứ đến đêm là thường thấy một bà lão ngồi xe lăn đi qua đi lại quanh hồ cảnh quan, nhiều người đã từng nhìn thấy bà ta.

Có kẻ gan dạ lại gần thì thấy bà lão khắp người toàn thân đầy máu, hai hốc mắt chi chít giòi bọ...

"Chuyện này cậu nghe từ đâu vậy?" Lữ Tiểu Dương nhíu mày.

"Trên diễn đàn trường đó, các anh chị khóa trước đều biết. Nghe nói bà lão vốn là người gác cổng, sống trong căn nhà nhỏ phía cổng tây, nuôi rất nhiều mèo hoang, sau đó đột nhiên mất tích."

"Mãi sau này người ta mới tìm thấy xác bà ta ở phía sau căn nhà, nói là toàn thân đầy vết thương, do mèo cào, mặt bà lão cũng biến thành hình dạng con mèo..."

Lữ Tiểu Dương nghe đến đây liền bật cười.

"Đừng có không tin, chuyện quỷ thần dạng này, thà tin có còn hơn không!"

"Tôi biết mà, cậu quên tôi là đạo sĩ rồi à? Tớ không sợ mấy thứ này đâu."

Lữ Tiểu Dương thỉnh thoảng họa phù ở trong ký túc xá, những thứ như kiếm gỗ đào của hắn cũng bị bạn cùng phòng phát hiện.

Hắn cũng thẳng thừng thừa nhận mình là đạo sĩ.

Nhưng cũng giống như chuyện "cô vợ tiểu thư nhà giàu", chẳng có ai tin hắn, và nó trở thành trò đùa của mọi người với hắn.

"Haha, bọn tôi gọi cậu là thầy bói cho vui thôi, cậu lại nghiêm túc thật rồi à?"

"Cậu lừa bạn bè được đấy, nhưng đừng tự lừa chính mình là được. Bạn bè bị cậu lừa cũng chẳng sao, cười xòa là xong. Những lời cậu nói, bạn bè tin một chút cũng chẳng hề gì..."

Lảm nhảm cái gì thế!

Lã Tiểu Dương chẳng buồn nói thêm, quay người đi về hướng cổng tây.

"Này, cậu thật sự đi đường đó à? Đợi tôi với!" Trần Hạo do dự một chút, rồi cũng đuổi theo.

"Cậu không phải sợ không dám đi sao?"

"Không thì sao? Nghe cô phụ trách nói, nếu bị quay lại cảnh lén trèo tường vào trường sẽ bị kỷ luật đó. Hai thằng đàn ông đi cùng nhau, chắc không sao đâu..."

Ngôi trường này thật sự rất lớn!

Từ cái gọi là cổng tây đi vào, đối diện là một vùng đất hoang chưa được khai phá, cỏ mọc cao gần bằng người, ở giữa là một hồ nước rộng.

Các tòa nhà trong trường gần nhất cũng cách đây vài trăm mét, nên nơi này hoang vắng đến mức ngay cả đèn đường cũng không có.

Không biết có phải vì truyền thuyết "bà lão xe lăn" hay không, nhưng khu vực này đúng là chẳng thấy bóng người.

Trần Hạo không nhịn được ôm chặt cánh tay Lữ Tiểu Dương.

"Đừng thế này được không?"

Lữ Tiểu Dương khó xử nhìn Hoàng Mao.

"Người khác nhìn thấy sẽ hiểu lầm đấy."

"Tiểu Dương à, cậu nói xem, truyền thuyết bà lão xe lăn kia có thật không?"

"Tôi cũng không biết." Lữ Tiểu Dương cũng chẳng buồn suy nghĩ.

Theo kinh nghiệm của hắn, những câu chuyện ma quái nghe càng chi tiết tỉ mỉ thì càng giả.

Đặc biệt là ở môi trường đại học, đầy rẫy những câu chuyện ma quỷ kỳ quái.

"Chờ tí, tôi đi tiểu cái đã..."

Trần Hạo bước vài bước ra phía hồ, vừa đi vừa lẩm bẩm: "Tôi uống rượu vào là đi tiểu nhiều, cậu uống xong có bị buồn tiểu nhiều không?"

"Tôi uống xong tiểu... tiểu cái đầu cậu!"

Trần Hạo cười khành khạch hai tiếng, đột nhiên, mặt cậu ta biến sắc, nhìn ra mặt hồ nói: "Cậu lại đây xem nhanh, kia có phải là người không?"

"Có người thì sao?"

"Không... cậu lại đây xem là biết!"

Lữ Tiểu Dương bước tới, dưới ánh trăng, hắn lập tức nhìn thấy người mà Trần Hạo nói tới, cũng hiểu tại sao Trần Hạo lại kinh ngạc đến thế:

Người này đang giơ thẳng hai tay, đi về phía giữa hồ!

Mái tóc dài đuôi sam phía sau gáy cho thấy đó là một cô gái.

"Chết tiệt, bà lão xe lăn!" Trần Hạo kích động đến mức bóp chặt cánh tay Lữ Tiểu Dương đau điếng.

"Bà lão nhà cậu dáng người đẹp thế hả, tóc còn đen nhánh, rõ ràng là dáng dấp của thiếu nữ!"

"Ừ thì, dù sao cũng là nữ quỷ!"

"Không phải quỷ a."

"Sao cậu biết?"

"Tớ khai mở Âm Dương Nhãn rồi, là quỷ thì nhìn một cái là biết ngay."

"Đừng có nói nhảm." Trần Hạo rõ ràng không tin.

"Không phải quỷ thì giữa đêm hôm khuya khoắt này, một mình chạy tới nơi này, lại còn xuống hồ làm gì, tự tử à?"

Điểm này Lữ Tiểu Dương cũng thấy tò mò, thế là hai người nhanh chóng đi đến bờ hồ gần cô gái nhất, lúc này mới nhìn rõ, ngay trước mặt cô gái vài mét trên mặt nước, nổi lên một chiếc túi đeo màu đỏ.

Cô gái giơ hai tay, liên tục cố gắng với lấy chiếc túi.

Nhưng mỗi khi sắp chạm tới, chiếc túi lại trôi xa thêm một chút về phía giữa hồ, cô gái liền bước lên một bước với theo.

Nước hồ đã gần ngập đến vai cô.

"Lên đây mau, nguy hiểm, một cái túi thôi mà, không thì tớ tặng cậu một cái!" Trần Hạo cuống quýt gào lên.

Lã Tiểu Dương nói: "Đừng gọi nữa, cô ấy không nghe thấy đâu."

"Cô ấy không điếc, sao không nghe thấy?"

"Cậu không thấy lạ sao, loại túi đeo này, sao có thể nổi trên mặt nước mãi, mà còn liên tục trôi ra giữa hồ?"

"Đúng vậy a!" Trần Hạo sững người.

"Cậu nhìn phía dưới túi xem..."

Theo gợi ý của Lữ Tiểu Dương, Trần Hạo nhìn thấy: Hóa ra là hai cánh tay dài lẻo khoẻo đang đỡ chiếc túi dưới nước!

Người bình thường đương nhiên không thể lặn dưới nước mãi được.

Trần Hạo run rẩy hai chân, suýt nữa đứng không vững.

"Đừng sợ, chỉ là thủy quỷ thôi."

Trần Hạo: "Cái gì thủy quỷ???"

Trần Hạo sắp điên mất rồi.

"Tôi nói gọi cô ấy vô ích, là vì cô ấy đã bị mê hoặc, bây giờ trong mắt chỉ còn chiếc túi xách của mình. Đây là thủ đoạn thường dùng của thủy quỷ, đừng nói là túi xách, dù là quả cân nổi trên mặt nước, cô ấy cũng sẽ nhảy xuống cố nhặt lấy."

Trong dân gian, lưu truyền rất nhiều giai thoại như thế này:

Có người bán rau ra sông rửa tay, trông thấy một quả cân rơi xuống nước nhưng lại nổi lên, người kia theo bản năng nhảy xuống vớt lên, kết quả quả cân càng trôi càng xa.

Người kia lại ngây ngô đuổi theo đến vùng nước sâu, rồi chết đuối một cách thảm thương.

Đều là thủ đoạn thường dùng của thủy quỷ cả.

"Thế... thế giờ phải làm sao? Hay là báo cảnh sát trước đi?"

Trần Hạo vừa lôi điện thoại ra thì phát hiện Lữ Tiểu Dương đang vứt đồ trong balo lên bờ.

Hắn như chợt nhớ ra điều gì đó, hét lên kinh hãi: "Chết tiệt, cậu định nhảy xuống cứu người à?"

"Tôi khâm phục dũng khí của cậu, nhưng đối phương là thủy quỷ đấy! Con quỷ kia sẽ gϊếŧ luôn cả cậu!"

"Khả năng đó gần như bằng không."

Lữ Tiểu Dương lục hết đồ trong balo xong, định nhảy xuống nước, chợt nhớ ra mình chẳng mang theo pháp khí gì bên người.

Bình thường, hắn sẽ đựng một số pháp khí trong chiếc thắt lưng đặc chế, mang theo bên người.

Hôm nay vì đi ăn khuya nên Lữ Tiểu Dương không đeo thắt lưng.

Không ngờ lại gặp chuyện thật...

Dù chỉ là một con thủy quỷ, nhưng không có pháp khí trong tay cũng hơi bất tiện, thế là Lữ Tiểu Dương quay lại hỏi Trần Hạo có mang theo giấy không.

"Không có giấy, à, tiền nhân dân tệ có tính là giấy không?"

Trần Hạo mò mãi mới lôi ra được một tờ một trăm tệ.

"Tiền à... cũng được."

Lữ Tiểu Dương giật lấy tờ tiền, dùng móng tay út rạch ngón giữa, ngày xưa đạo sĩ tác pháp cần dùng máu đều phải cắn nát ngón tay.

Trương Thất Thủ cảm thấy cách này không hiệu quả lại còn gây ra đau đớn, bèn để móng tay út trái thật nhọn, chỉ cần quẹt vào ngón giữa phải là có thể lấy máu.

Cách làm này đã truyền lại cho Lữ Tiểu Dương.

Lúc này, Lữ Tiểu Dương dùng máu họa nhanh mấy nét lên tờ tiền, một tấm Trấn Tà Phù đơn giản đã hoàn thành.