Chương 13: Mỹ nữ lão sư xuất hiện đúng lúc

Cả ba người đều giật mình, quay đầu nhìn lại.

Là một mỹ nữ a.

Nhìn qua dáng vẻ trông khoảng hai mươi lăm, hai mươi sáu tuổi, dáng người thon thả, mặc bộ vest công sở màu nâu cà phê nhưng không che được thân hình quyến rũ, ngược lại càng tôn lên phong thái thành thục.

Đôi mắt đẹp như hoa ấy đang từ sau cặp kính, tức giận nhìn về phía hai tên côn đồ kia.

Hai tên kia hai mắt sáng rực, tạm bỏ Lữ Tiểu Dương lại, cười toe toét tiến về phía cô gái, đôi mắt vô liêm sỉ liếc nhìn khắp người cô.

Mỹ nhân với khí chất và nhan sắc như thế này, dù là ở khu đại học cũng rất hiếm thấy, hai tên du côn khó lòng không động lòng.

"Tỷ tỷ xinh đẹp, có chuyện gì sao?" Tóc đỏ tiến lại gần.

Sói cô độc hích vai hắn một cái: "Cái gì mà tỷ tỷ xinh đẹp, rõ ràng cô ấy "lớn" thế kia, phải gọi là đại tỷ chứ! Đại tỷ, hân hạnh a!"

Vừa nói, hắn vừa đưa mắt nhìn về phía bộ ngực đầy đặn của cô gái.

Cô gái hơi đỏ mặt nhưng không hề tỏ ra sợ hãi: "Các người bắt nạt người ta làm gì?"

"Ai bắt nạt hắn, bày hàng là phải nộp phí, đại tỷ muốn trả tiền giúp hắn à?"

"Lão Lục nói gì thế, nói chuyện tiền nong với mỹ nhân thật là thô lỗ, phải nói chuyện tình cảm chứ!"

"Ừ ha, đại tỷ, muốn trao đổi tình cảm sâu sắc không..."

Tóc đỏ cười đểu tiến đến trước mặt cô gái.

Bốp!

Cô gái kia tát thẳng vào mặt hắn.

Tóc đỏ và sói cô độc ngây ngốc đứng hình.

Lữ Tiểu Dương vốn định xông lên giúp cô gái, thấy cảnh này cũng sững sờ một lúc.

Cô gái này... gan thật là lớn a...

"Tôi tên là Triệu Ngọc Minh."

"Đại ca của các người tên Hoành Vĩ phải không, bây giờ gọi điện hỏi hắn xem tôi là ai."

Cô gái khoanh tay, lạnh lùng nói.

Hai tên du côn kia trợn mắt.

Tóc đỏ còn định nói gì đó, bị sói cô độc kéo lại, lấy điện thoại đi ra một góc rồi gọi cho ai đó.

"...Vâng vâng, đại ca em sai rồi, em thật không biết, em sẽ đi xin lỗi ngay, tuyệt đối không gây rắc rối cho đại ca!"

Sói cô độc sát vào tai tóc đỏ thì thầm vài câu.

Mặt tóc đỏ lập tức trắng bệch.

Bốp!

Tỉnh táo lại, tóc đỏ trước mặt cô gái tự tát mình một cái đánh "bốp".

"Triệu lão sư, em sai rồi, em nhiều lời, mong lão sư đừng chấp, coi em như con chó..."

Hắn liên tục tự tát vào mặt mình.

Không phải làm bộ, mà là tát thật.

Hắn hiểu rõ nếu không làm cô gái này hài lòng, chờ đợi hắn không chỉ là mấy cái tát nữa.

Chẳng mấy chốc, mặt hắn sưng lên như đầu heo.

"Cút!" Triệu Ngọc Minh khó coi quát.

Hai người như trút được gánh nặng, vừa xin lỗi vừa chuồn mất.

Triệu Ngọc Minh đi đến chỗ Lữ Tiểu Dương, nhìn đống kiếm gỗ đào vương vãi dưới mặt đất, cúi xuống định nhặt giúp.

"Không không, để em tự làm!" Lữ Tiểu Dương vội vàng ngăn lại.

"Cậu là sinh viên trường Học viện Nghề phải không?"

"Vâng."

Lữ Tiểu Dương nhớ cô nói "chúng ta", hỏi: "Tỷ tỷ... à không, lão sư cũng là người trường này?"

"Tôi là giảng viên."

Hóa ra là giảng viên...

Lữ Tiểu Dương vội cảm ơn: "Chuyện lúc nãy, cảm ơn Triệu lão sư a."

"Chuyện nhỏ thôi, nhưng cậu là sinh viên, sao lại bày hàng rong ở chỗ này?"

"Thì... cuộc sống khó khăn thôi." Lữ Tiểu Dương ngượng ngùng gãi đầu.

Triệu Ngọc Minh liếc nhìn mấy món đồ dưới chân, tò mò hỏi: "Mấy thứ này có bán được không?"

"Khó bán lắm, lão sư muốn mua một cái không?"

"Bùa bình an này có tác dụng trấn tà, nếu gặp phải... thứ không sạch sẽ, có thể cứu mạng lão sư đấy."

Lữ Tiểu Dương đưa tấm bùa ra, nhìn như đang chào hàng, nhưng thực ra hắn nhận ra giữa lông mày lão sư có luồng âm khí ngưng tụ, rõ ràng là đang bị quỷ ám!

Lữ Tiểu Dương muốn cứu cô nhưng sợ nói ra cô không tin, đành phải làm thế.

Triệu Ngọc Minh nhíu mày, cô vốn rất ghét mấy thứ mê tín này.

Nhưng thấy Lữ Tiểu Dương là sinh viên phải bán hàng rong lại bị du côn bắt nạt, thấy tội nghiệp nên muốn ủng hộ, bèn hỏi: "Được rồi, bao nhiêu tiền một cái?"

"Giá gốc một ngàn, lão sư vừa giúp em, em tặng không, không lấy tiền!"

Lữ Tiểu Dương không đợi cô từ chối, nhét tấm bùa vào trong tay Triệu Ngọc Minh.

Nhìn thứ nguệch ngoạc như bùa chú trong tay, Triệu Ngọc Minh sửng sốt.

Mảnh giấy lộn này... dám bán giá một ngàn???

"Chắc hắn nghĩ mình không lấy không, nên cố tình chém mình một tấm, đứa bé này xem ra không đơn thuần như vẻ bề ngoài!"

Đúng là kẻ đáng thương ắt có chỗ đáng ghét!

Chút thương hại trong lòng Triệu Ngọc Minh với Lữ Tiểu Dương lập tức biến thành ác cảm.

Nhưng cô vẫn mở túi xách, lấy một xấp tiền đưa cho Lữ Tiểu Dương rồi quay người rời đi.

"Ơ, cô giáo, em nói tặng không mà!" Lữ Tiểu Dương sửng sốt, vội đuổi theo.

"Được rồi, cậu không cần diễn nữa!"

Triệu Ngọc Minh càng thêm tỏ ra chán ghét, không nhịn được dùng giọng lão sư dạy bảo:

"Sau này đừng làm mấy trò mê tín dị đoan nữa, chăm chỉ học hành đi."

Mê tín?

Lữ Tiểu Dương chợt hiểu, hóa ra cô không tin lời mình.

"Lão sư người hiểu nhầm rồi, cái bùa bình an này cô giáo nhớ mang theo người, nếu gặp chuyện không giải quyết được thì tìm em."

"Em tên là Lữ Tiểu Dương, ngành Thương mại điện tử!"

Thấy cô đi nhanh, Lữ Tiểu Dương không tiện giữ lại, vội vàng hét lên.

Với người khác, mỗi người một số phận, không tin thì thôi, Lữ Tiểu Dương cũng lười nói nhiều.

Nhưng Triệu Ngọc Minh vừa giúp mình, dù thực ra hắn không cần cô giúp, nhưng cũng là một ân tình, Lữ Tiểu Dương không nỡ nhìn cô bị quỷ ám đến chết.

Nhìn mức độ âm khí dày đặc trên trán cô, một tấm bùa bình an chưa chắc đã cứu được mạng cô!

Triệu Ngọc Minh không ngoảnh lại tiếp tục mà đi.

"Toàn là lời nói nhảm, xem ra không chỉ muốn kiếm tiền một lần, còn định lừa tiếp nữa! Không ngờ mình lại giúp một tên lừa đảo..."

Ra khỏi khu phố, Triệu Ngọc Minh tùy tiện vứt tấm bùa xuống đất, còn giận dữ giẫm lên một cái bằng giày cao gót.

Lữ Tiểu Dương không thấy cảnh này, hắn quay lại sạp hàng, tiếp tục thu dọn đồ đạc.

Đang định nhặt thanh kiếm gỗ đào thì bị người khác cướp mất.

"Lại có người bán mấy thứ này... chàng trai, cậu lấy thứ này ở đâu ra vậy?"

Lữ Tiểu Dương ngẩng lên, một người đàn ông trung niên, giữa mùa hè nóng bức mà mặc một bộ vest chỉnh tề, thậm chí còn quàng khăn.

Lại đến đòi tiền bảo kê chăng?

Hắn bực bọc nói: "Tự làm đấy, không mua thì trả lại đi, tôi đang vội thu hàng đây."

"Bán bao nhiêu?"

"Ba trăm."

"Rẻ quá, gỗ đào năm tuổi không dễ kiếm đâu."

Người đàn ông đưa thanh kiếm lên mũi ngửi: "Có mùi nến và tro hương, nếu tôi không lầm thì đã được gia trì trong điện Tam Thanh... tuy không phải pháp khí quý hiếm nhưng để trừ tà cho người thường thì đủ rồi."

"Thứ này, ở những đạo quán hương khói thịnh vượng có thể bán tới hai ngàn một cái."

Nói xong, người đàn ông mỉm cười nhìn Lữ Tiểu Dương.

Lữ Tiểu Dương động lòng, hóa ra là đồng đạo, bèn thăm dò: "Nam hữu tiên hạc bắc hữu ngư, huyền thích nhị môn bản nhất gia."