Sau khi khai giảng là tuần lễ huấn luyện quân sự bắt buộc.
Đầu tháng chín, Kim Lăng, một trong bốn "lò lửa" nổi tiếng, vẫn đang trong đợt nóng nhất năm.
Mỗi ngày phơi mình dưới cái nóng như thiêu như đốt để tập luyện, sau khi trở về ký túc xá, hầu hết sinh viên đều mệt nhoài như bị lột một lớp da.
Lữ Tiểu Dương thì chẳng thấy có gì đáng kể, so với những bài tập luyện công trên núi, cường độ huấn luyện quân sự dạng này còn chẳng đáng để khởi động.
Sau một tuần, hắn đã thân thiết với ba người bạn cùng phòng.
Tuy nhiên, là dân miền núi lên thành phố, hắn vẫn có đôi chút lạc lõng trước nhịp sống đô thị, nên giữa hắn và các bạn cùng phòng vẫn tồn tại khoảng cách.
Lữ Tiểu Dương đang dần thích nghi.
Điều khiến hắn sốt ruột nhất là vẫn chưa liên lạc được với Trịnh Mai.
Hắn từng gọi điện cho Trịnh Bách Phúc để xin số liên lạc của Trịnh Mai, nhưng bị Trịnh Bạch Phúc khéo léo từ chối, bảo rằng Trịnh Mai cần tập trung học hành, ít dùng điện thoại, tốt nhất tạm thời đừng làm phiền.
Lữ Tiểu Dương nghe vậy chỉ đành im lặng.
Hắn quyết định tự tìm Trịnh Mai, dù sao hai người cùng học ở Kim Lăng, không phải không có khả năng.
Chỉ là trong thời gian ngắn, hắn chưa nghĩ ra cách nào khả thi.
Ngoài chuyện này, Lữ Tiểu Dương còn đối mặt với vấn đề cấp bách khác: Kiếm tiền!
Trước khi xuống núi, Trương Thất Thủ chỉ đưa cho hắn năm trăm tệ phí sinh hoạt, dặn tiêu hết thì tự mình xoay sở.
Nhập học chưa được bao lâu, chỉ mua đồ dùng sinh hoạt cộng vài ngày ăn uống, năm trăm tệ đã cạn sạch, giờ trong túi Lữ Tiểu Dương chỉ còn chưa đầy hai trăm.
Trịnh Bách Phúc từng nói nếu thiếu tiền có thể tìm ông ta, nhưng dĩ nhiên Lữ Tiểu Dương sẽ không mở miệng.
"Phải nghĩ cách kiếm tiền ngay, không thì hai trăm tệ tiêu hết, đến tiền ăn cũng chẳng có..."
Ý tưởng đầu tiên của Lữ Tiểu Dương là bày sạp!
Hôm đó sau giờ huấn luyện, nhân trời còn sớm, hắn ra phố ẩm thực gần trường, chọn khoảng đất trống, lôi hết đồ trong balo ra bày bán: Kiếm gỗ đào, bùa bình an, thông linh mộc bài...
Toàn là pháp khí Mao Sơn vẫn bán cho khách hành hương.
Lúc xuống núi, hắn mang theo khá nhiều, định dùng để kết giao bạn bè, giờ vì miếng cơm manh áo, đành phải đem ra bán.
Chiều tà, sinh viên ra phố đông đúc, nhưng chẳng ai để ý đến sạp hàng của Lữ Tiểu Dương.
Ngay cả anh chàng bán "đại lực" bên cạnh cũng bán được kha khá, khiến hắn thèm thuồng.
"Vô lý thật, mấy thứ này ở trên núi khách đặt trước còn không kịp, sao xuống đây chẳng ai thèm ngó?"
Đang sốt ruột, bỗng có hai cô gái dừng lại xem hàng.
"Kiếm gỗ đào này đẹp, mua về treo trang trí cũng được... Chủ quán, cái này bao nhiêu tiền vậy?"
"Tiểu tỷ tỷ đúng là có con mắt tinh tường! Đây là khách đầu tiên của tôi nên tôi giảm giá từ 300 còn 200 thôi ạ! Tỷ tỷ xem thêm bùa bình an này..."
Lữ Tiểu Dương hào hứng giới thiệu, tưởng đã có vị khách đầu tiên, nào ngờ bị dội gáo nước lạnh: "Hai trăm? Ở chợ Nghĩa Ô bên cạnh, đồ đẹp hơn nhiều mà chỉ hai chục tệ! Đúng là ngáo giá!"
Cô gái quẳng kiếm xuống, kéo bạn bỏ đi.
"Hai chục tệ thì mơ đi! Ở trên núi kiếm này giá một ngàn một cây, bao nhiêu bán hết bấy nhiêu!"
Xem xét sinh viên ít tiền, Lữ Tiểu Dương định giá ba trăm đã là rẻ mạt, nào ngờ gặp phải người không biết xem hàng.
Dù sao cũng không bán được, hắn đành nuốt cơn giận tiếp tục chờ khách.
Nhưng cả buổi chẳng có ai biết nhìn hàng, toàn nghe giá xong là chửi bới bỏ đi.
Mặt trời lặn, đường vắng dần, Lữ Tiểu Dương buồn bã thu dọn đồ đạc thì bỗng có bàn tay chộp lấy thông linh mộc bài.
Ngẩng đầu nhìn lên, hắn thấy hai thanh niên khoảng hai mươi tuổi.
Một tên tóc nhuộm đỏ, một tên cởi trần với hình xăm sói ở giữa l*иg ngực.
Nhìn qua đã biết không phải hạng người tử tế.
"Cái này bao nhiêu?" Tóc đỏ nghịch kiếm gỗ, hỏi.
"Một ngàn." Thấy hai không giống người mua, Lữ Tiểu Dương liền báo ra giá gốc.
"Ta nhổ vào, thứ nhảm nhí này giá một ngàn? Mày còn đen hơn bọn tao! Bọn tao thu tiền bảo kê còn không dám cắn dày thế!"
"Mua không? Không thì tôi thu hàng." Lữ Tiểu Dương với lấy kiếm, nhưng tóc đỏ rụt tay lại, giơ năm ngón tay.
"Năm trăm."
"Năm trăm... Được, đưa tiền đi."
Hai tên kia liền cười ngặt nghẽo: "Mày buồn cười thật! Hiểu nhầm rồi, là mày đưa bọn tao năm trăm!"
"Bày sạp ở đây phải nộp phí bảo kê, một trăm một ngày, thu theo tuần. Thấy mày mới bán, giảm còn năm trăm!"
Lữ Tiểu Dương nghe đến đây thì sững người, thấy hai tên này chẳng có giấy tờ gì, đúng kiểu côn đồ thu tiền bảo kê trong phim ảnh.
Không ngờ ngoài đời thật cũng có chuyện này.
"Mọi người đều nộp tiền à?"
"Đều nộp, không tin hỏi xung quanh đi."
Tên tóc đỏ huênh hoang chỉ các sạp lân cận. Đám người bức xúc nhưng không ai dám lên tiếng.
Xem ra bọn họ thường xuyên bị hai tên này ức hϊếp.
Ông lão bán kẹo hồ lô chạy tới hòa giải: "Hai cậu, nó cả buổi chưa bán được gì, khó khăn lắm, bớt chút đi."
"Cút con mẹ nhà ông sang chỗ khác, xen vào làm gì? Ông định đóng tiền thay nó à?"
Ông lão sợ hãi im bặt.
Lữ Tiểu Dương cười cười nhìn hai tên kia: "Các anh nghe rồi đấy, tôi chưa bán được gì, không có tiền. Hay các anh giúp tôi bán đi, kiếm đủ năm ngàn tôi sẽ đưa năm trăm."
Hai tên kia như chưa nghe lọt, ngây người tại chỗ.
"Lỗi tại tao chưa làm đủ thủ tục cho tiếp đãi người mới. Mày không hợp tác cũng phải..."
Tóc đỏ đứng dậy, đá tung hàng hóa, rồi cùng "sói cô độc" áp sát Lữ Tiểu Dương.
Theo kinh nghiệm lâu năm trong nghề, những kẻ cứng đầu như này phải ăn đòn mới chịu nghe lời.
Chuẩn bị đánh nhau!
Các tiểu thương xung quanh vội vàng tránh ra xa.
"Thôi cậu ơi, nộp tiền đi, đừng thiệt thân..." Ông lão bán kẹo hồ lô thiện ý khuyên bảo.
"Muộn rồi, phải cho nó bài học!" Tóc đỏ cười nhếch mép, giơ tay túm tóc Lữ Tiểu Dương.
Lã Tiểu Dương né dễ dàng, tóm cổ áo tóc đỏ, chuẩn bị ra tay thì bỗng có giọng nữ vang lên:
"Dừng tay!"