Diệp Tri Thu khẽ gật đầu. Nếu đã làm quen được với cha con nhà họ Tề, xem như ở Cảng Châu đã có chỗ đứng tạm. Mọi chuyện về sau cũng sẽ dễ xử lý hơn.
Việc tìm Liễu Chính Lương, muộn một ngày hay sớm một ngày cũng không ảnh hưởng gì.
Ăn trưa xong, Tề Tu Bình sắp xếp cho hắn một phòng khách để nghỉ ngơi.
Nhưng Diệp Tri Thu không ngủ được. Hắn kéo rèm cửa lại, lấy từ trong người ra tấm bùa giam giữ hồn ma nữ tên Đàm Tư Mai: “Tư Mai, chị ở trong đó chắc chán lắm rồi nhỉ? Ra ngoài tán gẫu với tôi một chút đi.”
Giọng hắn vừa dứt, Đàm Tư Mai liền lơ lửng bay ra, nhìn quanh đánh giá căn phòng: “Nơi này là Cảng Châu à?”
“Không sai, đúng là Cảng Châu. Vừa đặt chân đến đây tôi đã gặp vận đào hoa, quen ngay một mỹ nhân. Với lại…” Diệp Tri Thu hất cằm đắc ý: “Ở đây tôi còn có một vị hôn thê, mấy hôm nữa sẽ đi tìm cô ấy.”
“A? Cậu có vị hôn thê? Sao tôi chưa từng nghe qua?” Đàm Tư Mai ngạc nhiên.
“Chị đương nhiên không biết, tôi cũng mới nghe ông nội nói gần đây thôi.” Diệp Tri Thu cười hì hì, kể lại sơ lược chuyện năm xưa hắn và con gái nhà họ Liễu được đính hôn từ trong bụng mẹ.
Đàm Tư Mai bĩu môi: “Ước định từ hai mươi năm trước mà còn tính sao? Biết đâu bây giờ nhà họ Liễu giàu có rồi, chẳng buồn nhìn tới cậu ấy chứ.”
“Không sao, nếu họ không đồng ý, tôi tự có cách thu xếp.” Diệp Tri Thu đầy tự tin.
“Cậu có cách gì?” Đàm Tư Mai tò mò hỏi.
Diệp Tri Thu liếc nhìn cô, cười gian trá: “Nếu con gái nhà họ Liễu không chịu, Tư Mai, chi bằng chị nhập hồn vào người cô ấy, điều khiển thân thể cô ấy, rồi cùng tôi thành thân?”
Đàm Tư Mai sững người, trừng lớn mắt: “Tri Thu, cậu tà ác quá rồi đó! Tôi mà nhập vào người cô ấy, cùng cậu thành thân thì lúc động phòng, cô dâu của cậu rốt cuộc là tôi, hay là cô ấy?”
Diệp Tri Thu phá lên cười: “Đương nhiên là con gái nhà họ Liễu. Đợi tôi nấu cơm thành cháo xong, động phòng hoa chúc đã rồi, cô rời khỏi người cô ấy là được mà.”
“Cậu mơ đẹp thật đấy! Tôi không làm cái chuyện dơ bẩn đó đâu!” Đàm Tư Mai liếc hắn một cái, ánh mắt tràn đầy bất mãn và thất vọng: “Tri Thu, hồi nhỏ cậu ngoan ngoãn, đáng yêu biết bao, sao giờ lại biến thành như vậy hả?”
“Tôi chỉ đùa một chút thôi, cô xem bị dọa rồi kìa…” Diệp Tri Thu cười khì khì, lại nói tiếp: “Thật ra loại chuyện đó tôi cũng làm không nổi. Cho dù chị có nhập vào người cô ấy, tôi cũng không thể động phòng. Thân thể là của người ta, hồn là của chị, loạn quá rồi. Làm thiệt thì cả hai đều bị báo ứng.”
Lúc này Đàm Tư Mai mới yên tâm, rồi lại hỏi: “Vậy chúng ta ở lại nhà này là để làm gì?”
Diệp Tri Thu kể qua tình hình nhà họ Tề, rồi nói: “Nơi này chỉ là chỗ tôi ở tạm. Đợi tìm được Liễu Chính Lương rồi, tôi sẽ rời khỏi đây.”
“Vậy, sau này tôi sẽ luôn đi theo cậu sao?” Đàm Tư Mai hỏi.
Diệp Tri Thu gật đầu: “Lần này tôi về nhà, thả chị ra để báo thù. Nhưng chị lại lỡ tay hại chết vợ lão mặt rỗ, trên lưng gánh thêm một mạng người, coi như trở thành ác quỷ. Nếu bây giờ chị đi đầu thai, sẽ bị âm tào địa phủ xử cực hình nhiều năm, sau đó còn bị đày xuống súc sinh đạo chịu khổ.”
“A? Nghiêm trọng như vậy sao? Vậy… vậy tôi phải làm gì bây giờ?” Đàm Tư Mai hoảng loạn hỏi.
“Cho nên, hiện giờ chị chỉ có thể đi theo tôi, làm thật nhiều chuyện thiện, bắt ma trừ yêu, trấn tà trừ quái. Chỉ có vậy mới chuộc lại tội lỗi.” Diệp Tri Thu thở dài một hơi, lại nói: “Vì cái chết của vợ lão mặt rỗ, mệnh cách của tôi cũng bị hao tổn. Cần một công đức cực lớn mới có thể bù lại. Tóm lại, hai ta đúng là đồng bệnh tương liên. Haizz, số khổ thì đành sống lay lắt mà qua ngày thôi.”
Lời hắn nói khiến Đàm Tư Mai im lặng, sắc mặt cũng trở nên buồn bã, u uất.
“Được rồi, chị Tư Mai. Buồn bã cũng chẳng ích gì. Giờ là ban ngày, dương khí mạnh, chị nên quay lại bùa giấy nghỉ ngơi đi.” Nói rồi, Diệp Tri Thu rút tấm bùa ra, nhẹ nhàng thu Đàm Tư Mai về lại bên trong.
Sau đó, Diệp Tri Thu mới leo lên giường ngủ trưa.
Mùa hè ngày dài, tranh thủ chợp mắt một lát buổi trưa, tối đến mới có tinh thần để trị bệnh cho Tề Tố Ngọc.
Nghĩ đến Tề Tố Ngọc, hắn bỗng lại nhớ tới nhà họ Liễu. Không biết nhà họ Liễu thật sự có con gái hay không? Mà nếu có, liệu có xinh đẹp như Tề Tố Ngọc?
Trong lúc đầu óc mông lung suy nghĩ, Diệp Tri Thu dần thϊếp đi.
Đến khoảng ba giờ chiều, ngoài phòng khách vang lên tiếng gõ cửa.
“Ra đây.” Diệp Tri Thu lồm cồm ngồi dậy, mở cửa phòng.
“Oa!” Một khuôn mặt quỷ với đôi mắt rỉ máu bất ngờ nhào tới, hét lên một tiếng kinh dị ngay sát mặt!
Diệp Tri Thu chỉ thấy đau đầu, ngáp một cái rồi uể oải nói: “Tề Tố Ngọc, chơi cái trò này vui lắm hả?”
Tề Tố Ngọc tháo mặt nạ quỷ xuống, trừng mắt hỏi: “Vậy mà không dọa được anh? Không lẽ anh là người máy? Mà khoan, sao anh biết là tôi?”
“Trên ngực cô, bên dưới cái cúc áo thứ ba bên trái, có một nốt ruồi đen rất nhỏ. Tôi liếc cái là thấy ngay.” Diệp Tri Thu chỉ chỉ lên ngực cô, còn cười tủm tỉm nói thêm: “Lần sau hóa trang dọa người, nhớ mặc áo cao cổ. Dấu hiệu ở ngực này dễ nhận ra lắm.”
“Cái gì! Đồ biếи ŧɦái, anh dám nhìn lén tôi?” Tề Tố Ngọc đỏ bừng mặt, vội ôm chặt ngực lại.
Diệp Tri Thu nhướng mày: “Che cũng vô ích, lúc nãy nhìn thấy hết rồi.”
“Nhìn thấy rồi cũng vô dụng! Cũng chẳng được lợi gì đâu!” Cô nàng tức tối trừng mắt, hung hăng đẩy hắn ra rồi bước vào phòng khách, đảo mắt nhìn quanh, hỏi: “Trưa nay tôi nghe thấy có tiếng phụ nữ nói chuyện trong này, còn nghe ngươi cười đểu nói mấy câu kiểu ‘động phòng’, ‘gạo nấu thành cơm’ gì đó… Diệp Tri Thu, đây là nhà tôi, đừng có giở trò linh tinh, đừng đem xui xẻo vào nhà!”
Quái, con nhóc chết tiệt này dám nghe lén mình nói chuyện?
Diệp Tri Thu cạn lời, nói: “Tôi chỉ đang trò chuyện với một nữ quỷ, cô tìm cũng không thấy đâu.”
“Nữ quỷ? Lừa tôi chắc?” Tề Tố Ngọc sững người, rồi bỗng cười hắc hắc, lại đeo mặt nạ quỷ lên: “Vậy con ma đó có đáng sợ bằng tôi không? Gọi nó ra đây, tôi nhìn thử xem!”
Diệp Tri Thu thò tay vào túi, gõ nhẹ hai cái lên lá bùa, sau đó nói: “Đằng sau cô đó, tự quay đầu lại mà nhìn.”
“Lừa đảo!” Tề Tố Ngọc hừ lạnh, xoay người lại xem.
“A!” Vừa quay đầu, cô hét lên một tiếng chói tai, cả người run lẩy bẩy rồi như cọng bún mềm oặt ngã xuống.
Đằng sau cô, Đàm Tư Mai đang đứng, nhe răng cười ngây ngô.
Tuy Đàm Tư Mai chẳng hóa hình gì đáng sợ, nhưng việc đột nhiên thấy thêm một người lù lù sau lưng cũng đủ khiến Tề Tố Ngọc sợ đến hôn mê bất tỉnh.
Chỉ như vậy thôi mà ngất thật sao? – Diệp Tri Thu trợn mắt, vội đưa tay đỡ lấy, nhẹ nhàng đặt cô nàng lên giường.
Đàm Tư Mai nhún vai, nhìn hắn nói: “Lần này không phải lỗi tôi nhé. Là cô ta tự đòi xem, cũng là cậu gọi tôi hiện thân.”
“Mau trở về!” Diệp Tri Thu lập tức thu Đàm Tư Mai vào lại bùa giấy, rồi ló đầu ra ngoài nhìn quanh.
May mắn là tiếng hét lúc nãy không làm Tề Tu Bình chú ý.
Hắn thở phào, quay lại mép giường, đưa tay nhéo nhéo người Tề Tố Ngọc.
Nhưng sắc mặt cô tái nhợt, không hề có phản ứng.
“Được rồi, tôi xui vậy đó.” Diệp Tri Thu thở dài, cúi người bịt mũi cô nàng, rồi thổi từng ngụm khí vào miệng.
Sau ba hơi, Tề Tố Ngọc khụ khụ vài tiếng, cuối cùng cũng mở mắt.
Vừa thấy mình nằm trên giường, Diệp Tri Thu còn đang cúi mặt sát mình, cô chấn động, lập tức đẩy hắn ra rồi hét lên: “Đồ dê xồm!”