Chương 46: Ống truyền âm, thứ tự đảo loạn

“Chị tôi mạnh hơn tôi gấp mười lần. Mấy chuyện này để sau rồi từ từ kể cho anh.” Liễu Yên nói, rồi khẽ nhướng mày: “À đúng rồi, Tri Thu, cha tôi đã trở về. Anh có muốn gặp ông ấy không?”

“Cha vợ đã về rồi?” Diệp Tri Thu mắt sáng lên, vui vẻ nói: “Tốt quá, tôi phải đi chào hỏi một tiếng.”

Nói rồi hắn xoay người rời khỏi địa cung.

Sau khi điều tức, thân thể Diệp Tri Thu đã hoàn toàn hồi phục. Cảm giác đau nhức cũng gần như biến mất, khí huyết ổn định, bước chân nhẹ nhõm.

Lúc này, Liễu Chính Lương đang ngồi trong phòng chính, tay cầm một ống gỗ dài, vừa nhìn vừa cau mày nghiên cứu.

Vật ấy trông rất lạ, dài chừng một thước, đường kính cỡ miệng chén tế, là một ống gỗ hình lục giác, hai đầu bịt kín. Trên mặt ống lại lồi lõm không đều, rải rác các nút gỗ to nhỏ như thể dán đầy mụn.

“Cha vợ, cha lại đang nghiên cứu cơ quan gì vậy?” Diệp Tri Thu bước vào, cười nói: “Thứ trong tay cha là đồ chơi mới, hay là chiến lợi phẩm lần đi thăm mộ vừa rồi?”

“Tri Thu, hai ngày qua vất vả cho cậu rồi. Bây giờ thấy trong người thế nào?” Liễu Chính Lương buông ống gỗ xuống, hỏi.

Diệp Tri Thu gật đầu, nhân cơ hội khoe chiến tích một trận: “Rất ổn. Tôi với Yên Nhi hợp lực đại chiến Bách Quỷ Dạ Hành, chém chết Phục Du cương thi, đánh trọng thương Phi Thiên Dạ Xoa, uy chấn Song Trung Lâu, bảo vệ Tuyết Nhi bình an vô sự. Cha vợ, lần này xem như con đã vượt qua khảo hạch chứ?”

“Tôi vốn chỉ đoán có Bách Quỷ Dạ Hành, không ngờ còn có cả Phục Du cương thi và Phi Thiên Dạ Xoa xuất hiện. Suýt nữa thì khiến mấy đứa bỏ mạng.” Liễu Chính Lương gật đầu, giọng trầm xuống.

“Nếu sớm biết nguy hiểm như vậy, tôi đã không chọn đúng hai ngày đó ra ngoài viếng mộ. Nhưng tôi nghe Yên Nhi kể lại rồi. Cậu lần này quả thực dũng cảm, pháp thuật linh hoạt, biểu hiện rất tốt. Vậy nên khảo hạch thông qua.”

Diệp Tri Thu cười hớn hở, liền hỏi tiếp: “Vậy thì chuyện của cha con, chuyện năm xưa trộm mộ ở Côn Luân, còn cả nguyên nhân Tuyết Nhi bị bệnh, cha vợ có thể kể cho con nghe chưa?”

Liễu Chính Lương chỉ vào đầu mình: “Thần kinh tôi vẫn còn bị ảnh hưởng bởi ‘triều tịch’, mấy hôm quanh đêm rằm tâm trí vẫn chưa ổn định hẳn. Chờ qua hai ngày nữa rồi hãy nói.”

Diệp Tri Thu không còn cách nào, đành gật đầu.

Dù sao nay cũng là mười sáu rồi, thêm hai ngày nữa cũng chẳng bao xa. Đến lúc đó, xem ông còn có lý do gì để tránh né.

Liễu Chính Lương lại đẩy cái ống gỗ về phía hắn, hỏi: “Cậu đoán thử xem đây là thứ gì?”

Diệp Tri Thu cầm lấy, quan sát một lượt, rồi nghiêng đầu hỏi: “Thứ này có mở ra được không?”

“Thân ống thì không, nhưng mấy nút gỗ trên đó thì rút ra được.” Liễu Chính Lương đáp.

Diệp Tri Thu rút thử vài cái nút, nhắm một mắt, nhìn vào bên trong.

Bên trong ống không nhẵn, mà sần sùi, có nhiều điểm gồ ghề và các thanh gỗ nhỏ phân bố ngẫu nhiên như xương ngang.

Hắn nhìn nửa ngày, vẫn không hiểu gì, đành lắc đầu: “Con chịu. Không đoán ra nổi đây là vật gì...”

Liễu Chính Lương cười ha hả, vẻ mặt rất nghiêm túc: “Đây là phát minh từ mấy ngàn năm trước của tổ tiên nước Hoa Hạ, điện thoại vô tuyến.”

“Không phải chứ? Thứ này gọi điện thoại được thật sao?” Diệp Tri Thu ngạc nhiên.

Tổ tiên Hoa Hạ cũng quá lợi hại rồi. Mấy ngàn năm trước mà đã nghĩ ra điện thoại không dây?

Liễu Chính Lương gật đầu: “Thứ này gọi là ống truyền âm. Cậu nói vào đó một câu, âm thanh sẽ được phong ấn lại bên trong, giữ nguyên suốt mấy ngàn năm. Sau đó, hậu nhân nếu biết cách rút các nút gỗ theo đúng trình tự, sẽ nghe được chính xác lời cậu từng nói.”

"Con không tin!" Diệp Tri Thu nói chắc nịch.

"Vậy thì thử xem sao." Liễu Chính Lương cười hì hì, đem tất cả nút gỗ rút ra khỏi ống, làm ống gỗ thông gió hoàn toàn.

Hai phút sau, ông ta lại cẩn thận bịt kín toàn bộ bằng các nút gỗ, chỉ chừa lại một lỗ lớn nhất, rồi đưa ống cho Diệp Tri Thu, nói: "Cậu cầm ống truyền âm này ra ngoài, ghé vào lỗ này nói một câu, rồi lập tức bịt lại, mang về đây cho tôi."

Diệp Tri Thu vẫn nửa tin nửa ngờ, bèn cầm ống ra ngoài cửa, đi tới chỗ luống rau cạnh sân.

Hắn suy nghĩ một lát, rồi ghé vào lỗ ống, nghiêm túc nói: "Cha vợ đúng là đồ... đồ đầu heo!"

Nói xong, hắn vội vàng bịt nút lại, cười tủm tỉm mang ống trở vào. Trong bụng còn đắc ý thầm nghĩ: Cha vợ mà cũng tin mấy thứ này, không phải đồ đầu heo thì là gì? Còn điện thoại không dây mấy ngàn năm trước, lão tổ tông kiểu này thì các nhà khoa học hiện đại sống sao nổi?

Liễu Chính Lương nhận lại ống, kiểm tra một lượt, hỏi: "Cậu nói rồi chứ?"

"Nói rồi." Diệp Tri Thu gật đầu.

"Nói gì thế?"

"Cha vợ nghe thử chẳng phải biết liền sao?" Diệp Tri Thu cười đáp.

Liễu Chính Lương gật đầu, đặt ống lên bàn, một tay giữ lấy, tay kia bắt đầu rút lần lượt từng nút gỗ ra.

Vừa lúc đó, Liễu Yên cũng từ địa cung đi lên, đứng bên cạnh quan sát.

Mười mấy nút gỗ được rút sạch, nhưng ống gỗ vẫn không phát ra động tĩnh gì.

"Sao lại không có tiếng gì hết? Hay tôi mở sai thứ tự rồi?" Liễu Chính Lương cau mày.

Làm gì có rắm nào mà nghe, tôi vốn đâu có đánh rắm vào đó!

Diệp Tri Thu dở khóc dở cười, thầm rủa cha vợ chơi xỏ mình.

Nhưng ngay khi ông ta vừa nói xong câu đó, từ trong ống bỗng vang lên giọng Diệp Tri Thu, rõ ràng mạch lạc, từng chữ một vang vọng: "Đầu heo đúng là đồ... đồ cha vợ!"

Diệp Tri Thu nghe chính giọng mình phát ra, liền sửng sốt, vừa bối rối vừa xấu hổ, vội xua tay: "Không phải! Cái này... cái này không phải con nói đâu! Không phải ý con vậy!"

Liễu Yên liếc hắn một cái: "Anh đương nhiên không nói thế. Câu nguyên gốc là "Cha vợ đúng là đồ đầu heo!" Chẳng qua thứ tự mở ra không đúng, nên âm thanh bị đảo loạn."

Diệp Tri Thu càng thêm xấu hổ, cười gượng: "Liễu Yên, cô hiểu lầm rồi, tôi đâu có ý đó, tôi thật sự… không phải là…"

Liễu Yên lại liếc hắn một cái rồi quay người lên lầu, không nói thêm câu nào.

Liễu Chính Lương thì chẳng tức giận chút nào, ôm ống truyền âm cười lớn: "Tri Thu, giờ thì cậu tin chưa? Chỉ là tôi vẫn chưa tìm được thứ tự mở ra hoàn toàn chính xác. Chờ tôi nghiên cứu thêm chút nữa, đảm bảo còn thú vị hơn!"

"Tin rồi, tin rồi. Về sau cha vợ nói gì, con cũng tin hết!" Diệp Tri Thu cười gượng, trên mặt vừa lúng túng vừa bất đắc dĩ.

Liễu Chính Lương gật đầu, tiếp tục nghiên cứu ống truyền âm, nói chuyện với nó rồi rút nút ra nghe, cứ như vậy mày mò suốt, không biết mệt.

Thấy cha vợ mải mê nghịch ngợm, Diệp Tri Thu tranh thủ rút lui, trở về phòng khách, gọi Đàm Tư Mai ra, an ủi chị ta một phen.

Hoàng hôn vừa buông xuống, Liễu Yên gõ cửa, gọi Diệp Tri Thu xuống lầu dùng cơm tối.

Vừa thấy hắn, Liễu Chính Lương liền hớn hở đưa ống truyền âm tới trước mặt, nói: "Tri Thu, tôi đã tìm ra thứ tự mở nút chính xác rồi, còn đánh số trên từng cái một. Bây giờ cậu cứ theo thứ tự đó mở ra, sẽ nghe được câu tôi vừa mới nói. Câu này rất quan trọng với cậu, nhất định phải nghe kỹ."

"Vậy sao? Cha vợ thật lợi hại." Diệp Tri Thu vội vã nịnh một câu, rồi làm theo thứ tự đánh số mở nút.

Trong lòng hắn lẩm bẩm: Rốt cuộc bên trong là cái gì mà lại rất quan trọng với mình?

P/S: Lời editor

mình quyết định từ chương này sẽ để Diệp Tri Thu xưng cha cơn với Liễu Chính Lương để làm nổi bật tính vô lại của nam chính nhé, mấy chương cũ mình sẽ sửa lại cách xưng hô sau ạ.