Chương 45: Gϊếŧ địch 1 vạn, tự tổn hại 8000

“Tri Thu?” Liễu Yên cảm thấy trạng thái của Diệp Tri Thu không ổn, vội quay đầu lại nhìn.

“Bịch” một tiếng, Diệp Tri Thu đã ngã gục xuống đất, bất động.

Thanh kiếm gỗ đào trong tay hắn cắm xuống nền, cũng theo đó gãy đôi phát ra âm thanh răng rắc.

“Tri Thu!” Liễu Yên hoảng hốt, vội thu hồi phù chú và nỏ, nhảy khỏi long thạch, nhào tới bên cạnh hắn, run rẩy ôm lấy: “Tri Thu, anh làm sao vậy?”

Chỉ thấy mặt Diệp Tri Thu trắng bệch như giấy, hơi thở mong manh, chẳng còn phản ứng nào, như thể chỉ còn thoi thóp.

“Tri Thu! Tỉnh lại đi!” Liễu Yên cuống cuồng gọi lớn, lòng trào dâng nỗi sợ.

Nếu Diệp Tri Thu thật sự chết đi như vậy, cả đời này cô sẽ mãi mang theo gánh nặng áy náy.

Sau một hồi lay gọi khản giọng, Diệp Tri Thu mới hơi hé mắt, gắng gượng nở một nụ cười yếu ớt, thều thào: “Phi Thiên Dạ Xoa đã bị tôi làm cho trọng thương, sẽ không trở lại được nữa… Cô hãy thủ giữ địa cung, đừng ra ngoài…”

“Tri Thu, sao anh lại thành ra thế này? Vừa rồi vẫn còn ổn cơ mà?” Liễu Yên luống cuống hỏi.

“Sư công… thượng thân… thân thể tôi… chịu không nổi…” Diệp Tri Thu còn chưa nói hết câu, mắt đã trắng dã, hôn mê bất tỉnh.

Sư công thượng thân, đó là tuyệt kỹ hộ mệnh của đệ tử Mao Sơn. Thế nhưng nếu chưa đạt đến tu vi nhất định mà gượng ép thi triển, sẽ gây tổn hại nghiêm trọng cho bản thân.

Tựa như một cỗ xe ngựa mỏng manh đột nhiên bị đặt lên đường ray, rồi chạy với tốc độ như tàu hoả, thân thể sao chịu nổi?

Lần này Diệp Tri Thu cũng coi như liều mạng “gồng bức”, gϊếŧ địch vạn người, bản thân tổn hao tám ngàn.

“Tri Thu!” Liễu Yên ôm chặt lấy hắn, viền mắt đỏ hoe: “Anh đừng sợ, anh sẽ không chết đâu, tôi sẽ không để anh chết…”

Nói rồi, cô gắng sức nâng hắn dậy, từng bước một, hướng về phía quan tài của Liễu Tuyết.

Cũng may địa cung không lớn lắm, Liễu Yên ôm Diệp Tri Thu chậm rãi đến trước quan tài, khom người đặt hắn nằm bên cạnh Liễu Tuyết, để hắn có thể an ổn nghỉ ngơi.

Lúc ấy, Đàm Tư Mai cũng từ trong bóng tối bay ra, giọng nghẹn ngào hỏi: “Liễu Yên, Tri Thu làm sao vậy? Cậu ấy có chết không?”

“Không chết đâu, chỉ là hao tổn quá nhiều tu vi, khí huyết cạn kiệt, mệt mỏi kiệt sức mà thôi. Chúng ta đừng làm phiền anh ấy, cứ để anh ấy nghỉ ngơi bên cạnh chị tôi, không bao lâu sẽ tỉnh lại.” Liễu Yên đáp.

“Tôi sẽ không quấy rầy cậu ấy, tôi sẽ ở đây đợi Tri Thu tỉnh.” Đàm Tư Mai gật đầu.

“Được, chị trông chừng anh ấy, tôi ra ngoài xem thử tình hình.” Nói xong, Liễu Yên quay người, bước tới phía thông đạo. Cô nghiêng tai lắng nghe bên cạnh long thạch một hồi, rồi nhấc cửa đá lên, bước ra ngoài.

Hậu viện lặng như tờ, đám trăm quỷ đi đêm phần lớn đã hồn phi phách tán, lúc này nơi nơi chỉ còn sót lại vài luồng oán khí mờ nhạt.

Thi thể bị xé làm đôi của cương thi Phục Du vẫn nằm giữa thông đạo, ngay sau tảng đá long thạch.

Liễu Yên kéo thi thể nó ra ngoài hậu viện, rưới xăng lên, rồi châm lửa thiêu hủy.

Ngọn lửa bùng lên, mang theo mùi tanh nồng nặc, theo gió đêm lan tỏa.

Thế nhưng ánh lửa rực rỡ ấy lại mang đến cho Liễu Yên cảm giác an toàn, thắp lên một chút sinh khí và ánh sáng cho ngôi làng cô tịch này.

Từ nơi xa trong thôn, tiếng gà gáy đầu tiên đã vang lên, trong trẻo lan xa.

“Cuối cùng trời cũng sắp sáng rồi…” Liễu Yên thì thầm, ngơ ngác nhìn về phía đông.

***

Diệp Tri Thu lần nữa tỉnh lại là vào buổi chiều hai ngày sau đó.

Mơ mơ màng màng nằm trong quan tài, bên cạnh Liễu Tuyết, Diệp Tri Thu chỉ cảm thấy toàn thân đau nhức, liền trở mình một cái.

Ai ngờ vừa nghiêng người, tay phải của hắn lại vừa vặn chạm vào một khối mềm mại.

Cái gì vậy? Mình đang ở đâu? Diệp Tri Thu ngẩn ngơ, muốn mở mắt nhưng lại mệt quá, thành ra thuận tay nhéo nhéo cái thứ mềm mại kia một cái.

“Diệp Tri Thu, đừng có mà giở trò lưu manh, mau rút tay ra.” Giọng Liễu Yên đột ngột vang lên.

“Liễu Yên?” Diệp Tri Thu sững người, chậm rãi mở mắt.

Ngay trước mặt là gương mặt tuyệt mỹ của Liễu Tuyết. Mà bàn tay phải của hắn, không hiểu sao lại đang đặt ngay trước ngực cô.

“Chết tiệt, sao tôi lại ngủ ở đây?” Diệp Tri Thu vội vàng rút tay về, bật ngồi dậy: “Tội lỗi tội lỗi, tôi không cố ý! Liễu Tuyết, tôi thật sự không cố ý…”

“Cuối cùng anh cũng tỉnh rồi.” Liễu Yên lên tiếng, đứng phía sau hắn.

“Liễu Yên?” Diệp Tri Thu xoay lại nhìn, lo lắng hỏi: “Cô không sao chứ? Lúc tôi ngất đi đã xảy ra chuyện gì? Hôm nay là ngày mấy rồi? Tết Trung Nguyên qua chưa?”

“Anh nhìn tôi với chị tôi như thế này, thấy giống bị gì không?” Liễu Yên mỉm cười: “Hôm nay đã mười sáu rồi, Tết Trung Nguyên qua rồi, không còn gì kiêng kỵ.”

“Vậy thì tốt.” Diệp Tri Thu gật đầu, lại nhìn về phía Liễu Tuyết, lúc này mới chống tay vịn thành quan tài, chậm rãi đứng dậy.

Ngoài thân thể còn hơi ê ẩm thì mọi thứ vẫn ổn. Tay chân hoạt động bình thường, hô hấp thông thuận, không có dấu hiệu nội thương.

Từ trong quan tài bước ra, Diệp Tri Thu đi vài bước rồi nói: “Còn ổn, để tôi ngồi xuống vận khí điều tức xem sao.”

Liễu Yên gật đầu, ánh mắt nhìn hắn dịu dàng hơn xưa rất nhiều, dịu dàng đến mức khiến người khác dễ mủi lòng.

Diệp Tri Thu ngồi xếp bằng ngay trong địa cung, bắt đầu điều tức, hô hấp phun nạp, vận chuyển đại chu thiên.

Một nén nhang sau, hắn mở mắt, đứng dậy: “Tôi không sao rồi. Yên tâm đi, Liễu Yên. À đúng rồi, sao tôi lại ngủ bên cạnh chị cô? Là ai sắp xếp vậy?”

“Là tôi.” Liễu Yên khẽ mỉm cười, cúi người chỉnh lại quần áo cho Liễu Tuyết, nhẹ giọng đáp: “Chị tôi có thể chất đặc biệt, hình như là một loại thể chất tỏa ra năng lượng. Tôi để anh nằm cạnh chị ấy là để giúp anh nhanh chóng hồi phục.”

“Thảo nào…” Diệp Tri Thu gật gù, khẽ cau mày: “Tôi còn tưởng mình may mắn, sư công thượng thân mà lại không để lại di chứng, hai ba ngày đã tỉnh lại. Chứ thực ra nếu là bình thường, với tu vi hiện tại của tôi mà miễn cưỡng thi triển tuyệt chiêu đó, nhẹ thì tẩu hỏa nhập ma, nặng thì kinh mạch loạn hết, toàn thân tê liệt, thậm chí mất mạng.”

Hắn chắp tay, cúi người hành lễ: “Thì ra là chị cô đã giúp tôi một phen.”

Liễu Yên khẽ gật đầu, dịu giọng nói: “Anh bất tỉnh hai ngày rưỡi, làm Đàm Tư Mai lo sốt vó. Chị ấy đã canh bên anh hai ngày hai đêm, vừa rồi mệt quá mới trở về trong bùa nghỉ ngơi. Anh đợi chị ấy tỉnh lại thì trò chuyện với chị ấy một chút.”

“Được, để chị ấy nghỉ ngơi đã, tôi sẽ nói chuyện sau.” Diệp Tri Thu quay về quan tài, nhìn gương mặt yên bình của Liễu Tuyết: “Liễu Yên, cô nói chị cô là thể chất tỏa năng lượng, sao tôi không thấy gì?”

“Thời gian tiếp xúc đủ lâu thì anh sẽ cảm nhận được.” Liễu Yên đáp, ánh mắt hoài niệm: “Khi tôi còn nhỏ thì rất bình thường, nhưng càng ở gần chị ấy, cảm giác dần trở nên nhạy bén. Giống như chị ấy là một khối nam châm, còn người bên cạnh là sắt, theo thời gian thì cũng bị từ hóa.”

“Lợi hại như vậy sao? Xem ra trên người Tuyết Nhi còn giấu nhiều bí mật lắm.” Diệp Tri Thu cảm khái, ánh mắt không giấu được ngưỡng mộ: “Sau này tôi phải thân cận với Tuyết Nhi nhiều hơn mới được.”

Hắn quay lại nhìn Liễu Yên, hỏi tiếp: “Cô chỉ chịu ảnh hưởng từ cô ấy mà đã lợi hại như vậy, vậy trước khi cô ấy hôn mê rốt cuộc là mạnh đến mức nào?”