Chương 38: Yến hội trăm quỷ, người biết uống rượu thường lưu danh

Diệp Tri Thu cười: “Chuyện này đúng là có chút thú vị, dùng đồ mua từ tiệm nhà ta để quay lại đối phó chính ta! Còn ba mảnh xương nữa, để tôi đi tìm nốt.”

“Không cần, đợi tôi về rồi nói.” Liễu Yên đáp.

“Được thôi, tôi ở đây chờ cô trở về. Chờ cô trở về, xem đào hoa nở.” Diệp Tri Thu mỉm cười nói.

Liễu Yên chắc cũng là tay lái xe “băng phi”*, mới nửa tiếng đã quay về, dừng xe ngay trước cửa nhà.

(*ý chỉ lái rất nhanh)

Diệp Tri Thu vội bước tới, mở cửa xe giúp Liễu Yên, lại tiện tay nhận luôn hộp cơm trong xe, cười nói: “Biết tôi ở nhà một mình buồn chán, nên đặc biệt lái xe vèo vèo về bầu bạn ăn cơm, cảm động quá trời.”

“Rõ ràng là hai người mà? Chị tôi vẫn luôn ở nhà đó thôi.” Liễu Yên cười đáp, cùng Diệp Tri Thu bước vào nhà.

Nhìn vẻ mặt tươi tắn của cô, có thể thấy lần này ra ngoài giải quyết việc gì đó khá thuận lợi.

Diệp Tri Thu vào bếp lấy chén đũa, bày cơm hộp lên bàn ăn rồi cùng Liễu Yên dùng bữa.

Liễu Yên ăn uống rất từ tốn, vừa ăn vừa hỏi: “Bộ xương quỷ La Sát dưới bức tường sau vườn, đã đào lên chưa?”

“Chắc chắn là đào rồi, chẳng lẽ còn để lại đó?” Diệp Tri Thu đáp.

“Tốt lắm. Ăn cơm xong, đào nốt ba mảnh còn lại, có thể mang ra tiệm bán lấy tiền.”

“Liễu Yên, cô đúng là gian thương mà. Ban đầu tôi tưởng cô bán xương quỷ La Sát đi là tự mình dọn đá chặn chân mình. Không ngờ lại thành ra tên áo đen đó ‘trộm gà không được còn mất nắm gạo’, ha ha.” Diệp Tri Thu cười nói.

“Chuyện nào ra chuyện đó. Tôi bán đồ lấy tiền là đạo lý chính đáng, còn hắn dùng xương quỷ La Sát hại tôi, tôi tịch thu công cụ, cũng hợp tình hợp lý.” Liễu Yên nói.

“Nếu tên áo đen kia biết chuyện, chắc tức đến hộc máu ba lần rồi chết mất.” Diệp Tri Thu cười lớn.

Sau khi ăn xong, Liễu Yên hỏi: “Anh có thể tìm ra ba mảnh xương quỷ La Sát còn lại không?”

“Dễ như trở bàn tay!” Diệp Tri Thu búng tay một cái, lấy từ ba lô ra một chiếc la bàn, rồi xoay người đi ra ngoài, bắt đầu dò xét ở phía trước nhà họ Liễu.

Xương quỷ La Sát mang âm khí rất nặng, nên đối với Diệp Tri Thu mà nói, việc tìm chúng chẳng khác gì trò trẻ con.

Nếu là ban đêm thì Diệp Tri Thu có thể mở Âm Dương Nhãn để trực tiếp quan sát. Nhưng vì đang là ban ngày, nên hắn chỉ có thể dựa vào la bàn để cảm ứng.

Hơn nữa, buổi sáng đã tìm thấy một mảnh xương quỷ La Sát dưới bức tường hậu viện, dựa vào phương vị của khối xương đó, Diệp Tri Thu cũng có thể đại khái suy ra vị trí ba mảnh còn lại.

Bởi vì đối phương dùng xương quỷ La Sát để dẫn hồn, tất nhiên sẽ bắt đầu từ một ngã tư đường nào đó, tạo thành một tuyến kết nối kéo dài đến nhà họ Liễu.

Quả nhiên không sai, ở bãi rau góc đông nam trước cửa nhà họ Liễu, Diệp Tri Thu tìm thấy mảnh xương quỷ La Sát thứ hai.

Hắn nhặt khối xương đó lên, dùng bùa giấy gói cẩn thận, sau đó rắc một lớp bột chu sa xuống hố đất cũ, rồi kéo quần ra, tiểu vào trong đó một bãi.

Dù sao ở gần đây cũng không có ai, lại là ban ngày, nên Diệp Tri Thu chẳng ngại ngùng gì.

Men theo con đường lớn đi tiếp về phía trước, chừng nửa dặm, Diệp Tri Thu tìm được mảnh xương thứ ba.

Mảnh xương quỷ La Sát cuối cùng nằm ở ngoài một ngã tư cách đó 100m.

Bốn mảnh xương quỷ La Sát đã được tìm đủ, Diệp Tri Thu xoay người trở lại nhà họ Liễu, giao toàn bộ đồ vật cho Liễu Yên.

Liễu Yên cầm lấy xem qua, gật đầu nói: “Không sai, đúng là đồ từ tiệm chúng ta bị mang ra ngoài. Tri Thu, anh dùng bùa chú phong ấn hết mấy thứ này lại, đừng để quỷ khí rò rỉ ra ngoài, nếu không sẽ bất lợi cho hành động tối nay.”

Diệp Tri Thu vừa phong ấn xương quỷ, vừa nói: “Yên tâm đi, phong ấn của tôi không sơ hở chút nào, tuyệt đối sẽ không có vấn đề.”

“Vậy thì tốt. Tôi xuống địa cung nghỉ ngơi một lát, chuẩn bị ứng phó tình huống tối nay. Tuy rằng đã đào hết xương quỷ La Sát lên, nhưng quỷ lộ đã bị mở, nên đến vẫn sẽ đến.” Liễu Yên gật đầu, rồi xoay người đi ra sau nhà, bước vào tầng hầm ngầm.

Diệp Tri Thu phong ấn xong bốn khối xương quỷ La Sát, nhét vào ba lô, rồi đóng cửa chính lại, lên lầu bắt đầu ngủ trưa.

Chuyện dài không nói ngắn, chớp mắt trời đã tối.

Liễu Yên đặc biệt chuẩn bị mấy món ăn nhỏ, có món mặn món chay, sắc hương vị đều đủ cả.

Diệp Tri Thu muốn uống một ly, liền hỏi ý Liễu Yên: “Liễu Yên, tối nay đồ ăn phong phú thế này, tôi mời cô uống một chén, tăng thêm chút tình cảm nhé?”

“Tôi không uống rượu, anh cũng đừng uống, lỡ say thì hỏng việc. Đợi qua lễ Trung Nguyên, tôi sẽ làm vài món ngon tử tế cảm ơn anh, để anh say một trận cho đáng. Còn chuyện tình cảm, bây giờ không nói, chờ chị tôi tỉnh lại rồi nói.” Liễu Yên đáp.

“Được rồi, một lời đã định.” Diệp Tri Thu cười ngượng, rồi bắt đầu ăn cơm.

Nhờ giấc ngủ trưa thoải mái, tinh thần Diệp Tri Thu rất tốt.

Sau khi ăn xong, hắn hỏi: “Tối nay phân công trực ban thế nào? Vẫn là tôi canh ngoài cửa chứ? Nếu gặp phải Bách Quỷ Dạ Hành, tôi có thể ra tay trước, xử lý hết bọn chúng không?”

Liễu Yên lắc đầu: “Tôi không khuyến khích anh chủ động ra tay. Nếu đám quỷ kia không gây chuyện với chúng ta, thì cứ để chúng đi qua là được. Đêm mai chắc chắn sẽ có một trận ác chiến, đến lúc đó, anh có thể tung hết bản lĩnh của mình ra.”

“Được, vậy tối nay tôi hành sự tùy cơ ứng biến. Nếu bọn họ chỉ là đi ngang qua, tôi liền mặc kệ. Nhưng nếu có kẻ muốn gây bất lợi cho chúng ta, tôi sẽ lập tức đại khai sát giới.” Diệp Tri Thu nói.

Liễu Yên gật đầu, rồi xuống tầng hầm ngầm trông chừng Liễu Tuyết như trước, giao toàn bộ việc canh gác bên ngoài cho Diệp Tri Thu.

Diệp Tri Thu từ trong nhà họ Liễu khuân ra một cái bàn nhỏ với cái ghế tựa, ngồi ngay ngắn trước cửa chính, vừa nhâm nhi trà vừa canh đêm, bày ra tư thế “một anh giữ ải, vạn anh khó qua”.

Nữ quỷ Đàm Tư Mai bay ra, hỏi: “Tri Thu, tối nay tôi làm gì?”

Diệp Tri Thu chỉ lên mái nhà: “Chị có thể ngồi trên đó, đứng cao nhìn xa, quan sát toàn cục. Nếu phát hiện động tĩnh gì, lập tức báo cho tôi biết.”

Đàm Tư Mai hớn hở bay lên mái nhà, ngồi ngay mép sân thượng canh gác như một trinh sát viên.

Trời mỗi lúc một khuya, từng đợt tử linh và du hồn bắt đầu xuất hiện, từng bước tụ lại trước cửa nhà họ Liễu.

Bùa chu sa rắc đêm qua đã gần hết hiệu lực, cho nên lũ tử linh và du hồn bắt đầu lấn dần tới gần.

Diệp Tri Thu cố tình thu liễm cả ba ngọn dương hỏa trên người, tiếp tục thong thả uống trà.

Bọn tử linh thấy trên người Diệp Tri Thu không có dương hỏa, tưởng là người đã chết, liền lũ lượt tiến lại gần cái bàn nơi hắn ngồi.

Mấy lão quỷ còn vươn cổ ra ngửi ngửi ấm trà của cậu, nước miếng suýt nữa chảy ba thước.

Nhìn đám lão quỷ như khao khát được uống chén trà nóng, Diệp Tri Thu bất chợt nổi tính trẻ con, xoay người vào nhà, lấy ra hai bình rượu trắng với mấy cái chén nhỏ, dựng lên một bữa “Yến hội trăm quỷ” ngay trước cửa.

Hắn rót một chén rượu, mùi thơm lan tỏa khắp nơi. Đám tử linh và du hồn lập tức không kìm được, ào ào kéo tới.

Thật ra, mấy hồn ma này cũng đáng thương quanh năm lạnh lẽo âm u, vừa ngửi thấy mùi rượu nơi nhân gian, thì lập tức bị hấp dẫn như thiêu thân lao vào lửa.

“Tôi uống một chén, các người một chén, không được tranh giành!” Diệp Tri Thu cười hắc hắc, nâng chén lên uống trước, rồi rót một chén khác vẩy ra ngoài.

Bọn tử linh không có tu vi, mới ngửi mùi rượu đã như say, loạng choạng ngã rạp dưới đất.

Trong khoảnh khắc, một đám lớn du hồn tử linh đã ngã nghiêng ngã ngửa, nằm la liệt lượn lờ dưới đất như cá nổi.

“Uống từ từ thôi, ai cũng có phần!” Diệp Tri Thu cười ha ha, tiếp tục rắc rượu ra bốn phía như ban phát lộc.

Từng tốp tử linh phía sau vẫn tiếp tục kéo đến.

Đột nhiên, một bóng quỷ to lớn xuất hiện, từ trong đám tử linh tách ra, tiến thẳng tới trước mặt Diệp Tri Thu. Nó đứng đối diện hắn, chậm rãi mở miệng: “Xưa nay bậc thánh hiền thường cô tịch, chỉ có người biết uống là còn lưu danh. Bằng hữu, ta mời cậu một chén, thế nào?”

Diệp Tri Thu chỉ định đùa một chút cho vui, ai ngờ lại dẫn ra được một lão quỷ thật sự…