“Pháp thuật cảm ứng của Mao Sơn, thứ này đáng tin không?” Liễu Chính Lương có vẻ vẫn chưa hoàn toàn tin tưởng.
“Chắc chắn là đáng tin, nếu cha vợ không tin, tôi có thể thử ngay trên người chú một chút.” Diệp Tri Thu nói.
“Thử thế nào?”
“Chú không cần nói gì cả, tôi có thể cảm ứng được tình trạng thân thể của chú.” Diệp Tri Thu đáp.
Liễu Chính Lương gật đầu, tỏ vẻ đồng ý thử.
Diệp Tri Thu bước lại gần bên ông ta, nói: “Chú giữ nguyên một tư thế, đừng cử động, tôi sẽ bắt đầu cảm ứng.”
Quả nhiên, Liễu Chính Lương đứng yên như tượng gỗ.
Diệp Tri Thu đứng cạnh, bắt chước tư thế y hệt, nhắm mắt lại, dường như đang nghiêm túc cảm nhận điều gì đó.
Hai phút sau, Diệp Tri Thu mở mắt ra, bật cười: “Cảm ứng được rồi, cha vợ hiện giờ có chút… buồn tiểu, muốn đi nhà vệ sinh.”
“Trời đất ơi, thật sự bị cậu cảm ra được!” Liễu Chính Lương hai chân khép nép, bước nhỏ bước lớn chạy nhanh ra ngoài, vừa đi vừa nói: “Không xong rồi, nhịn không nổi nữa, tôi đi vệ sinh trước… Tri Thu, cậu tranh thủ cảm ứng cho Tuyết Nhi đi!”
“Xin cha vợ cứ tự nhiên.” Diệp Tri Thu cười khúc khích.
Thấy Liễu Chính Lương đã rời khỏi tầng hầm, lúc này Diệp Tri Thu mới cởi giày, nhảy vào trong quan tài.
Quan tài rất lớn, phía trên rộng, phía dưới cũng phải hơn một mét, đủ chỗ cho hai người nằm.
Diệp Tri Thu đẩy Liễu Tuyết dịch sang một bên, rồi cũng nằm xuống bên cạnh cô, sóng vai mà ngủ.
Hít thở đều đặn, tâm trí bình lặng, Diệp Tri Thu bắt đầu nhập tâm cảm ứng.
Thế nhưng còn chưa cảm ra được gì, thì đột nhiên ở lối vào tầng hầm truyền đến tiếng “rầm” thật lớn như có vật gì đó rơi xuống!
“Gì thế?” Diệp Tri Thu giật mình ngồi bật dậy trong quan tài, quay đầu nhìn về phía lối vào.
Giọng của Liễu Chính Lương truyền vào qua loa chuyển âm, ong ong vang lên: “Không có gì, chỉ là đoạn long thạch trong địa cung rơi xuống thôi.”
“Đoạn long thạch?” Diệp Tri Thu càng kinh hãi, vội nhảy ra khỏi quan tài, đảo mắt nhìn xung quanh: “Cha vợ, chú hạ đoạn long thạch xuống là có ý gì?”
Đoạn long thạch trong cổ mộ thường dùng để chỉ một tấm đá lớn, là cơ quan niêm phong cửa mộ.
“Đệ tử Mao Sơn như cậu mà cũng không biết sao? Tôi hạ đoạn long thạch xuống, là để cậu mãi mãi ở lại địa cung này, bầu bạn cùng Tuyết Nhi.” Liễu Chính Lương cười lạnh.
Diệp Tri Thu chạy tới cửa ra, vừa nhìn đã thấy lối ra bị một tấm ván sắt lớn chắn kín mít.
Giọng Liễu Chính Lương tiếp tục truyền đến: “Tuyết Nhi đã chết, nhưng vừa nãy chính miệng cậu nói, dù nó có chết cũng vẫn muốn cưới. Vậy thì cậu ở lại đây mà bầu bạn với Tuyết Nhi đi. Dưới suối vàng, làm một đôi vợ chồng ân ái. Năm xưa, hai đứa đã có hôn ước từ trong bụng mẹ, giờ tôi làm vậy cũng coi như giữ lời, không phụ kỳ vọng của cha cậu.”
"Ông đúng là thất đức, muốn nhốt tôi ở đây cho chết mòn rồi còn vỗ ngực bảo là không phụ lòng cha tôi? Đầu óc kiểu gì vậy trời? Tề Tu Bình nói ông thần kinh không bình thường, tôi giờ mới tin là đúng thật!"
Diệp Tri Thu cười ha hả, ngẩng đầu nhìn lên nóc địa cung: "Ý của cha vợ là muốn tôi tuẫn táng theo Tuyết Nhi?"
"Tuẫn cũng được, chôn cùng cũng chẳng sao, ý tứ là vậy cả. Quan tài này vốn đóng to sẵn, để dành cho cậu một chỗ đó thôi."
"Nhưng mà Tuyết Nhi còn chưa chết mà. Biết đâu tôi có cách làm cô ấy tỉnh lại thì sao?" Diệp Tri Thu nói.
"Đừng có giở trò bịp bợm, tôi không mắc mưu đâu. Thả cậu ra, có mà tự đào hố chôn mình!" Giọng Liễu Chính Lương lạnh như băng.
"Không thả tôi thì tôi không thoát ra nổi chắc?" Diệp Tri Thu nhếch môi cười, rút điện thoại trong túi, huơ huơ trêu ngươi.
"Vô dụng thôi, tôi đã lắp thiết bị chặn sóng. Muốn gọi điện cầu cứu thì cứ gọi, nếu cảnh sát mò được đến đây, coi như tôi thua!" Giọng ông ta vọng xuống từ loa truyền âm, kèm theo tiếng cười rợn gáy.
Trời đất, đây đúng là một vụ mưu sát hoàn hảo rồi còn gì!
Diệp Tri Thu ngước nhìn trần, thấy vài chiếc camera lập lòe ẩn hiện. Hắn nói lớn: "Tôi có học tích cốc thuật, mười ngày nửa tháng không ăn cũng không chết. Mà bạn bè tôi đều biết tôi đến nhà họ Liễu. Nếu tối nay không về, họ nhất định sẽ đến tìm. Muốn diệt khẩu tôi? Không dễ thế đâu, ông già!"
Lúc này, hắn chỉ còn biết hù dọa Liễu Chính Lương, vừa kéo dài thời gian, vừa hy vọng Tề Tố Ngọc kịp đến cứu.
"Cậu chịu đói được, nhưng liệu có chịu nổi khí độc không? Không có mười ngày nửa tháng đâu, tôi cho cậu sống thêm mười mấy phút là cùng!" Ông ta cười lạnh.
Khí độc?
Diệp Tri Thu biến sắc. Quả nhiên từ trên trần, mấy lỗ nhỏ đang “xì xì” phun ra khói trắng mờ mịt.
"Liễu Chính Lương, ông thật sự muốn gϊếŧ tôi à?" Diệp Tri Thu quýnh lên, vội gọi: "Chị Tư Mai! Ra đây! Mau xử tên già khọm này giùm tôi với!"
Thật ra Đàm Tư Mai hiện tại còn chưa đủ sức đấu lại ông ta, nhưng vào lúc nguy cấp, Diệp Tri Thu chỉ biết dọa ngược, lấy vỏ gà hù cọp, biết đâu lừa được ông ta chút thời gian.
Đàm Tư Mai cắn môi, bóng quỷ lướt lên trần, chui qua khe phun khí độc thoát ra ngoài.
"A!"
Ngay sau đó, trên nóc vọng xuống tiếng kêu của Tư Mai, nghe như vừa bị tập kích.
"Chị Tư Mai! Chuyện gì vậy?" Diệp Tri Thu lo lắng hô lớn.
"Không có gì, chỉ là bị tôi tóm lại thôi." Giọng Liễu Chính Lương lại vang lên, vẫn là cái giọng đắc ý và nhàn nhã đó.
Chết tiệt! Hóa ra lão già này cũng biết pháp thuật! Đúng là nhìn nhầm người rồi!
Diệp Tri Thu nghiến răng dậm chân, cuống cuồng đảo mắt tìm cách xoay chuyển tình thế.
Giọng Liễu Chính Lương lại vang lên trên trần nhà: "Diệp Tri Thu, giờ cậu có hai lựa chọn. Một, là ngoan ngoãn ngồi chờ chết. Hai, là tiểu ra quần, lấy quần áo thấm nước che mũi miệng. Nhưng mà dù làm gì thì cũng chỉ cầm cự được thêm hai mươi phút. Cuối cùng vẫn là chết."
Ánh mắt Diệp Tri Thu đảo qua quan tài của Liễu Tuyết, bật cười nhạt: "Tôi còn một lựa chọn thứ ba."
"Lựa chọn gì?" Ông ta hỏi.
Diệp Tri Thu nhanh chóng cởi phăng áo ngoài và quần dài, chỉ chừa lại mỗi chiếc quần đùi, ung dung bước tới quan tài của Liễu Tuyết: "Chính là tranh thủ động phòng một phen, phá thân đồng tử, rồi cùng cô ấy đi chầu tổ tiên! Người ta nói, chết vì gái, làm ma cũng sướиɠ!"
Vừa dứt lời, hắn đã nhảy vào quan tài, làm bộ làm tịch như chuẩn bị cởi đồ của Liễu Tuyết.
Nói thật, trong lòng hắn hoàn toàn không có ý xấu. Chỉ là làm ra vẻ để dọa Liễu Chính Lương, mong ông ta chịu xuống nước.
Bởi vì Liễu Tuyết quá đpej, giống nưh tiên nữ giữa trần gian, khiến người ta không nỡ nổi tà da^ʍ.
"Con bé vốn là vợ cậu, muốn làm gì thì làm. Miễn cậu vui là được." Liễu Chính Lương thản nhiên nói, như thể đang nhìn một chuyện chẳng liên quan đến mình.
Trong lòng Diệp Tri Thu lập tức có cả triệu con trâu bò gào rú đi qau!
Hắn nghiến răng trèo trẹo, hai chân kẹp chặt, nằm đè lên người Liễu Tuyết, cái mông chổng ngược lên trời, trong tư thế cực kỳ mất mặt mà ngước nhìn lên trần, hét lớn: "Liễu Chính Lương, ông còn là người không? Đây là con gái ruột ông đó! Cô ấy sắp bị tôi xâm hại đến nơi rồi, vậy mà ông còn hí hửng ngồi xem qua camera? Người ta nói ông có vấn đề thần kinh, quả nhiên không sai mà!"