“Tôi đưa anh vào không phải tốt hơn sao? Cớ gì phải đi một mình?” Tề Tố Ngọc hỏi.
“Vì mang theo cô thì không tiện lắm.” Diệp Tri Thu cười hì hì, mở cửa xuống xe.
Dù sao lần này là đi ra mắt cha vợ, tìm lại vị hôn thê, nếu dẫn theo Tề Tố Ngọc, nhỡ đâu khiến người ta hiểu lầm thì biết làm sao?
“Vậy được rồi, tôi lên trấn tìm tiệm net lướt một vòng, chờ anh gọi điện báo tin nha!” Tề Tố Ngọc vẫy tay nói.
“Được, chờ tin của tôi!” Diệp Tri Thu cũng vẫy tay, rồi xoay người rảo bước rời đi.
Dọc theo con đường xi măng dưới chân, hắn thẳng tiến về phía Tây. Đi khoảng hai cây số, một ngôi làng nhỏ dần hiện ra trước mắt hắn.
Theo thông tin Tề Tu Bình cung cấp, làng này tên là Song Trung Lâu, một cái tên đậm chất vùng sông nước phương Nam.
Nhìn từ xa, Song Trung Lâu có chừng hai ba chục hộ dân. Làng khá sạch sẽ, những căn nhà lầu nhỏ lẻ tẻ dựng lên khá nhiều, nhưng lạ một điều là không thấy một bóng người nào, khắp nơi phủ lên vẻ tiêu điều, hoang vắng.
Đường lớn trước làng vì không người qua lại, càng toát lên vẻ trống trải khác thường.
Một ngôi làng lớn như vậy, lại chẳng thấy lấy một ai, không chút sinh khí, quả thật kỳ quái. Diệp Tri Thu chậm rãi bước đi, vừa đi vừa quan sát bốn phía, tiến vào làng.
Trong làng, đừng nói là người, đến cả một con chó cũng không có. Ngoài tiếng bước chân của chính hắn ra, không còn nghe thấy bất kỳ âm thanh nào khác. Sự im lặng đến rợn người.
Từng ngôi nhà đều đóng kín cửa sổ, ngoài hiên và khung cửa đầy mạng nhện, thoạt nhìn đã lâu không có người ở.
“Sao Liễu Chính Lương lại chọn sống ở cái nơi thế này? Người này đúng là có hơi điên thật.” Diệp Tri Thu thầm nghĩ trong lòng, rồi tiếp tục bước tới.
Đi đến khoảng giữa làng, cuối cùng cũng thấy một căn nhà mở cửa.
Ngôi nhà này cũng là kiểu lầu nhỏ tách biệt, xây nền đất, tổng cộng ba tầng, có vẻ là công trình xây sửa nhiều đợt, nửa cũ nửa mới.
Diệp Tri Thu biết, đây chính là nhà của Liễu Chính Lương.
Nhưng trước cửa nhà họ Liễu lại không thấy bóng người, ngay cả trong nhà chính cũng không có ai xuất hiện.
Diệp Tri Thu đứng ngoài cửa đảo mắt nhìn quanh một vòng, rồi bước qua cửa chính nhà họ Liễu, tiếp tục đi về phía trước.
Đi dạo khắp cả làng một vòng, hắn gần như có thể xác định trong cả Song Trung Lâu, chỉ còn nhà họ Liễu là còn người ở.
Ban đầu Diệp Tri Thu còn định tìm hàng xóm hỏi thăm tình hình nhà họ Liễu, nhưng giờ xem ra chỉ có thể trực tiếp gõ cửa, gặp mặt đối mặt thôi.
Lo sợ có tình huống bất trắc xảy ra, Diệp Tri Thu tìm một nơi kín đáo, gọi nữ quỷ Đàm Tư Mai ra, dặn dò mấy câu.
Đàm Tư Mai gật đầu lia lịa, trên môi khẽ nở nụ cười.
Một lần nữa trở lại trước cửa nhà họ Liễu, Diệp Tri Thu dừng lại, cao giọng gọi: “Xin hỏi trong nhà có ai không?”
Gọi liền ba tiếng, bên trong nhà họ Liễu mới vang lên tiếng bước chân lẹp xẹp, kéo lê chậm rãi.
“Cậu tìm ai?” Một ông chú chừng năm mươi tuổi, râu ria xồm xoàm bước ra, trừng mắt nhìn Diệp Tri Thu.
Ông chú đó thân hình vạm vỡ, ăn mặc đơn giản, nhưng ánh mắt lại cực kỳ sắc sảo.
Diệp Tri Thu biết người này chính là Liễu Chính Lương, liền cười hì hì: “Chào ông, cho hỏi…”
“Tôi trông giống ông của cậu ở chỗ nào? Giống chỗ nào?” Liễu Chính Lương hừ lạnh, cắt ngang lời hắn.
Trong lòng Diệp Tri Thu thầm mắng: Đệch, đúng là có chút không bình thường thật!
Ngoài mặt vẫn tươi cười như cũ, hắn vỗ lên đầu mình một cái, cười nói: “Aizz, ông xem tôi nè… Miệng mồm vụng về quá, anh trai đây trông còn trẻ lắm, xin hỏi…”
“Anh trai?” Liễu Chính Lương lại hừ một tiếng, cơ mặt giật giật.
“A... Không lẽ gọi là em trai?” Diệp Tri Thu bắt đầu bực, trong giọng nói mang theo vài phần châm chọc.
“Cái gì? Em trai?” Liễu Chính Lương giận tím mặt, mắt trợn to như trâu phát điên.
“Xin lỗi xin lỗi, nhìn nhầm…” Diệp Tri Thu cười hắc hắc, nghiêm túc nói: “Vậy ông không phải ông, cũng chẳng phải đại ca hay em trai, vậy gọi ngươi là… thím? Hay bác gái? Em gái? Hay là… chị dâu?”
Liễu Chính Lương sững người, sau đó bước hẳn ra cửa, xòe bàn tay năm ngón, chộp thẳng vào cổ áo Diệp Tri Thu: “Thằng nhãi ranh, mày muốn chết hả!”
Diệp Tri Thu nghiêng người giơ tay chắn, hất văng cánh tay ông ta, tay phải thuận thế vẽ một vòng, chưởng đẩy “mây trôi nước chảy” ấn vào ngực Liễu Chính Lương. Lực đạo bộc phát ngay tức thì, đẩy ông ta lùi thẳng về sau!
Liễu Chính Lương bị đánh bất ngờ, lảo đảo lui ba bước!
“Quân tử động khẩu không động thủ, tôi chỉ muốn hỏi chút chuyện thôi, ông hung dữ làm gì?” Diệp Tri Thu vỗ vỗ tay áo, bình thản hỏi.
Lúc này Liễu Chính Lương mới nhận ra thằng nhãi trước mặt không phải dạng thường, chăm chú đánh giá lại một lượt, rồi xua tay nói: “Tôi với cậu xưa nay không quen biết, cậu muốn hỏi gì cũng miễn, cút cho tôi!”
Nói xong liền quay người toan đi vào trong.
“Này, khoan đã…” Diệp Tri Thu đưa tay đè lên vai ông ta, cười mà như không cười: “Ông tuy không quen tôi, nhưng trong nhà ông, có người quen tôi đấy.”
Liễu Chính Lương khựng lại, nghi hoặc nhìn hắn: “Nhà tôi, ai quen cậu?”
“Ha ha, tôi có tám người bạn, vẫn đang ở nhà ông.” Diệp Tri Thu cười nói.
“Nói nhảm! Nhà tôi tổng cộng còn chưa đến tám người, cậu tìm nhầm chỗ rồi!” Liễu Chính Lương trừng mắt.
“Không hề nhầm, chính là ở nhà ông!” Diệp Tri Thu nói chắc như đinh đóng cột.
Liễu Chính Lương gật đầu chậm rãi, từng chữ từng chữ nghiến ra: “Tôi xem cậu đúng là đến gây sự kiếm chuyện. Được, vậy tôi cho cậu vào nhà tìm tám người bạn của cậu! Nếu tìm không thấy, đừng trách tôi không khách khí!”
Dứt lời, ông ta quay trở vào trong, từ sau cửa rút ra một cây gậy gỗ ngắn, tay nắm chặt, mặt mày hung hăng: “Vào mà tìm đi!”
Diệp Tri Thu chẳng chút sợ hãi, ha ha cười lớn, ngẩng cao đầu ưỡn ngực bước vào nhà họ Liễu!
Chính sảnh nhà họ Liễu rộng rãi, treo trên tường một bức tranh vẽ cảnh Bát Tiên quá hải.
“Ngày quỷ ngày quỷ đúng là ngày quỷ, tám tiên nhân chỉ có mười lăm chân.” Diệp Tri Thu thong dong bước đến trước bức tranh, chỉ tay nói: “Tôi là đệ tử đạo môn, tám lão gia trên này đều là người trong đạo của tôi, cũng chính là bạn bè của tôi! Hôm nay đến đây chính là để tìm họ.”
Trong Bát Tiên, Thiết Quải Lý cụt một chân, cho nên hắn mới nói “tám tiên nhân mười lăm chân”.
Liễu Chính Lương tức đến mặt mày đen sì, tay cầm gậy gân xanh nổi lên, nghiến răng nói: “Nếu mấy ‘người bạn’ của cậu không nhận ra cậu, hôm nay tôi…”
Diệp Tri Thu chẳng buồn để ý ông ta, vẫn nhìn chăm chăm bức họa, cười hì hì nói: “Các vị đạo hữu ở đây vẫn mạnh khỏe chứ? Tại hạ đi ngang qua, đặc biệt ghé thăm một chuyến.”
Bức họa bỗng nhiên khẽ run lên, một giọng nữ trong trẻo vang lên từ trong đó: “Đa tạ đạo hữu. Không biết hôm nay ghé thăm là có chuyện gì?”
Liễu Chính Lương hoảng hồn, trừng mắt nhìn bức họa rồi quay sang nhìn Diệp Tri Thu, mặt mày kinh hoảng!
Tiếng nữ kia dĩ nhiên là của nữ quỷ Đàm Tư Mai. Vừa rồi Diệp Tri Thu chỉ gõ nhẹ một đốt ngón tay, cô ta liền hóa thành trận gió tế, lẩn vào sau bức họa. Liễu Chính Lương sao có thể nhìn ra?
Diệp Tri Thu quay lại, cười tủm tỉm nói với ông ta: “Tôi không lừa ông nhé? Ông xem, bạn bè của tôi còn nói chuyện với tôi mà.”
“Cậu… cậu tìm bạn bè của cậu để làm gì?” Liễu Chính Lương lắp bắp, do dự hỏi.
*) "Bát Tiên quá hải" (八仙过海) là một thành ngữ Trung Hoa rất nổi tiếng, nghĩa đen là "Tám vị tiên qua biển", bắt nguồn từ truyền thuyết dân gian về tám vị tiên nhân nổi tiếng trong Đạo giáo Trung Hoa.
Truyền thuyết kể rằng một hôm tám vị tiên cùng nhau vượt biển Đông. Thay vì ngồi chung một chiếc thuyền, mỗi người dùng pháp khí hoặc năng lực riêng của mình để vượt biển. Họ không chỉ qua biển thành công mà còn thể hiện tài năng, phép thuật riêng biệt.
Vì vậy mới có câu:
"Bát Tiên qáu hải, các hiển thần thông."
Tám tiên qua biển, ai cũng trổ tài riêng.