Nghe ông nội nói, lúc này Mộ Vân mới chỉ là đứa trẻ lên ba, chẳng biết đúng sai như thế nào, thằng bé chỉ biết tin theo lời ông nội mình mà núp sau lưng lão. Dương Triệu Đức đứng yên tại chỗ một lát cảm nhận mới nghĩ chắc mình đã nhận lầm, liền bước tiếp trên đoạn đường còn lại.
Về đến nhà, Dương Thừa Hàn và Hoàng Nguyệt Anh cũng không hỏi han gì nhiều, hai vợ chồng vẫn chỉ suy nghĩ đơn giản là ông cháu tới nhà dì chơi rồi ở lại, sau đó vệ sinh đơn giản cho thằng bé rồi cả nhà đi ngủ.
Nhưng đêm đó Mộ Vân lại không tài nào ngủ được, vì cả ngày hôm nay thằng bé đã ngủ quá nhiều rồi. Dương Triệu Đức cũng không đả động gì tới chuyện xảy ra trước đó.
Năm tháng cứ trôi qua bình yên như vậy, thời gian thấm thoắt thoi đưa, chớp mắt đã ba năm trôi qua, Mộ Vân đã đến tuổi đi học, so với nó khi còn bé, giờ trông thằng bé vừa thông minh lại vừa đáng yêu, dù là ai cũng phải thốt lên một khen ngợi như vậy.
Hàng xóm láng giềng ai cũng yêu mến Mộ Vân, khiến cho cả gia đình Mộ Vân rất là hãnh diện, xét cho cùng thì trên đời này ai mà chẳng thích được khen.
Không lâu sau sinh nhật thứ 5 của Mộ Vân, ngày khai giảng cũng là ngày mà Dương Thừa Hàn và Hoàng Nguyệt Anh mong chờ nhất, vì cuối cùng đứa con trai độc nhất của hai người cũng đến tuổi đi học.
Trời vừa mới rạng sáng, Hoàng Nguyệt Anh đã đánh thức thằng bé dậy, mặc dù Mộ Vân vẫn còn đang ngái ngủ uể oải, nhưng dưới sự khẩn trương của mẹ và một chiếc khăn thấm nước lạnh toát lau mặt, thằng bé đành phải mò dậy, mang theo vẻ không tình nguyện mà đi thay đồ rồi vệ sinh cá nhân.
Ăn sáng xong, cha mẹ liền đưa Mộ Vân đi nhập học. Mộ Vân chẳng háo hức hay kỳ vọng lắm khi biết mình sắp được đi học, bởi vì ba tuổi nó đã được dạy học chữ, bốn tuổi đã học xong bảng cửu chương, cộng với những thứ mới lạ mà ông nội đã chỉ dạy cho.
Tuy rằng đây chỉ là những thứ kiến thức cơ bản, thế nhưng đối với một đứa trẻ mới chưa đầy sáu tuổi như Mộ Vân thì đó lại là cả một kì tích. Trong quá trình đăng ký nhập học, giáo viên có hỏi một số câu hỏi, Mộ Vân nghe xong thì trả lời trôi chảy, thậm chí còn đọc thuộc lòng một số bài thơ cổ xưa được lưu truyền tới đời nay của các thi sĩ nổi tiếng, cũng kể ra được một số thể loại văn học mà mình nhớ được, điều này khiến cho những người có mặt ở đó trợn mắt há hốc mồm.
Các giáo viên thì khen hết lời, còn nói đùa là Mộ Vân chắc giấu tài liệu để tham khảo ở đâu đó, khiến cho Dương Thừa Hàn và Hoàng Nguyệt Anh cười mãi không thôi. Thủ tục nhập học xong xuôi, lúc này Mộ Vân đã chính thức trở thành học sinh tiểu học, nửa năm này Mộ Vân được cô giáo chủ nhiệm gọi là Hoa Đỏ Tiên Phong (chỉ bạn học có thành tích nổi tội nhất, khuyến khích các bạn khác phấn đấu học tập), từ khi khai giảng tới bây giờ, số hoa đỏ mang tên Mộ Vân cũng nhiều nhất trường.
Lịch họp phụ huynh đã tới, nhiều bậc cha mẹ tìm tới bàn xin ý kiến của Hoàng Nguyệt Anh về cách dạy con, cô chỉ trả lời chủ yếu xoay quanh do các con tự thân chăm chỉ và cố gắng rèn luyện. Tuy nhiên, sự thật cũng đúng là như vậy, phải nói là Mộ Vân rất chăm học, thế nhưng trong mắt thằng bé, thời gian mỗi ngày đi học ở trường đối với nó mà nói là khá lãng phí, sách trên lớp giáo viên dạy hẳn một kỳ, còn nó thì xem nó là hai tuần tự học.
Đi thi thì luôn đạt 100 điểm, trên lớp được các bạn đặt cho biệt danh là Tiểu Bá Thương. Trèo cây bắt ếch, chơi bắn bi, nhảy dây và xếp bìa cứng, thằng bé cũng chơi với tất cả các bạn mặc kệ các bạn có tiếng là trẻ ngoan hay trẻ hư, tuy vậy thành tích của nó vẫn quá nổi trội, đạo đức vẫn tốt nên cô giáo cũng coi như là không thấy gì.
Chỉ lạ một điều khiến cho tất cả mọi người tò mò là ai đã dạy thằng bé trở nên xuất sắc đến như thế? Ngày này qua ngày khác, thấm thoắt cũng sắp hết học kỳ một, chuẩn bị tới ngày kiểm tra cuối kì, vào thời gian này, học sinh trong lớp hầu như ai cũng mang theo tập vở và sách giáo khoa về nhà, đến trường thì đi sớm học tập rất chăm chỉ. Ở lớp là ôn tập để thi, hầu như chỉ làm bài kiểm tra.
Mộ Vân đạt thành tích học sinh ba tốt, mang giấy khen về khoe với cha mẹ, hiện giờ thực lực của thằng bé phải so sánh với học sinh ở bậc trung học. Ngày thi cuối cùng, Mộ Vân còn chẳng mang theo bất cứ một đồ dùng gì, tay chỉ cầm theo một cây bút và một cục tẩy, cứ thế mà nghênh ngang làm phần thi chốt hạ.
Tiểu học thì chỉ thi hai môn chủ đạo là tiếng Trung và toán đại số, thời gian làm bài không dài, cũng chẳng phải vô cớ mà danh hiệu Mộ Vân đạt được nhiều không đếm xuể, thực tế thằng bé luôn bỏ xa phần còn lại của lớp trong vấn đề học tập, không phải chỉ một mà bài kiểm tra nào cũng thế.
Khi tất cả các bạn vẫn còn đang miệt mài làm bài thì thằng bé đã mang tờ giấy thi lên nộp bài. Điều này khiến cho cô giáo lo ngại thằng bé làm bài quá nhanh sẽ bất cẩn dẫn đến sai sót, vì thế đã khuyên bảo nó cẩn thận kiểm tra lại. Thế nhưng nhiều lần như vậy rồi mà thằng bé vẫn luôn đạt 100 điểm, từ lạ thành quen, các giáo viên cũng chẳng ai nghi ngờ thành tích học tập của nó cả.
"Thưa cô, em nộp bài." Thời gian làm bài còn chưa được mười phút, Mộ Vân đã đi lên phía bục giảng, hai tay đưa bài làm cho giáo viên.
Cô giáo nhìn chằm chằm Mộ Vân, sau đó gật đầu nói: "Xong rồi thì nộp bài, em tự do ra ngoài nghỉ giải lao đi."
Mộ Vân nghe cô giáo nói xong cũng chẳng do dự, đặt bài lên bàn giáo viên, sau đó đi thẳng ra khỏi phòng thi.
Cuối cùng, Mộ Vân cũng thở dài một hơi, trong lòng cảm thấy cực kỳ nhẹ nhõm vì đã hoàn thành học kỳ này, mà giờ này có lẽ do nó làm bài nhanh quá, sân chơi trong trường vắng hoe, chưa có ai ra cả. Trong lòng có chút buồn chán, Mộ Vân chỉ có thể đi tới bãi cỏ trên sân, mang theo tâm trạng không thoải mái mà ngồi xuống.
Thời điểm hiện tại là Đông Chí, mặc dù bầu trời quang đãng, ánh nắng cũng không gắt, mùa đông năm nay mặt trời chiếu rọi chỉ cảm thấy âm ấm, nếu như có thể đứng dưới ánh mặt trời, cảm nhận sự ấm áp trong mùa đông thì đó cũng là một cách để thư giãn. Mộ Vân nằm ngang trên bãi cỏ, hai mắt nhắm chặt, tay phải đưa lên kê đầu, hai chân vắt qua nhau, dáng vẻ vô cùng thư giãn, nhìn qua trông giống hệt ông cụ non trong bộ dáng thằng nhóc 6 tuổi.
Nằm một lúc Mộ Vân cảm thấy tay phải có chút tê mỏi, Mộ Vân không khỏi thu tay lại, nắm ưỡn ẹo một hồi, liền kê đầu xuống nền cỏ, nhưng được một lát, cơn đau lại truyền tới khiến cho Mộ Vân Thâm phải mở mắt ra, thầm nghĩ sao nằm trên bãi cỏ mà nền đất lại cứng như thế chứ. Ngay tại thời điểm Mộ Vân còn đang than thở, chợt có thứ gì loé lên trên đầu thằng bé, Mộ Vân nhíu mày, ngước mắt nhìn lên không trung.
Lúc này, trên bầu trời xanh không một gợn mây, mặt trời nhô cao đứng bóng, ở bên rìa lại có quầng sáng bảy sắc, phát ra hào quang hình tròn mặt trời đang toả khói. Cảnh sắc lúc này, phải nói là thập phần kinh diễm, Mộ Vân lần đầu tiên nhìn thấy kỳ quan như vậy, không khỏi nhìn chằm chằm vào vầng sáng cầu vồng thiêu đốt bên rìa mặt trời kia.
Năm phút sau, quầng sáng hình tròn bảy sắc có vẻ đã lớn hơn, màu sắc cũng đậm dần. Điều này khiến cho Mộ Vân rất háo hức chờ đợi. Nhưng mà, ngay lúc Mộ Vân còn đang kinh ngạc, từ trong bụng truyền đến một cơn đau nhói khiến cho thằng bé cực kỳ khó chịu, nó choáng váng thu tầm mắt lại, quằn quại lật người lên.
Cởi mớ quần áo dày cộp nhìn xuống phần rốn, không thấy thì thôi chứ thấy thì phát hoảng, thằng bé nhìn thấy trên bụng mình có một dòng máu nóng đang không ngừng trào ra, áo mặc trên người đã thấm đẫm một màu màu đỏ tươi!