Chương 8: Dạ trùng âm phong

Dương Triệu Đức cẩn thận căn dặn xong hai mẹ con Tiểu Lý, liền cầm theo ba nén hương đi tới bên cạnh cửa sổ, đặt lên trên thềm, miệng cấp tốc lẩm nhẩm: "Thái Thượng Tam Thanh, Thiên Địa Thanh Minh, Hướng Hồn Dẫn Đạo, Quy Tức Chi Thổ. Tật!"

Niệm chú xong, lão liền hất ba nén hương xuống dưới đất, sau khi xử lý xong xuôi mọi việc, Dương Triệu Đức mới quay trở lại, lão đi tới bên người Hoàng Tĩnh Nga đang làm túi thơm: "Có vấn đề gì không?"

Từ bé Hoàng Tĩnh Nga đã được học kỹ năng thêu thùa, chỉ với vài đường khâu vá đơn giản này, bà cũng chẳng để vào trong mắt, chốc lát sau, bà liền cắt kim, thắt chỉ, nghe thấy lão hỏi, bà trả lời: "Được rồi đấy."

Dứt lời, bà liền đưa thành phẩm vừa mới làm xong cho Dương Triệu Đức, lão nhận lấy túi đỏ, cũng chẳng thèm xem xét mà liền đi tới trước người Tiểu Lý, hai tay linh động đan hai sợi chỉ dài còn thừa ra thành một cái vòng đeo lên trên cổ cho đứa nhỏ, sau đó, Dương Triệu Đức lại đem lá trà và gạo nếp còn thừa kề sát bên mũi đứa bé, tựa hồ như muốn cho đứa nhỏ làm quen với mùi hương này trước khi đeo túi đỏ sau này.

Nghĩ cũng lạ, đứa bé còn đang nấc cụt vì khóc quá nhiều, chỉ vừa mới ngửi vài hơi liền không xảy ra tình trạng nấc cụt nữa, gương mặt cũng đang dần hồng hào trở lại.

Nhìn thấy cảnh tượng này, Tiểu Lý dường như không tin nổi vào hai mắt mình, cô nhìn chằm chằm Dương Triệu Đức kinh ngạc thốt lên: "Bác Dương, thực sự lợi hại quá, mấy ngày nay trừ khi con bé ngủ thϊếp đi còn không thì con không thể nào dỗ cho nó nín khóc, vậy mà vào tay bác một lát thôi thì đâu lại vào đó rồi."

Dương Triệu Đức mỉm cười hiền từ đáp: "Chỉ cần tống khứ những thứ không sạch sẽ đó đi, đứa nhỏ được gọi về đủ tam hồn thất phách là tự nhiên ngưng khóc thôi."

Hoàng Tĩnh Nga nhìn thấy cháu gái mình không còn khóc thút thít nữa, bà liền thở phào một hơi nhẹ nhõm, lớn tiếng khen ngợi: "Anh à, khi nào có thời gian thì anh dạy cho thằng con em một chút thủ thuật được không, nhỡ đâu sau này lại không có học trò nối nghiệp lại thất truyền y bát."

"Đạo pháp không phải ai muốn học cũng có thể học, vả lại dù cho anh có sẵn lòng dạy thì còn phải xem thằng bé có muốn hay không, mà hàng ngày nó ra ngoài bận bịu muốn hết cả hơi, làm gì còn thời gian để tâm mấy thứ vô dụng này."

Dương Triệu Đức ôn tồn trả lời, thế nhưng sự thật đằng sau lời nói này chỉ lão mới rõ, chẳng qua lão trả lời lấy lệ mà thôi, thâm tâm lão sớm đã tìm được truyền nhân ưng ý nhất rồi, đâu còn sợ việc tuyệt học bị thất truyền.

Đối thoại một hồi, Dương Triệu Đức lại qua xem xét, cố định túi nhỏ trên cổ hài tử, dặn dò: "Túi đỏ này bên trong bọc lá trà với gạo nếp trừ tà, an thần, cứ để cho con bé đeo hàng ngày, trừ lúc đi tắm thì tháo ra, còn lại thì phải đeo suốt đêm ngày, nhưng ngày nào đó túi nhỏ này tự dưng biến mất, thì cũng đừng có cuống quýt đi tìm, đó là biểu hiện sau này con bé đã được an toàn rồi."

Tiểu Lý khắc ghi những lời mà lão dặn dò, không ngừng gật đầu đáp: "Vâng, con nhớ rồi, thật sự cảm ơn bác nhiều lắm, may mà bác phát giác ra sớm, nếu không thì nhà con không cách nào lường nổi hậu quả sau đó ra sao nữa."

"Được rồi, chỉ cần an nguy cháu gái được đảm bảo là xong, anh cứ ngồi ở đây chơi nhé, em chạy ùa ra chợ mua ít đồ, hôm nay hai ông cháu cứ ở lại đây, em muốn Mộ Vân ở lại chơi vài ngày." Hoàng Tĩnh Nga thấy việc trong nhà đã được giải quyết xong thì lại quay sang lo cho khách, tâm tình của bà lúc này vô cùng phấn chấn, lập tức muốn đi chợ nấu cơm, còn muốn giữ Mộ Vân cũng lão ở lại.

Dương Triệu Đức tỏ vẻ khó xử, cười cười đáp: "Em không cần phải bày vẽ ra làm gì, trong nhà đang còn rất nhiều việc chưa giải quyết xong, hôm nay anh đến đây chỉ muốn báo cho em biết, mùng 9 tháng 7 là ngày đặc biệt tốt, lão Tam chọn ngày đó kết hôn là hợp nhất."

Hoàng Tĩnh Nga nghe được anh mình nói không ở lại đêm nay thì vẻ mặt lộ ra một tia bất đắc dĩ, còn nói thêm: "Hay là hai ông cháu ăn tối xong rồi hẵng về, đợi em đi mua đồ ăn, đã lâu rồi anh với mấy đứa nhỏ không có cơ hội ngồi ăn với nhau một bữa, cứ ở lại đây chơi chút đi, em đi mua đồ tí là về thôi."

Dương Triệu Đức gật đầu đồng ý: "Vậy được, vậy hai ông cháu ăn xong rồi về, em cứ bận bịu đi, Tiểu Lý cứ mang cháu gái về phòng nghỉ ngơi đi con, trẻ con hàng ngày bị lạc phách khóc nhiều lắm, chắc chắn ngủ cũng không được yên giấc, cứ bế cháu gái lên ngủ một giấc là sẽ ổn hơn thôi."

Sắp xếp đâu vào đó, Hoàng Tĩnh Nga liền xách giỏ đi chợ, Tiểu Lý thì đưa con gái mình quay trở về phòng nghỉ ngơi, nơi này chỉ còn lại lão cùng Mộ Vân lúc này đã ăn xong, đang nằm dài trên sofa xem TV, cũng mặc kệ nơi đây có phải nhà mình hay không mà cầm lấy điều khiển tăng âm lượng volume lên.

Mặt trời dần lặn, màn đêm từ từ buông xuống, Hoàng Tĩnh Nga mới nấu xong bữa tối, cả nhà cũng lần lượt đi làm về, tất cả quây quần bên mâm cơm, vừa ăn vừa nói chuyện vui vẻ.

Sau bữa tối, nhìn qua đồng hồ cũng đã tới 20h, chẳng qua hiện tại là mùa hè tháng sáu, nên là ban đêm cũng có thể mập mờ nhìn thấy đường, khác với mùa đông chiều muộn là tối mịt.

Dương Triệu Đức cũng thu dọn đồ đạc mang theo, chuẩn bị đưa Mộ Vân ra về, mặc dù Hoàng Tĩnh Nga cùng đám con cháu nhất quyết giữ hai người lại một đêm, thế nhưng cuối cùng vẫn là lão không đồng ý.

Con trai cả của Hoàng Tĩnh Nga tên là Hoàng Cảnh Kiệt, tay cầm theo đèn pin đi ra tiễn một đoạn, ba người đi được một đoạn đường, Dương Triệu Đức trên lưng cõng theo Mộ Vân đuổi hắn về: "Tiễn đến đây thôi, con đừng tiễn nữa, ta vẫn thấy rõ đường, con cứ yên tâm mà về nhà đi."

Lão đại nhà này cũng là người thành thật, nghe thấy bác mình nói như vậy, cũng là gật gật đầu rồi trực tiếp quay đầu về nhà, Dương Triệu Đức lúc này tiếp tục cõng theo Mộ Vân hướng thôn mình mà đi. Từ trên thị trấn về nhà, đoạn đường cũng không phải là quá xa, đi bộ khoảng 20 đến 30 phút là về tới nhà mình.

Lưng Dương Triệu Đức mặc dù cõng theo Mộ Vân, thế nhưng lão vẫn bước từng bước phăm phăm, cước bộ của lão rất nhanh, dường như chẳng hề lộ ra vẻ mệt mỏi chút nào.

Đường trở về nhà phải đi qua hai cây cầu, cây cầu gần thị trấn hơn tên là Phúc Nữ, còn cây cầu gần nhà Dương Triệu Đức tên là Chi Nữ, chỉ cần có thể đi qua một đầu cầu thì đó chính là cột mốc đánh dấu vị trí cách nhà không còn xa nữa

.

Lúc này Dương Triệu Đức một đường đi nhanh, chẳng mấy chốc là có thể tiến tới đầu cầu. Tuy nhiên, tại thôn Tây An, người ta đồn thổi rằng cây cầu này là có nhiều truyền thuyết không hay, thôn dân đồn rằng vào ban đêm, phía dưới gầm cầu này thường xuất hiện những thứ không sạch sẽ, khiến cho thôn dân khi đi qua đây vào ban đêm, đều sẽ cố gắng đi nhanh, không dám nấn ná lại chút nào.

Dương Triệu Đức thân là người tu đạo nên lão chẳng coi mấy thứ kia vào trong mắt, vì thế thời điểm tiến sát lại địa điểm kia, cước bộ của lão vẫn không hề có chút thay đổi, mà Mộ Vân trên lưng ông nội thì tỏ vẻ nhàn nhã, đang không ngừng nhìn ngó xung quanh, tựa hồ thằng bé đối với cảnh vật ban đêm khá hiếu kỳ.

Một phút sau, Dương Triệu Đức bước lên trên cầu được mười thước, trong lòng lão chẳng có lấy nửa điểm sợ hãi, vẻ mặt lão vẫn tỏ ra hết sức ung dung, thi thoảng còn ngoái đầu nhìn lại, trêu chọc cười đùa với Mộ Vân, mà thằng bé vừa hỏi ông nội hết thứ này đến thứ kia, vừa tiếp tục ngắm nhìn bốn phía.

Hai ông cháu đi bộ qua cây cầu, cây cầu này cũng không dài lắm, đi bộ khoảng chừng mười giây đồng hồ là qua, trên đường đi qua cũng không phát sinh vấn đề gì, tuy nhiên lúc sắp tới đầu ngõ vào nhà, đột nhiên từ sau lưng Dương Triệu Đức thổi tới một luồng âm phong, khiến cho sống lưng của hai ông cháu lạnh buốt.

Cảm nhận được luồng âm phong buốt sống lưng này không bình thường, mi mắt Dương Triệu Đức khẽ nhíu chặt, rồi dừng lại trên đường cách nhà chưa đầy 20 mét, chẳng hiểu sao lão lại đứng yên tại chỗ như vậy một hồi, một bước cũng không hề đi tiếp.

Nhìn thấy gần về đến nhà mà ông nội lại đứng im không đi tiếp, Mộ Vân hiếu kì hỏi: "Ông ơi, sao ông lại không đi tiếp ạ?"

Sắc mặt Dương Triệu Đức dần trầm xuống, hai mắt lóe sáng nhìn chung quanh, thanh âm tràn đầy lo lắng: "Có thứ không sạch sẽ đang bám theo chúng ta, hiện tại hai ông cháu ta phải cắt đuôi nó đã, nếu không sẽ mang tai họa về nhà."

Mộ Vân căn bản cũng không hiểu lời ông nội nói, thế nhưng giờ phút này thằng bé vẫn còn đang dán trên lưng lão, cũng chẳng cách nào để tụt xuống, chỉ có thể nhìn lão, nằm im không tiếp tục cựa quậy nữa.

Ngay tại thời điểm Mộ Vân còn đang loay hoay trên lưng lão, lại thêm một trận âm phong thổi tới, so với luồng âm phong lần trước còn âm lãnh hơn vạn phần...