Mắt thấy sắc mặt Dương Triệu Đức hơi chút do dự, Hoàng Tĩnh Nga trong lòng vô cùng lo lắng, bà biết rõ năng lực của anh trai mình, bình thường con cháu trong nhà gặp phải bệnh tật kỳ lạ, lão đều có thể nhìn ra được.
Hoàng Tĩnh Nga lộ ra vẻ chần chừ, liền hỏi nhỏ: "Rốt cuộc là có vấn đề gì, có ảnh hưởng quá không?"
Hiển nhiên, Hoàng Tĩnh Nga cũng không biết rõ cái gọi là trúng tà mà lão nói là sao, thế nhưng nhìn thần sắc lão trước giờ chưa từng như vậy, tâm tư không khỏi hoảng hốt một phen.
Dương Triệu Đức nhíu nhíu mày, quay qua nàng dâu hỏi: "Thời điểm con về bên nhà ngoại, có đưa hài tử qua một số khu vực lạnh lẽo ẩm thấp, tựa như nghĩa trang, hay chỗ nào có người mới chết không?"
Con dâu của Hoàng Tĩnh Nga họ Lý, mọi người hay gọi cô là Tiểu Lý, nghe lão hỏi, cô liền lộ ra suy tư, đầu ngẩng nhìn lên trần nhà, suy tư một hồi rồi trả lời: "Hai mẹ con con về ngoại được 3 ngày, trừ ngày đầu có qua thăm nhà cô chú, còn lại đều ở nhà ạ."
Dương Triệu Đức nghe đến đây nhíu mày, nghi hoặc hỏi tiếp: "Vậy thì lạ thật, nếu như không hề đi qua mấy nơi không sạch sẽ thì sao lại trúng tà được nhỉ?"
"Đại ca, trúng tà cái gì cơ?" Hoàng Tĩnh Nga ở bên cạnh không nhịn được liền hỏi ra nghi vấn của mình.
Dương Triệu Đức quay qua, ngón tay cái liên tục bấm độn tính toán, hơn mười giây sau mới dừng lại, trả lời: "Trúng tà của đứa bé này giống như là lạc mất vía, hồn phách của nó giống như bị dọa cho sợ, chỉ cần con bé tỉnh dậy, thì chắc chắn sẽ khóc, cho dù ai dỗ cũng vô ích. Chẳng qua loại trúng tà kiểu này chỉ gặp ở những đứa bé dưới 5 tuổi, còn lớn hơn thì rất ít, hoặc có thể nói là gần như không có."
Hai mẹ con Hoàng Tĩnh Nga nghe xong câu hiểu câu không, hiển nhiên là vẫn còn chưa rõ chân tướng, Tiểu Lý lại cau mày hỏi: "Vậy con của con sao lại bị dọa sợ như vậy?"
Dương Triệu Đức nhìn ngó chung quanh, sau đó lại đi tới bên cạnh cửa sổ, đem rèm cửa kéo ra, tức thì một tia nắng chiếu vào trong nhà, đem không gian xung quanh chiếu rọi sáng trưng, vừa làm lão vừa giảng giải: "Lạc phách là một dạng của sợ hãi, là tình trạng tam đạo hỏa linh ở trong thân thể suy yếu, mà suy yếu thì sẽ bị tà vật xung quanh để ý, bám theo bắt hồn, trẻ con mở mắt ra là thấy tà vật hình thù đáng sợ, tất nhiên là sẽ sợ hãi mà khóc. Chẳng qua là chỉ cần không tới những nơi dơ bẩn, trẻ con sẽ rất ít có khả năng gặp phải những thứ không sạch sẽ dạng này."
Trở lại bên cạnh đứa bé, Dương Triệu Đức cẩn thận xem xét lại mặt của đứa bé lẫn người mẹ một lần nữa, lại hỏi: "Còn thử nhớ kỹ lại xem, con có chắc là chưa từng bế theo đứa bé đi tới nơi nào âm tà không?"
Tiểu Lý nghe lão hỏi liền nghĩ kĩ lại một lần, lúc này mới chắc chắn mình không có nhớ sót, thế là gật đầu chắc nịch: "Chắc chắn là không, ở trên núi thì cũng chẳng có gì chơi, từ ngày con trở về từ nhà cô chú trong họ, từ đó cũng chỉ ở nhà ạ."
Dương Triệu Đức nghe đến đây liền gật đầu, sau đó lại tiếp tục bấm độn, phải một phút sau, hai mắt trợn tròn nhìn Tiểu Lý hỏi gằn: "Rõ ràng con nói là con không hề đi qua đất độc, thế nhưng sao ta bấm độn Thiên Cương, tại sao quẻ báo con từng đi qua một mộ phần của ai đó?"
Nhìn thấy thần sắc của Dương Triệu Đức lộ ra vẻ dữ dằn, Tiểu Lý lập tức khẽ giật mình sợ hãi, dường như cô chợt nhớ ra điều gì, lập tức reo lên: "A, đúng đúng đúng, từ lúc con từ nhà họ hàng trở về, có đi qua một khu nghĩa trang, thế nhưng cũng chỉ là qua đường, cái này cũng tính sao?"
"Tại sao lại không chứ, con là người trưởng thành thì không sao, bản mệnh chân hỏa đã kiên cố, thế nhưng đứa bé vẫn là trẻ sơ sinh chưa được một tuổi, mà đi qua nghĩa trang hay phòng xác, rất dễ nhiễm phải tà khí." Dương Triệu Đức nghiêm nghị quở trách.
Những lời này nói ra, khiến cho hai mẹ con nhà kia biến sắc, nghe được Dương Triệu Đức thuyết pháp, chuyện này hẳn là liên quan tới ma quỷ rồi.
Đối với tâm linh mà nói, người dân ở vùng nông thôn trước giờ vẫn luôn tin là thật, mà giờ nghe được con cháu của mình còn chưa đầy năm đã chọc phải những thứ không sạch sẽ như thế, ai mà không lo cho được.
Gương mặt Tiểu Lý tràn đầy vẻ khẩn trương, lo lắng hỏi: "Vậy giờ con phải làm sao, chuyện này có nghiêm trọng quá không ạ?"
Dương Triệu Đức gật gật đầu, lão ôn tồn giảng giải: "Tác hại nói lớn thì cũng không lớn, lạc phách thường sẽ khiến cho trẻ nhỏ không được an ổn, chỉ cần xử lý tốt thì sẽ bình thường như trước thôi."
Mặc cho Tiểu Lý nghe bác mình nói chuyện không to tát như vậy, thế nhưng tâm trạng của nàng vẫn luôn thấp thỏm, lại tiếp tục truy hỏi phương pháp giải quyết: "Bây giờ con có giúp được gì không, bác cứ việc phân phó, con sẽ lập tức làm ngay."
Mắt thấy Tiểu Lý lộ ra vẻ gấp gáp như thế, Dương Triệu Đức cũng không giấu giếm gì: "Tĩnh Nga, mau kiếm về đây cho anh bảy lá trà nguyên vẹn không rách cùng với bảy hạt gạo nếp, còn một miếng vải đỏ nữa."
Hoàng Tĩnh Nga sau khi nghe xong, liền lập tức quay người vào trong nhà, sau đó cầm một tấm vải đỏ đi ra, lại lật đật xuống bếp, từ trong một hộp sắt lấy ra 7 lá trà đưa cho lão.
Nhìn qua lá trà và vải đỏ, Dương Triệu Đức lại hỏi: "Gạo nếp đâu?"
Có lẽ là do quá căng thẳng nên Hoàng Tĩnh Nga quên mất một nguyên liệu, lúc này bà mới nhớ ra thiếu một thứ mà Dương Triệu Đức yêu cầu, thế nhưng hiện tại trong nhà lại chẳng còn gạo nếp, gạo nếp tại nông thôn cũng không khó tìm, cho nên Hoàng Tĩnh Nga vội vàng nói: "Để em chạy qua nhà lão Vương hàng xóm sát vách hỏi xem có không..."
Nói đoạn, bà liền chạy nhanh xuống lầu. Không bao lâu sau, Hoàng Tĩnh Nga tay cầm một bát gạo quay trở lại, từ trong bát nhặt đủ bảy hạt gạo đưa cho Dương Triệu Đức.
Sau khi đầy đủ vật liệu, Dương Triệu Đức lật tay nải mà mình mang theo, từ bên trong rút ra cuộn chỉ đỏ, miệng nói: "Đi tìm ba nén hương tới."
Hoàng Tĩnh Nga nghe đến đây thì đáp ứng, lại đi tìm ba nén hương cho lão.
"Tiểu Lý, con ôm con bé ra bên cửa sổ đi, phơi nắng một lát."
Dương Triệu Đức xem xét mọi thứ lúc này đã ổn thỏa, Tiểu Lý thì bế con gái đứng ỏ bên cạnh cửa sổ, để cho đứa bé đang khóc thút thít dưới ánh mặt trời, theo từng tia nắng chan hòa chiếu lên trên người hai mẹ con, vậy mà con bé lại bình tĩnh trở lại, tiếng khóc cũng nhỏ dần rồi nín hẳn.
"Tĩnh Nga, em đi tìm kim chỉ, đem vải đỏ bọc lấy lá trà cùng với gạo nếp rồi khâu lại cho anh, nhớ dây đeo dài một chút, sau này khắc có chỗ hữu dụng."
Dứt lời, Dương Triệu Đức liền đem lá trà cùng gạo nếp bọc vào rồi đưa qua, Hoàng Tĩnh Nga đưa tay nhận lấy, sau đó lại đi tìm kim khâu còn Dương Triệu Đức đi tìm diêm để đốt hương.
Tiểu Lý nghi hoặc nhìn Dương Triệu Đức hỏi: "Phải... phải làm sao bây giờ?"
Dương Triệu Đức khẽ mỉm cười nói: "Đừng lo lắng, con chỉ việc ôm lấy đứa bé, chuyện còn lại cứ để ta lo."
Đối với đạo pháp này kia, Tiểu Lý đương nhiên là không hiểu rõ, cũng chỉ có thể gật đầu, bế đứa bé trên tay, mà lúc này Dương Triệu Đức cũng đốt xong ba nén nhương hương, tay phải đặt lên trán đứa nhỏ, chậm rãi nhắm hờ hai mắt, miệng lẩm nhẩm chú ngữ: "Thiên địa thanh minh, Tam Thanh hiển linh, tam hương dẫn đạo, nhất pháp khu hồn."
"Thiên địa thanh minh, Tam Thanh hàng pháp, tẫn diệt Cửu U, khu trừ sát khí..."
Theo khẩu quyết của Dương Triệu Đức niệm tới ba lần, lúc này lão mới mở ra hai mắt, lại cầm ba nén hương, hướng lên trán đứa bé mà họa lên không khí, vẽ loằng ngoằng xuống tới bàn chân mới dừng lại.
Sau khi làm xong, Dương Triệu Đức hờ hững nói với cô: "Bế đứa nhỏ ngồi lên trên ghế đi."
Tiểu Lý gật gật đầu, lại quay lại ngồi xuống ghế salon, chờ Dương Triệu Đức tiếp tục ra hiệu.