Chương 6: Trúng tà

Dương Triệu Đức thi triển ra thân pháp nhanh nhất lao tới bế Mộ Vân chạy vọt vào trong nhà, toàn thân Mộ Vân lúc này đã ướt sũng, có thể thấy mới chỉ một lát thôi đã trở thành bộ dạng vậy, bên ngoài quả thật trời mưa rất to.

Sau khi an bài ổn thỏa mọi thứ, Ngụy lão liền tiến tới, đặt tay lên trên ngực Mộ Vân, cảm nhận tình huống trong thể nội Mộ Vân, sau đó tay còn lại thì đưa lên trán, đồng thời vận chuyển pháp lực dò xét, lúc này mới thở phào nhẹ nhõm: "Cũng may là không bị tà khí xâm nhiễm..."

Mộ Vân lúc này toàn thân ướt nhẹp, cơ hồ toàn thân đều đã bị thấm nước, hai mắt thằng bé vẫn còn đang nhắm nghiền, hơi thở đều đặn, nhìn qua trông giống như là đang ngủ say, quả thực giờ phút này hai người cũng không biết tình trạng hiện tại của Mộ Vân là như thế nào nữa.

Dương Triệu Đức trong lòng tràn đầy lo âu, sau khi biết được Mộ Vân không gặp phải nguy hiểm gì, bất chợt lão lại đưa mắt nhìn về pháp trận ngoài kia, Tuyết Đào Mộc sớm đã bị nước mưa dập tắt, chỉ đỏ cùng tiền Ngũ Đế thấm máu chó mực cũng theo đó mà phai ra lênh láng nhuộm đỏ một vùng, nhìn thấy tình cảnh này, lão liền cảm thấy vô cùng chán nản, thế nhưng lại không có thứ gì để có thể trút bầu tâm sự, cuối cùng đành chỉ biết thờ dài một tiếng, đem tất cả những uất ức thả vào khoảng không vô định.

Ngụy lão ở một bên tiến tới hòm gỗ dưới giường lấy ra một bộ quần áo để thay, rồi lại đi tới trước mặt Dương Triệu Đức nói: "Mau thay đồ cho cháu trai của đệ đi, để lâu kẻo bị cảm lạnh."

Mặc dù cảm xúc của Dương Triệu Đức lúc này trăm bề ngồn ngang, thế nhưng lão lại chẳng thể làm gì hơn được nữa, bây giờ cho dù có thế nào thì trận pháp cũng đã bị hủy, dù trong lòng có không can tâm nữa thì cũng đành để mặc cho nó trôi theo trận mưa này. Hai lão giả thay đồ cho Mộ Vân xong, lại đưa thằng bé nằm lên giường, để nó tiếp tục ngủ say.

"Vừa rồi Mộ Vân ở trong trận pháp chưa tới nửa khắc đồng hồ, chiếu theo thời điểm đó mà tính toán được, công hiệu phong bế hai mắt đoán chừng chẳng được mấy năm... ài, đáng tiếc."

Vốn Dương Triệu Đức kì vọng sau khi khởi động thành công trận pháp sẽ phong ấn hai mắt của cháu trái mình tầm khoảng hai chục năm, đợi cho nó cứng cáp một chút rồi sẽ truyền thụ tất cả đạo pháp, để thằng bé cho dù có nhìn thấy được tà vật thì cũng không còn sợ hãi nữa, việc sinh hoạt thường nhật cũng trở nên dễ dàng hơn.

Thế nhưng biến cố là trận mưa rào vừa rồi đã làm đổ bể kế hoạch của lão đi mười mấy năm, không nói cũng biết, lão sợ Mộ Vân còn chưa kịp lớn lên thì phong ấn đã mất đi tác dụng, tiếp đến lại bị tà vật cận thân, cho nên tâm trạng của lão mới não nề như vậy.

Ngụy lão nhìn sư đệ của mình, lão điềm đạm nói: "Nếu đã là ý trời, vậy thì đệ có muốn cưỡng cầu cũng là không nổi, thực tế chuyện đã xảy ra như vậy rồi, chi bằng đệ hãy cho thằng bé tu đạo ngay từ bây giờ đi, miễn cho sau này đột nhiên phong ấn sụp đổ mà không hề có dấu hiệu báo trước, thằng bé khi đó nhìn thấy tà vật cũng không còn quá sợ hãi nữa, bằng không thì mọi thứ sẽ vỡ lở hơn."

Dương Triệu Đức nghe đến đấy thì khẽ gật đầu, lão mệt mỏi đáp: "Hiện tại cũng chỉ còn mỗi cách đó thôi."

Mưa mỗi lúc một to, phải vài chục phút sau mới tạnh dần, thế nhưng chỉ trong vòng vài chục phút này, lại là nguồn cơn cho tất cả những sự đổ vỡ kế hoạch của Dương Triệu Đức. Bây giờ dựa theo tình hình thực tế, trận pháp đã mất đi công năng mong muốn, theo như lời khuyên giải của sư huynh lão, tâm tình lão cũng dần lắng xuống, màn đêm bao phủ, hai huynh đệ trò chuyện một hồi, cũng sắp xếp ai nằm chỗ đấy mà mệt mỏi thϊếp đi.

Chưa tới bảy giờ sáng, nước mưa cũng rút đi dần, mặt đất dần khô ráo, bầu trời trả lại màu xanh vốn có, xem ra hôm nay là một ngày nắng đẹp. Hai lão nhân gia vừa mới ngủ dậy, đơn giản đối thoại chào hỏi vài câu, Dương Triệu Đức liền mang theo Mộ Vân cáo biệt rời đi, ngay đến cả đồ ăn sáng cũng chối từ, cuối cùng, Ngụy lão cũng chỉ biết nhìn hai ông cháu sư đệ mình xuống núi rời đi.

Ra khỏi rừng trúc, Dương Triệu Đức một đường đi nhanh xuống núi, đi mất khoảng 3 tiếng, rốt cuộc cũng tới địa phận thôn nhỏ. Bởi vì lúc này còn chưa tới giờ họp chợ, trên đường khá là vắng người, lách qua vài con ngõ, lão liền mang theo Mộ Vân đi tới trước một khu nhà tập thể 4 tầng, cổng lớn của khu nhà tập thể đang mở rộng.

Khu nhà này là khu vực kiến tập của nhiều phòng ở, đứng từ bên ngoài trông vào nhìn dáng vẻ đã xuống cấp nhiều, ngăn cách chung quanh chỉ là bốn bề tường thấp, cạnh đó còn có một toà tiểu viện, bên trong có lối đi nhỏ và vườn rau.

Ở phía bên kia, có một bà lão đang cuốc đất, người nhà quê chính là như thế, chẳng bao giờ thích ngồi yên một chỗ, chỉ cần còn có thể cử động được, liền sẽ tìm việc làm cho bản thân khỏi nhàn rỗi.

Đi vào cổng lớn, Dương Triệu Đức tay bế theo Mộ Vân vẫn còn đang ngủ trước ngực, sau đó một tay điểm lên mi tâm thằng bé, miệng niệm chú ngữ, tức thì Mộ Vân mơ màng mở mắt, câu đầu tiên mà thằng bé nói ra là: "Ông nội... con đói quá."

Dương Triệu Đức mỉm cười hiền từ, bất đắc dĩ lắc đầu, trong lòng thầm nghĩ: "Cũng đã hơn một ngày chưa ăn gì rồi, thằng bé đói thì cũng đúng thôi..."

Lão liền đưa tay nhéo má Mộ Vân, rồi đáp: "Vậy để ông nội đi làm đồ ăn ngon cho con nhé."

Xem chừng lúc này thằng bé đã đói quá rồi, lời nói cũng mang theo mệt mỏi, dường như nó đã mệt đến mức chẳng muốn nói thêm gì, chỉ gật gật đầu, đôi mắt long lanh nhìn chằm chằm ông nội, chớp chớp lông mi dài. Dương Triêu Đức liền ôm theo Mộ Vân đi thẳng vào trong tiểu viện, rồi lớn tiếng gọi: "Tĩnh Nga, em có ở nhà không?"

Bà lão vẫn còn đang cuốc đất ở trong vườn nghe thấy có người gọi tên thì giật mình, vội vàng quay đầu ra ngó hướng cửa lớn, nhận ra người tới là anh trai mình, liền vứt đồ lao động sang một bên đi tới đón: "Hôm nay anh tới chơi đấy à, mà sao bây giờ mới tới đấy, em còn nghĩ hôm qua là anh phải tới rồi chứ?"

Dương Triệu Đức mỉm cười áy náy: "Hôm qua có ít việc quấn thân nên mới tới trễ."

Mặc dù Hoàng Tĩnh Nga ngoài miệng nói thế, thế nhưng làm gì thực sự có ý trách cứ anh trai của mình, nói ra cũng chỉ qua loa cho có lệ, nói đoạn bà liền đi tới sau lưng lão, nhìn Mộ Vân đang được cõng ở đằng sau, giọng điệu lộ ra vẻ cực kỳ vui mừng nói: "A... Mộ Vân cũng tới, nào nào, tranh thủ vào nhà nghỉ ngơi đã."

Nói dứt lời, bà liền đưa tay bế lấy Mộ Vân từ sau lừng Dương Triệu Đức, gương mặt vô cùng rạng rỡ, nhìn thoáng qua cũng hiểu, bà rất yêu thương đứa cháu trai này.

Theo chân Hoàng Tĩnh Nga đi vào trong nhà, đi thẳng lên một gian phòng tầng hai, so sánh với căn nhà của mình, nơi này nhìn qua có vẻ trang nhã hơn kha khá...

Mặc dù từ bên ngoài nhìn vào nơi này có chút điêu tàn và xuống cấp, thế nhưng bố cục bài trí bên trong cũng không tệ, dù sao thì đây cũng là nhà ở thị trấn của người ta.

Trong nhà trang bị đầy đủ tiện nghi, nào là TV, máy giặt, điện thoại bàn, vào thời này, gia đình thuần nông rất ít nhà có thể sở hữu đồ điện tử, vậy mà nhà Hoàng Tĩnh Nga đều có, chứng tỏ gia cảnh nhà bà cũng không tệ.

Sau khi đi vào trong phòng, Hoàng Tĩnh Nga liền đặt Mộ Vân ngồi xuống ghế salon, bản thân thì đi xuống bếp châm trà, mà Dương Triệu Đức thì cũng là theo sau, định nấu một tô mỳ cho Mộ Vân.

Nhìn điệu bộ có vẻ thành thục, quen thuộc của lão chứng tỏ lão cũng thường xuyên lui tới nơi này, bằng không cũng không thể biết rõ ràng dụng cụ nấu ăn được cất ở đâu.

Hoàng Tĩnh Nga dường như đã quá quen thuộc với cảnh tượng anh trai mình xuống bếp nấu ăn, nếu không thì bình thường cũng chẳng để cho người ngoài đi vào trong bếp, cũng sẽ không để khách tới tự mình vào bếp nấu đồ ăn, sau đó bà liền bưng trà lên phòng khách, rồi lại đi vào trong phòng ngủ của mình, lấy ra một ít hoa quả đặt lên trên bàn, tay vừa gọt, mặt vừa mang ý cười mà nhìn đứa nhỏ: "Mộ Vân, sao con lại mặt ủ mày chau như thế, nhìn thấy ta cũng không chào a..."

Mộ Vân bộ dáng mệt mỏi ngồi trên ở salon, thằng bé lúc này chỉ cảm thấy trong bụng rỗng tuếch, hai mắt đảo qua đảo lại, làm gì còn sức mà cầu cứu ai, chẳng qua bây giờ Hoàng Tĩnh Nga nói thế, Mộ Vân đành gắng sức lí nhí: "Bà ơi..."

Hoàng Tĩnh Nga thấy đứa nhỏ gọi mình, trong lòng vô cùng mừng rỡ, liền vội vàng đáp lại: "Ai da, đúng là đứa bé ngoan, để bà gọt táo cho con ăn nhé..."

Tức thì Mộ Vân được ăn táo bà cô gọt cho, được một lúc thì Dương Triệu Đức liền bưng lên một tô mì nóng hổi từ trong bếp đi ra.

Mặc dù táo có hương vị rất ngon, thế nhưng lúc này Mộ Vân lại thích tô mì trong tay gia gia hơn, thấy lão bưng mì tới, Mộ Vân liền để miếng táo sang một bên, hai mắt không hề rời khỏi tô mì, hận không thể một hơi cho tất cả những sợi mì kia đổ vào trong bụng.

Dương Triệu Đức nhìn thấy biểu hiện của cháu mình, cũng là hơi đứng hình một hồi, sau đó lão liền ngồi xuống ghế, cười khà khà: "Bình thường ở nhà con làm gì có thèm ăn đến như này, chắc giờ con đang đói lắm rồi phải không?"

Dứt lời, lão cầm lấy đũa gắp mì lên cho vào trong thìa, nhẹ nhàng thổi nguội một chút, rồi đút vào trong miệng Mộ Vân đang chầu chực ở bên cạnh. Mộ Vân ăn được chút mỳ, lúc này mới có lại một chút khí lực, bình thường thằng bé cũng thuộc dạng lười ăn, thế nhưng lúc này tô mỳ lại như có ma lực, đút bao nhiêu thằng bé cũng há to miệng ăn bấy nhiêu. Hoàng Tĩnh Nga xem bộ dáng cháu trai mình như thế, liền nhíu mày hỏi: "Đứa nhỏ này làm sao thế, cứ như là bị bỏ đói mấy ngày rồi vậy?"

Dương Triệu Đức chất phác cười cười một tiếng, rồi trả lời: "Chỉ là mấy ngày nay chưa được ăn gì tử tế, cũng không thể đói tới mức như này a..."

Mặc dù Dương Triệu Đức nói ra lời thật, thế nhưng Hoàng Tĩnh Nga lại không hề tin, bụng nghĩ chắc là anh trai mình đang nói đùa, đành mỉm cười cho qua.

"Oa oa oa... oa oa..."

Thời điểm Dương Triệu Đức còn đang cho Mộ Vân ăn mì, đột nhiên xuất hiện thanh âm khóc ré vang lên lên từ phía căn phòng trên tầng ba, nghe được thanh âm này, Dương Triệu Đức liền nhíu mày hỏi em gái mình: "Đây chắc là tiếng của con gái đứa thứ hai đúng không, chắc cũng chưa được năm tháng?"

Hoàng Tĩnh Nga nghe thấy tiếng trẻ con khóc, sắc mặt lộ ra vẻ chán nản: "Nhắc mới nhớ, em cũng chẳng biết là đã có chuyện gì xảy ra nữa, tuần trước con bé có đưa con về nhà mẹ đẻ chơi, từ lúc trở về, liền thành ra cái bộ dạng này, suốt ngày khóc, dỗ cũng chẳng nín..."

Nghe thấy em gái mình nói vậy, Dương Triệu Đức động tác hơi có chút ngừng lại, ánh mắt lóe lên một tia nghi hoặc, lão liền hỏi ngược lại: "Biểu hiện như vậy đã kéo dài được mấy ngày rồi?"

"Chắc cũng phải được 6 ngày rồi, mỗi ngày cứ động một chút là khóc, mà một khi khóc thì sẽ khóc liên miên không dứt, khóc mãi cho đến khi mệt quá mới thϊếp đi một lát, tỉnh dậy lại khóc tiếp, cái gì cũng không ăn, em cũng chẳng biết là bị làm sao nữa..." Hoàng Tĩnh Nga liền thở dài một hơi, do dự kể ra, xem ra chuyện cháu gái bà mấy ngày gần đây như thế luôn là nỗi canh cánh trong lòng bà.

"Sáu ngày sao..." Dương Triệu Đức kinh ngạc thều thào.

"Đúng rồi, là sáu ngày, đi viện khám tổng quát rồi mà bác sĩ lại kết luận không có bệnh gì." Hoàng Tĩnh Nga tay cầm lấyquả táo, trong vô thức cứ chuyền qua chuyền lại, dáng vẻ một bụng tâm sự.

Lại đút thêm một miếng mì nữa cho Mộ Vân, Dương Triệu Vân liền trầm giọng nói: "Em lên nhà gọi con dâu bế đứa bé xuống tới cho anh nhìn một chút."

Hoàng Tĩnh Nga biết ca ca mình đang có nghi hoặc đối với chuyện lạ trong nhà mình, kỳ thật ý định của bà là sau khi lão tới, cũng nhờ lão xem qua tình huống bên này, thế nhưng vì có Mộ Vân tới chơi nên quên khuấy đi mất, hiện tại nghe được tiếng trẻ con khóc mới nhớ ra việc cần làm, bà liền gật đầu, rồi vội vàng hướng tầng trên đi lên.

Không lâu sau, Hoàng Tĩnh Nga đưa con dâu cùng đứa bé đi tới, nàng dâu nhìn thấy Dương Triệu Đức thì lập tức vấn an: "Bác Dương, bác vẫn khỏe chứ?"

Dương Triệu Đức khẽ gật đầu, lão đặt bát đũa xuống, để cho Mộ Vân tự xúc ăn, sau đó liền tiến lại bế đứa bé trước mặt, nhìn chằm chằm vào ấn đường của người mẹ một chút, sau đó lại cúi xuống nhìn đứa bé.

Xem xét tường tận một phen, sắc mặt Dương Triệu Đức hơi có chút trầm xuống, lộ ra dáng vẻ lo âu: "Đứa bé này, sợ là đã bị trúng tà rồi!"