Chương 5: Tạo hóa trêu ngươi

Trước khi đến đây, Dương Triệu Đức đã lo liệu chu toàn các loại vật dụng cần thiết để trấn nhãn, hiện tại chỉ cần sư huynh lão giao ra Tuyết Đào Mộc nữa là coi như xong.

Bấy giờ nghe được phân phó, lão liền mang toàn bộ ra, Ngụy lão (sư huynh của Dương Triệu Đức) thấy vậy liền giật phăng giấy vàng nút ống tre đựng máu chó mực, tay còn lại vơ lấy bình nhỏ màu trắng đựng chu sa đổ hết vào trong. Tiếp đó, lão liền lấy hai ba chén trà đặt trên bàn, lần lượt đổ dung dịch vào, rồi đưa một chén máu chó mực cho Dương Triệu Đức: "Tranh thủ thời điểm trăng còn chưa tỏ, ngâm chỉ đỏ với máu có đen này, rồi xâu tiền Ngũ Đế lên, phơi trên phiến đá ngoài kia để nó tự mình hấp thu âm khí."

Dương Triệu Đức đã sớm cầm xâu tiền Ngũ Đế trên tay, nhận lấy máu chó mực, rảo bước nhanh ra ngoài căn nhà trúc, ngẩng đầu nhìn trời một lượt. Đêm nay không có trăng, bầu trời chỉ có một mảnh đen kịt, chắc chắn là thời điểm âm khí cực thịnh. Chuyện này đối với việc bố trí ra trận pháp phong nhãn là chuyện vô cùng tốt.

Dương Triệu Đức cười hắc hắc, chậm rãi phơi khí cụ lên trên mặt đá, bên trong nhà trúc, Ngụy lão tay cầm bút lông, miệng khẽ lẩm bẩm: "Chư Tiên Tôn Thần, Sắc Lệnh Hành Pháp, Tam Hoành Vi Rơi, Nhị Chỉ Mạt Viện, Nhất Hào Điểm Đạo, Linh Khí Nhập Thể, Ngũ Hành Kinh Nhiên, Tứ Quý Hóa Thổ, Linh Bảo Đạo Quân, cấp cấp như luật lệnh."

Bút lông chấm máu chó mực pha lẫn chu sa không ngừng uốn lượn bên trên linh phù màu lam, sau khi niệm xong khẩu quyết, một tấm linh phù cũng theo đó hoàn thành.

Dương Triệu Đức làm xong phần việc của mình, liền trở lại trong phòng, lật ra bọc đồ mà bản thân mang theo, từ bên trong lấy ra một đám cọc gỗ có đủ loại hình dáng được sắp xếp vô cùng ngay ngắn, ngay lúc này, dường như lão vừa mới nhớ ra điều gì, trong mắt hiện lên vẻ phức tạp, liền quay sang hỏi Ngụy lão: "Sư huynh, Cận Dạ Trận mà chúng ta sắp thi triển liệu có ổn không?"

Ngụy lão lúc này vẫn còn đang họa phù dở nghe đến đây, bàn tay liền dừng lại công việc, lão liền vuốt nhẹ chòm râu, trầm ngâm suy nghĩ một lát liền đáp: "Dựa theo thể chất đặc biệt của Mộ Vân mà ta kiểm tra ban nãy, ta thấy chỉ có mình Cận Dạ Trận là phù hợp nhất thôi."

Trấn Nhãn đại pháp, ở trong điển tịch Mao Sơn, có tất cả là hai loại. Loại đầu tiên chính là Trấn Nhãn Tụ Quang Trận, thứ hai là Trấn Nhãn Cận Dạ Trận. Loại đầu tiên cần phải bày trận dưới ánh nắng mặt trời, loại thứ hai là phải làm trong bóng tối, cho dù có một chút ánh trăng cũng là không được, tất nhiên, điều kiện bày trận càng thêm hà khắc thì uy năng phát ra cũng càng cao.

Mặc dù ban đầu ý định của Dương Triệu Đức là bố trí Trấn Nhãn Cận Dạ Trận, thế nhưng lúc này lão lại có chút băn khoăn, chỉ sợ uy năng của pháp trận không được như mong muốn, cho nên mới trưng cầu ý kiến sư huynh, lúc này nghe được Ngụy lão tán thành, trong lòng lão mới thoáng an tâm, lão liền gật nhẹ đầu, lại cầm đám cọc gỗ đi ra bên ngoài.

Dương Triệu Đức tay cầm đám cọc gỗ, đây là loại khí cụ được làm từ Tuyết Lê Mộc, giống cây dạng này gặp trời hè nắng to thì kết hoa, trời đông rét căm căm thì kết quả, bên trong tồn tại âm dương đầy đủ, loại khí cụ này rất phù hợp để bày trận, có tác dụng hạn chế tác hại ngầm một cách hiệu quả nhất.

Trận pháp trấn nhãn tuy nói qua có vẻ đơn giản, thế nhưng không phải là không có tổn hại cho người nhập trận, một người bẩm sinh có Âm Dương Nhãn một khi bị phong bế nhãn lực, thiên địa linh khí trong người theo đó cũng sẽ bị xáo trộn, nếu như âm khí quá nặng, thì cơ thể sẽ kỵ hàn, mà dương khí quá nặng, thì sẽ có tác hại trái ngược. Loại Tuyết Lê Mộc này, vừa vặn nhập trận liền có thể tiêu hao âm dương nhị khí, điều hòa linh khí cho người nhập trận, hạn chế ảnh hưởng tới mức thấp nhất.

Sau khi đi ra bên ngoài, Dương Triệu Đức liền nhìn qua đám chỉ đỏ cùng tiền Ngũ Đế, cẩn thận xem xét kĩ càng lại một lượt, nhìn thấy chỉ đỏ và tiền Ngũ Đế đã xâu lại chặt chẽ, chỉ đỏ cũng đã thấm máu chó mực, vừa vặn đủ trình độ để có thể bày trận, lão liền nâng nó ra khỏi phiến đá.

Có được đầy đủ nguyên vật liệu rồi, hiện tại bắt đầu công cuộc bố trí trận pháp, đầu tiên lão cắm bốn cọc khí cụ xuống đất, vừa vặn tạo thành một hình vuông rộng chừng một mét, sao đó lão liền giăng chỉ đỏ ra xung quanh, điều chỉnh các chuôi tiền Ngũ Đế lên trên từng cọc khí cụ. Tiếp đó, lão lại giăng tiếp chỉ đỏ đan chéo nhau vào trong trận pháp, trên mỗi đường chỉ cũng treo một đồng tiền Ngũ Đế, tiền Ngũ Đế đang không ngừng đong đưa theo tiếng gió đêm xào xạc.

Sau khi bày khí cụ xong, Dương Triệu Đức lại ngửa đầu lên nhìn trời một lát, hôm nay cũng là cuối tháng, mặt trăng bị mây mù che khuất, bầu trời bị mây đen che phủ, cảnh vật đen như hũ nút. Thời tiết như vậy, chính là yếu tố cực kỳ quan trọng mà trận pháp trấn nhãn cần nhất.

Dương Triệu Đức gật đầu hài lòng, sau đó lại kiểm tra kết cấu trận pháp, xem chừng đã không còn sai sót gì, lại đi vào bên trong rừng trúc. Cùng lúc này, Ngụy lão cũng đã hoạ xong toàn bộ linh phù cần thiết, mắt thấy Dương Triệu Đức đi tới, lão trầm giọng nói: "Đệ đem Tuyết Đào Mộc đốt cho lên lửa, sau đó lại cho Mộ Vân nhập trận, đến lúc đó ta có thể bắt đầu thi pháp được rồi."

Dương Triệu Đức nghe đến đây thì gật đầu, lão liền tiến lại bên giường cầm lấy khối Tuyết Đào Mộc, đem vải đỏ bọc bên ngoài gỡ ra, lão lại với tay cầm ngọn đèn dầu trên bàn, đem Tuyết Đào Mộc hơ trên ngọn lửa, bởi vì Tuyết Đào Mộc này là thanh gỗ khô, cho nên chỉ cần có chút lửa tiếp xúc, liền đã chậm rãi cháy lên.

Chẳng qua lúc này Tuyết Đào Mộc vừa mới được đốt lên trong phòng, nên chưa thể mang ra ngoài đặt được, bởi vì bên ngoài gió thổi mạnh như thế, nếu như gió tạt vào sẽ dập tắt lửa mất, Dương Triệu Đức vừa mới định đi ra ngoài định thử một chút, bỗng nhiên một trận gió thổi tới, xém chút nữa thì dập tắt ngọn lửa.

Nhìn thấy tình hình như vậy, Dương Triệu Đức hơi khẽ cau mày, tay trái cận thận cầm lấy khối gỗ trông ngừng lửa không tắt, tay phải còn thì kết kiếm chỉ, hai ngón tay kết ấn hư hóa vài lần, sau đó điểm tới, ngay lập tức ngọn lửa chợt run lên, ánh lửa theo đó mà bắt đầu to dần, chiếu đỏ rực một mảng bên ngoài căn nhà trúc. Sau khi ngọn lửa bùng lên, Dương Triệu Đức liền nhanh chóng đem Tuyết Đào Mộc cắm vào bên rìa trận pháp, lúc này mặc dù gió đêm vẫn đang thổi tới không ngừng, ánh lửa cũng vì thế mà lay động không ngớt, thế nhưng lại không còn đứt đoạn nữa.

An bài Tuyết Mộc Đào xong, Dương Triệu Đức lại đi vào trong nhà ôm lấy Mộ Vân còn đang ngủ say ra ngoài, đặt Mộ Vân vào chính giữa trận pháp, sau đó hô: "Sư huynh, tất cả đều đã an bài ổn thỏa rồi."

Ngụy lão lúc này cũng đã đi tới, khẽ gật đầu đáp: "Để tăng cường uy năng của pháp trận phong ấn, đệ cùng ta đồng thời thi pháp đi..."

Pháp chú trấn nhãn này, thực ra mỗi người trong số bọn họ đều có thể tự mình làm được, chỉ cần bày xong pháp trận, có sự ủng hộ của thời tiết, công đoạn còn lại chỉ là tụng niệm khẩu quyết và dán lên linh phù liền xong.

Chẳng qua là nếu như có hai người đồng hành cùng thi pháp, khí tức trong trận pháp có thể duy trì ổn định hơn, mà thời gian sẽ nhanh chóng hơn, hiệu quả lộ ra cũng là rõ rệt hơn.

Dương Triệu Đức ý định ban đầu là sẽ tự mình sẽ làm, chỉ cần sư huynh lão ở bên cạnh hộ pháp là xong, thế nhưng Ngụy lão lại đưa ra ý kiến bản thân cũng phải trực tiếp tham gia, vậy thì quá là dễ dàng rồi. Dương Triệu Đức khẽ gật đầu, không dám có chút chậm trễ, lão vội vàng nhận lấy linh phù từ tay sư huynh, sau đó liền ngồi xuống phía đối diện bàn chân của Mộ Vân trong trận, mà Ngụy lão lại ngồi ở phía đối diện đầu thằng bé. Hai sư huynh đệ vừa vặn đối mặt với nhau, trong tay mỗi người đều đang nắm chặt linh phù, chuẩn bị thi pháp.

Hai người nhìn nhau gật đầu, ra hiệu rằng bản thân đã sẵn sàng, liền bắt đầu thi pháp. Động tác của hai người gần như là giống nhau, niệm khẩu quyết cũng là giống nhau, duy chỉ có vị trí dán lên linh phù là khác khau.

Chỉ thấy hai tay mỗi người cầm thẹo linh phù, chân đạp bộ pháp, hai tay bắt ấn, mười ngón giao hợp, không ngừng vừa đạp bước theo Nhị Thập Bát Tú, tay kết xảo diệu, cuối cùng giao nhau ở trước ngực, linh phù trong tay loé ra từng đạo quang mang, phát ra thanh âm "đùng đoàng".

"Thiên Đạo Vô Cực Khai Âm Lộ, Dương Hiển Dương Linh Tam Thanh Đường, Tứ Linh Âm Dương Hồng Tuyến Minh, Tuyết Đào Dẫn Kiền Khôn Khảm Tật, Dĩ Thanh Ngũ Đế Ngã Kim Diệt, Đại Đạo Thần Tiên Nhất Cấp Hiển Linh, Thái Thượng Đạo Quân cấp cấp như luật lệnh, Mao Sơn Trấn Nhãn Cận Dạ Trận, Khu Dương, Phá Âm, Phong!"

Một chữ "Phong" vừa dứt, hai người liền phóng từng đạo linh phù, chuẩn xác rơi lên trên thân Tuyết Đào Mộc. Theo bốn đạo linh phù gắn lên từng vị trí trên thân Tuyết Đào Mộc, ngọn lửa trong trận pháp càng bùng lên dữ dội, chiếu sáng cảnh vật phạm vi chung quanh.

Chẳng qua ngọn lửa chỉ bùng lên trong phút chốc, tiếp đó lại dần dịu xuống, thế nhưng lần này lại không còn dáng vẻ yếu ớt gió thổi là tắt.

Làm xong tất cả một màn này, hai lão nhân gia vẫn giữ nguyên dáng vẻ nghiêm túc, chậm rãi quan sát tình huống. Ngụy lão liền thở phào một hơi, trên mặt tỏ ra vẻ mệt nhọc, mới chỉ thi pháp một hồi như vậy thôi, mà trên trán lão đã lấm tầm mồ hôi, lão liền ươn tay áo lau qua gương mặt, sau đó chậm rãi mở lời: "Trận pháp cũng tới lúc khởi động được rồi, bây giờ chỉ cần đợi thằng bé hấp thu Âm Dương nhị khí thôi."

Dương Triệu Đức thần sắc cũng là có chút mỏi mệt, vừa rồi thi pháp, tựa như một buổi lao động khổ sai, lão miệng thều thào, mí mắt hơi có chút híp lại nói: "Dựa theo lượng gỗ đốt như thế này, xem chừng thời gian gia cố phong ấn hai mắt chắc cũng kéo dài được khoảng 20 năm..."

Ngụy lão gật đầu tán đồng, đứng ở một bên trả lời: "Hai mươi năm sau, ta nghĩ thằng bé khi đó cũng đã lớn, chắc hẳn cũng đã được sư đệ dạy dỗ chu đáo rồi, chẳng còn gì phải bận tâm thêm nữa!"

Dương Triệu Đức cũng chậm rãi đứng dậy, gật đầu nhẹ với sư huynh mình, trên mặt tỏ ra vẻ hài lòng, cùng với đó là mang theo một lòng biết ơn đối với Ngụy lão: "Đa tạ sư huynh ra tay tương trợ, bây giờ chỉ cần đợi thằng bé nằm trong trận hấp thu đủ Âm Dương nhị khí để phong ấn hai mắt là xong, chúng ta vào trong nhà nghỉ ngơi một lát đi."

Dứt câu, lão lại quay sang nhìn chằm chằm Mộ Vân còn đang nằm trong trận, cuối cùng cũng không phát ra hiện ra có điều gì bất thường, lúc này mới an tâm đi vào trong.

Dưới sự hợp lực của hai lão nhân gia, rốt cuộc cũng đã đem Mộ Vân thành công đặt vào bên trong trận pháp, tới đây, hai người dường như mới trút được gánh nặng trong lòng.

Để Mộ Vân hấp thu đủ thiên địa linh khí thì phải mất khoảng chừng một giờ, trong thời gian chờ đợi, hai lão nhân gia lại đi vào trong phòng, uống trà hàn huyên chuyện cũ.

Tuyết Đào Mộc dẫn lửa cháy bùng bùng trong đêm. Trời càng tối, gió càng thêm thổi mạnh, nhưng đám hỏa diễm kia không vì thế mà dập tắt, cứ ở tại chỗ mà bập bùng, hắt những bóng ngọn trúc lên trên tường, dập dìu như những vong hồn trong khoảng không vô định. Mà sắc trời lúc này càng lúc càng thêm u ám, mây đen trên trời cuồn cuộn dày đặt. Trong mơ hồ, một tiếng sấm rền vang lên.

Nghe thấy tiếng động, hai lão già còn đang ngồi trong nhà bỗng giật mình, sắc mặt bắt đầu có chút khó coi, Dương Triệu Đức hơi có vẻ lo lắng nói: "Cầu trời đừng có mưa a..."

Sở dĩ lão lo lắng trời mưa, là bởi vì Dương Triệu Đức sợ trận pháp bị trời mưa phá hủy dẫn đến mất linh, bởi vì Trấn Nhãn Cận Dạ Trận chính là dựa theo quy trình hấp thu Âm Dương nhị khí, lấy âm hóa dương, lấy dương hóa âm thay thế cho Âm Dương Nhãn, mà Âm Dương nhị khí này, lại tiêu hao một lượng thiên địa linh khí cực kỳ khổng lồ, cho nên trận pháp phải bày trí ở ngoài trời, lại không thể sử dụng bất cứ vật gì để che chắ, hơn hết, người ở trong pháp trận phải dựa vào thời cơ phù hợp để tích luỹ đủ thiên địa linh khí mà tiến hành pháp môn trấn nhãn.

Pháp trận này nếu như vận hành trong điều kiện không có ánh sáng, liền có thể đạt được hiệu quả rất cao, nhưng khi đang thi pháp dở dang mà gặp phải nguồn sáng chiếu vào, ví dụ như là ánh trăng chẳng hạn, liền sẽ mất đi hơn phân nửa tác dụng, còn giống như ánh sáng mạnh như ánh nắng mặt trời, thì sẽ mất hoàn toàn công hiệu.

Sắc trời như ngày hôm nay, miễn cưỡng có thể coi là thích hợp để bày trận, thứ nhất là trời không hề có trăng, thứ hai là mây đen dày đặc, che khuất toàn bộ sao trời, bởi vì lẽ đó, trận pháp mới được triển khai tới mức tối đa.

Chỉ là, thời tiết lúc này lại có vẻ âm u như vậy, trời mà đổ mưa bất ngờ, cũng là vấn đề vô cùng nan giải. Đầu tiên là Tuyết Đào Mộc một khi bày trận cần phải đốt lên, khi đó trận pháp mới có thể vận hành được, còn nếu như bị nước mưa dập đi, trận pháp khi đó sẽ trở nên đại loạn, mặc dù Tuyết Đào Mộc trời sinh không sợ gió cuốn dập lửa, thế nhưng lại không thể nào chống lại được nước mưa, cũng giống như ngũ hành thủy hỏa xung khắc, đây chính là sự thật hiển nhiên.

Nếu như trời đổ mưa, nước mưa sẽ rửa trôi đi dung dịch máu chó mực cùng với chu sa, mất đi linh tính của máu chó mực, chu sa, tiền Ngũ Đế, pháp trận liền sẽ không có cách nào thanh lọc được khí tức hỗn tạp trong thiên địa, thiên địa linh khí xung quanh rất có thể bị tạp nhiễm trở nên dơ bẩn, thậm chí là có thể dẫn tới tà khí, đến lúc đó người ở bên trong trận pháp sẽ không có khả năng tiếp nhận vào trong cơ thể.

Thần sắc Dương Triệu Đức tràn ngập vẻ lo lắng, không chỉ có mình lão, mà ngay đến cả sư huynh lão cũng chẳng hề có chút thoải mái nào, khu vực này địa hình núi cao, rừng sâu, tiết trời đang vào hè thu, thỉnh thoảng lại xuất hiện mưa to cùng sấm chớp, chẳng biết khi nào ông trời giở chứng trêu ngươi không.

Mỗi người lúc này trong lòng đều có nỗi lo riêng, cực chẳng đã đành đặt chén trà xuống, không hẹn mà cùng đứng lên định đi ra bên ngoài, muốn quan sát thời tiết một chút.

Nhưng đúng lúc hai người vừa mới đứng dậy, bên ngoài trời đổ mưa rào, chỉ trong phút chốc, thanh âm hạt mưa rơi lên thân trúc rào rào vang lên, mắt thấy trời đổ cơn mưa, Ngụy lão lộ ra vẻ thập phần thất kinh, lớn tiếng hô: "Mau đưa thằng bé ra khỏi pháp trận..."