Chương 44: Diệu kế

“Gì cơ, đứa nhỏ kia có thể chất Chu Sa Chi Huyết ư?” Sau khi Đường Định Vân được Dương Triệu Đức kéo vào một góc vắng và nghe hết mọi chuyện, lão mới bừng hiểu ra. Tuy vậy, lão vẫn thấy khó tin rằng trên đời thực sự có người mang thể chất Chu Sa Chi Huyết, bởi mấy chục năm qua lão chưa từng gặp, chỉ được nghe sư phụ kể lại mà thôi.

Dương Triệu Đức biết sư đệ nhất thời khó tiếp nhận, nên không giải thích nhiều. Có những chuyện chẳng cần lý giải dông dài, bởi tự thi triển còn thuyết phục hơn bất kỳ lời nói nào.

Sau khi tìm ra phương án tối ưu, Dương Triệu Đức liền cùng Đường Định Vân bàn bạc cách thi triển Chiêu Hồn Chú để dẫn hồn phách của Dương Lợi Binh về lại thân xác, giúp y sống lại.

Trong góc tối, Đường Định Vân liếc nhìn xung quanh. Ban đêm, hành lang và lối đi thêm phần tĩnh mịch; thỉnh thoảng có vài tiếng bước chân vang lên rồi tắt hẳn. Xác định bốn phía không có ai, lão nói rất khẽ:

“Sư huynh, đã có cách cứu người rồi, hay lát nữa ta vào phòng bệnh của thằng nhóc đó thi triển Chiêu Hồn Chú nhé? Huynh thấy sao?”

“Cách thì không tệ, nhưng bên trong vẫn còn cha của đứa nhỏ. Chẳng lẽ đệ định thi pháp trước mặt hắn ta ư?” Dương Triệu Đức chỉ ra cái khó. Dẫu sao Mao Sơn Đạo Pháp cũng có những điều cấm kỵ, không thể cho người phàm tùy tiện chứng kiến, đây là một phần môn quy Mao Sơn.

Đường Định Vân nghe thế liền cau mày, suy nghĩ đối sách. Hiện giờ đã có Chu Sa Chi Huyết để phá kết giới Minh Giới, kéo hồn phách Dương Lợi Binh về nhập thể. Thế nhưng, chỉ có thể thi triển ngay tại phòng bệnh của thằng bé, mà bên trong lại có cha đứa nhỏ, khiến ông cực kỳ bối rối.

Một lúc suy tư, mắt Đường Định Vân bỗng lóe sáng, như chợt nhớ ra điều gì, vội nói:

“Sư huynh, ta nhớ khi huynh xuất sơn, sư phụ huynh đang định truyền cho huynh Hàm Thụy Pháp Chú. Sao không dùng Hàm Thụy Pháp Chú khiến cha đứa bé ngủ say, để chúng ta tiện thi triển Chiêu Hồn Chú?”

Nghe đề xuất, Dương Triệu Đức lại lắc đầu:

“Không được. Hàm Thụy Pháp Chú chỉ dùng được cho trẻ dưới năm tuổi, khi ba hồn bảy phách chưa ổn định. Trẻ nhỏ ý niệm yếu, sẽ không kháng cự, nên não bộ không bị tổn thương. Nếu ép dùng lên người trưởng thành, một khi ý niệm họ phản kháng, e não bộ sẽ chịu ảnh hưởng. Huống hồ hôm nay và ngày mai đều là Cực Âm Chi Thiên, chú pháp có phát huy được hay không còn khó nói.”

Bị sư huynh cự tuyệt, Đường Định Vân cuống đến mức bật thốt:

“Vậy phải làm sao bây giờ…”

Vì nóng vội, ông vô thức nâng giọng, khiến âm thanh vang ra hành lang.

“Ai đấy? Sao lại ồn ào ngoài khu chăm sóc đặc biệt thế này…”

Vị bác sĩ đang đi kiểm tra lên tiếng nhắc khi nghe tiếng ồn.

Dương Triệu Đức thấy bác sĩ vội vã tới, bèn bước lên đón, cười khéo:

“Xin lỗi, bác sĩ. Gia đình ông ấy gặp trọng bệnh nên tâm trạng không ổn định.”

Nghe vậy, Đường Định Vân lập tức cau mày. Không ngờ sư huynh tu đạo lại có thể nói dối bình thản đến thế.

Bác sĩ vốn quen với cảnh này, bởi ai có người thân ốm nặng cũng bối rối, nên chỉ nhắc không gây ồn ảnh hưởng bệnh nhân rồi vào phòng Dương Lợi Binh kiểm tra.

Đợi bác sĩ đi khỏi, Đường Định Vân mới đến bên sư huynh, nửa cười nửa không:

“Sư huynh, không ngờ huynh giỏi bịa chuyện nhỉ. Thật đúng là không thể nhìn mặt mà bắt hình dong.”

Tuy đã hơn bảy mươi, Dương Triệu Đức bị một ông lão hơn sáu mươi nói vậy cũng hơi ngượng. Song, lão chỉ mỉm cười đáp:

“Chẳng phải cũng vì đệ sao?”

Lão chẳng bận tâm lời châm chọc ấy.

Bác sĩ bước vào phòng để tìm hiểu nguyên nhân khiến Dương Lợi Binh hôn mê. Trong khi ấy, Dương Triệu Đức và Đường Định Vân lại lặng lẽ bàn bạc tiếp.

Thấy cháu gái Tử Hàm vẫn ngoan ngoãn ngồi cạnh, Đường Định Vân bỗng nở nụ cười bí ẩn, hạ giọng:

“Sư huynh, ta nghĩ ra cách rồi.”

Dương Triệu Đức trầm giọng:

“Cách gì mà bí mật thế?”

“Vẫn là Hàm Thụy Pháp Chú…” Xem chừng Đường Định Vân vẫn nhất quyết muốn sư huynh dùng thuật này, bèn nhắc lại lần nữa.

Nét mặt Dương Triệu Đức chùng xuống, thoáng giận:

“Chẳng phải ta nói chú pháp này không thể dùng cho người trưởng thành rồi sao?”

Dường như đoán trước sư huynh sẽ nổi cáu, Đường Định Vân liền tiếp lời:

“Nếu hắn ta đã ngủ thì sao?”

Câu hỏi khiến Dương Triệu Đức khựng lại, chau mày đăm chiêu. Đường Định Vân tiếp tục:

“Huynh nói ý niệm người lớn kháng cự sẽ gây tổn hại não bộ, đúng không? Nhưng nếu hắn ta đang ngủ, lúc đó ba hồn cũng có đến hai hồn ở trạng thái ngủ yên, còn một hồn có thể đã vẩn vơ trong giấc mộng. Khi ấy, ý niệm sẽ là yếu nhất, làm sao kháng lại Hàm Thụy Pháp Chú? Thi triển đúng lúc ông ta ngủ, đâu gây hại gì, đúng không?”

Đường Định Vân tự tin chờ phản hồi từ sư huynh. Dương Triệu Đức ngẫm nghĩ giây lát, rồi gật đầu:

“Quả thực, lúc con người ngủ, ý niệm yếu nhất. Nếu cha đứa nhỏ thϊếp đi, ta có thể thử thi triển Hàm Thụy Pháp Chú.”

Thấy sư huynh chấp nhận, Đường Định Vân mừng rơn:

“Vậy chúng ta đợi cha đứa bé ngủ. Ta đi tìm chỗ chuẩn bị vật dụng để Chiêu Hồn, huynh tranh thủ nghỉ ngơi. Khi xong việc, ta sẽ báo huynh.”

“Đệ mang pháp khí chưa?” Dương Triệu Đức liếc nhìn sư đệ tay không, tỏ vẻ khó hiểu.

“Chuyện này…”

Hóa ra Đường Định Vân không mang pháp khí theo. Nãy giờ vì gấp rút, lão quên khuấy mất. Nghe sư huynh nhắc, lão lại thêm lo lắng.

Dương Triệu Đức chỉ đành lắc đầu, rồi đi vào phòng bệnh của Mộ Vân lấy ra chiếc túi vải bố lão luôn mang theo. Chốc lát sau, lão trở ra:

“Cầm lấy. Trong này có đủ thứ cần dùng. Hôm nay là Cực Âm Chi Thiên, đệ hoạ phù, thi pháp sẽ tiêu hao linh lực. Khi chuẩn bị pháp khí Chiêu Hồn, nhớ gia thêm Độ Linh Cẩu Huyết để tăng dương khí, giúp linh lực tụ lại nhiều hơn.”

Nói rồi, Dương Triệu Đức trao túi cho sư đệ.

Nhận lấy, Đường Định Vân vừa cảm kích vừa khó mở lời. Lão muốn nói câu “cảm ơn” nhưng càng muốn nói càng nghẹn lại.

Thấy rõ tâm tư ấy, Dương Triệu Đức mỉm cười hiền:

“Đừng đứng đực ra đó. Đệ còn phải tìm chỗ chuẩn bị pháp khí, lại phải hoạ phù, làm Chiêu Hồn Kỳ. Nếu không mau lên, khéo khi cha đứa nhỏ kịp ngủ rồi tỉnh lại, đệ vẫn chưa xong đâu.”

Đường Định Vân hiểu sư huynh cố ý nói quá để mình bớt áy náy. Lão gật đầu thật mạnh, vẻ mặt già nua lộ ý cảm kích, sau đó gọi Tử Hàm cùng mình rảo bước xuống lầu, chẳng mấy chốc khuất hẳn trước mắt Dương Triệu Đức.

Chờ sư đệ đi rồi, Dương Triệu Đức thở dài, lắc đầu lẩm bẩm:

“Hơn sáu mươi tuổi đầu mà vẫn… hồn nhiên đến vậy… Haiz!”

Câu nói ấy khiến ông bâng khuâng nhớ nhiều chuyện cũ, chợt thấy trong lòng một nỗi buồn man mác.

Thở dài xong, Dương Triệu Đức trở lại phòng bệnh của Mộ Vân. Vừa mở cửa, bỗng một luồng âm phong tạt tới từ hành lang sau lưng, khiến lão lập tức cau mày, ánh mắt thoáng vẻ lo âu. Trong lòng lão âm thầm lo lắng:

“Sao lại xảy ra ‘Quỷ Khiên Liêm’ ở một bệnh viện lớn như thế này chứ?”

Nỗi bất an dâng tràn, khiến Dương Triệu Đức không thể không đề phòng…