Chương 4: Trấn nhãn

"Nguyệt Anh à, hai đứa mình cứ ăn cơm đi thôi, chắc hôm nay bố với Mộ Vân ở lại nhà dì rồi." Sắc trời nhá nhem tối, Dương Thừa Hàn vừa mới dọn cơm xong, liền gọi vợ đang đợi con ở trước cửa.

Sắc trời dần tối dần, Hoàng Nguyệt Anh, thân là bậc cha mẹ sinh thành ai mà chẳng lo lắng khi con mình trời tối rồi mà vẫn còn chưa về nhà, cực chẳng đã, cô đành phải ra đi ra ngoài cửa trông ngóng, đợi một lúc sau rồi mà vẫn không thấy hai ông cháu trở về, bụng thầm nghĩ, có lẽ đêm nay hai ông cháu ở lại nhà dì, nghĩ đến đây, cô đành bước vào nhà.

Trở lại căn nhà trúc nằm sâu trong rừng trúc kì dị trên đỉnh Bạo Vụ Sơn, bên trong căn nhà có một ông lão tóc bạc và Dương Triệu Đức đang ngồi xếp bằng ở bên giường, bên cạnh là ánh đèn dầu leo lét, còn Mộ Vân thì đang nằm trên giường, kể từ buổi sáng khi ra khỏi nhà với Dương Triệu Đức, thằng bé đã ngủ từ lúc đó đến giờ mà vẫn chưa tỉnh lại.

Theo ánh sáng leo lắt yếu ớt của ngọn đèn dầu, nhìn thoáng qua mọi thứ trong căn nhà trúc mờ ảo nhưng vẫn trông được đại khái, cả diện tích căn nhà trúc này chỉ rộng tới chưa đầy 20 mét vuông, trong nhà bài trí đơn sơ, không có quá nhiều đồ đạc, chỉ có một cái giường, một bộ bàn và ghế, trên bàn đặt một ấm trà đã ố vàng, xem chừng niên đại cũng tồn tại khá lâu rồi, dưới đầu giường còn kê một cái hộp gỗ, bên cửa sổ có kê một tủ gỗ nhỏ, nhưng được đóng chặt, bên ngoài có một cái khóa làm bằng đồng, không rõ bên trong cất chứa đồ vật quý giá gì, ngoài ra trong nhà chỉ còn một số dụng cụ bếp núc, còn lại không có gì khác.

Hai người ngồi xếp bằng khẽ nhìn nhau, nhìn qua ông lão tóc bạc này trông có vẻ già hơn nhiều so với Dương Triệu Đức, khuôn mặt người này hằn sâu những nếp nhăn, miệng móm mém bị che khuất bởi bộ râu dài xõa ngang cổ họng.

Gió đêm trên đỉnh núi khiến cho rừng trúc phát ra từng tràng thanh âm xào xạc, gió khẽ lùa vào trong nhà, trong mắt ông lão tóc bạc lúc này lại đang hiện lên sự bối rối, thẫn thờ nhìn vào khoảng không sâu hun hút bên ngoài rừng trúc.

Hai vị lão nhân gia ngồi ở trước giường, đã một lúc lâu mà không có ai lên tiếng, trầm mặc một hồi, Dương Triệu Đức liền mở lời trước: "Sư huynh, ta biết việc này rất khó đáp ứng, nhưng thực sự hiện tại ta rất cần Tuyết Đào Mộc, ta cũng không còn cách nào khác, mong huynh có thể thành toàn cho ta...."

Dương Triệu Đức lúc này thần sắc có chút hơi thất vọng, giọng điệu lộ ra vẻ cầu xin, lão từ khi tới đây đã thương lượng với sư huynh của mình nguyên một ngày, nhưng có lẽ lão nhân gia đã khước từ.

Ông lão tóc trắng tiếp tục nhìn ra bên ngoài cửa sổ, trầm ngâm đáp: "Sư đệ, trước lúc sư phụ từ trần, thứ duy nhất mà sư phụ để lại cho ta là khối Tuyết Đào Mộc đó, nó cũng là di vật, kỉ vật duy nhất của ta, nay đột nhiên sư đệ tới yêu cầu ta giao ra nó, chuyện này..."

Mắt thấy sư huynh giãi bày khổ tâm, Dương Triệu Đức trong lòng hơi có chút áy náy, lão ngập ngừng nói: "Sư huynh, ta hiểu được khổ tâm trong lòng huynh, thế nhưng chẳng nhẽ huynh nỡ để cho đứa bé Mộ Vân còn nhỏ như vậy mà lúc nào cũng phải sống trong sợ hãi sao?"

"Chuyện này..."

Nghe được lời này của Dương Triệu Đức, lão nhân gia dường như lại có chút động lòng, thấy lời nói của mình cuối cùng cũng có thể làm động lòng sư huynh, Dương Triệu Đức vui mừng khôn xiết, liền vội vàng tiếp lời: "Sư huynh, huynh chắc hẳn cũng là rõ ràng về Âm Dương Nhãn. Âm Dương Nhãn đúng là trợ lực cực kỳ tốt cho người tu đạo, thế nhưng nó lại có hại cho trẻ nhỏ, có thể khiến cho trẻ nhỏ nhìn thấy được những thứ ô uế. Thời gian dày vò dài như vậy, làm sao mà bọn nhỏ có thể chịu nổi? Thực sự là ta cũng không còn cách nào khác mới phải đi một chuyến tới cầu cạnh huynh, mong huynh có thể trợ giúp phong ấn Âm Dương Nhãn cho Mộ Vân, huynh thực sự thấy chết mà không cứu sao?"

Ông lão tóc bạc nghe đến đây liền chậm rãi thu hồi ánh mắt, quay đầu nhìn về phía Mộ Vân còn đang nằm ở trên giường, trong mắt hiện lên một tia buồn bực, lão thở dài nói: "Chuyện này... ài, thôi được rồi, ta cũng không thể cứ giữ khư khư vật kia nữa, dù sao nó cũng chỉ là kỉ vật, không còn có quá nhiều tác dụng với ta, cho đệ vậy..."

Sau đó, lão liền đi tới bên tủ, chậm rãi ngồi xổm xuống, lấy từ trong túi quần ra một chùm chìa khóa. Sau khi mở tủ, lão lấy từ bên trong ra một bọc vải màu đỏ, nhìn qua trông có vẻ không lớn lắm, dài khoảng chừng mười mấy centimet, rộng tầm một sải tay. Lão mang vật kia bước tới trước giường, nhẹ nhàng vuốt ve một hồi, cuối cùng đành hạ quyết tâm quay sang nói với Dương Triệu Đức: "Tuyết Đào Mộc này là bảo vật cực kỳ trân quý, sư phụ trước khi mất đã giao nó cho ta, hiện tại nó đang ở đây, đệ cầm lấy đi."

Dương Triệu Đức cầm lấy khối gỗ được bọc trong vải đỏ, thanh âm tràn đầy thành khẩn: "Sư huynh, ta hiểu là chuyện này quá khó với huynh, thế nhưng ta cũng là bất đắc dĩ lắm mới phải làm ra quyết định như vậy, nhưng nếu như đứa trẻ này có thể trải qua tuổi thơ êm đêm như bao đứa trẻ khác, ta nghĩ sư phụ còn tại thế chắc chắn sẽ hài lòng. Kiếp này sư đệ nợ huynh một phần nhân tình..."

Ông lão tóc bạc liền cười khổ: "Huynh đệ với nhau mà đệ vẫn còn khách sáo sao?"

"Tuy rằng khối Tuyết Đào Mộc này là do sư phụ để lại, thế nhưng ta vẫn còn chưa từng sử dụng qua, lại phải nhờ sư huynh chỉ điểm cùng giảng giải phương pháp rồi."

"Được rồi, vậy chúng ta bắt đầu luôn đi."

Dương Triệu Đức nghe đến đây liền hết sức vui mừng, ban đầu lão định đi một chuyến tới cầu cạnh được đồ thì sẽ trở về tìm cách huy động người cứu Mộ Vân, hiện tại nghe được sư huynh của mình nói thế thì chẳng khác gì nhận được thêm một trợ lực vô cùng cường đại. Có sư huynh của lão trợ giúp, cộng thêm cả bản thân lão, chỉ cần có thể thuận buồm xuôi gió, không xảy ra bất kỳ sai sót nào thì có thể nhanh chóng xong việc.

Dương Triệu Đức đi tới một chuyến này chỉ có một mục đích duy nhất, đó chính là lấy được Tuyết Đào Mộc, sau đó mang nó đi luyện chế, vì lão biết Mộ Vân sở hữu Âm Dương Nhãn hiện tại là quá có hại, dù sao thì thằng bé vẫn còn còn quá nhỏ, nếu luôn phải nhìn thấy những thứ dơ bẩn kia, lâu dần sẽ ảnh hưởng tới sự phát triển, vì vậy lão muốn phong ấn hai mắt lại, để cho cháu trai mình có thể lớn lên bình thường như những đứa trẻ khác.

Thế nhưng lão lại không thể tùy tiện làm bậy, dù sao thì bẩm sinh Mộ Vân đã như thế, số mệnh của nó ngay từ khi ra đời đã được định sẵn là người tu đạo, chỉ vì đứa nhỏ này còn chưa học được cách tiết chế, không biết tuỳ tâm đóng mở khi không cần dùng tới.

Về phương diện Đạo gia, có ba loại người có thể nhìn thấy ma quỷ hoặc tà vật, đầu tiên chính là tu sĩ có đạo hạnh của bản thân khi đạt tới bài vị cảnh giới nhất định để khai nhãn, còn gọi là Thiên Nhãn, có thể thông qua Thiên Nhãn nhìn thấy hết thảy tà vật, chướng pháp, pháp trận,.... Đây là đôi mắt có uy lực cao nhất, Thiên Nhãn cũng sẽ không chịu hạn chế bởi bất cứ điều gì, về tầm nhìn hay đối tượng, chỉ cần pháp lực đủ cường đại, có thể thấy hết thảy sự vật âm dương, si mị võng lượng.

Loại thứ hai là pháp quan Âm Giới luân hồi trở lại Dương Gian, bởi vì nhân gian quá rộng lớn, quỷ sai không thể lúc nào cũng đi khắp nơi để tìm bắt âm hồn được, vì vậy mà đối tượng này cũng sẽ tham gia vào một phần để trợ giúp âm ty. Bọn họ mang trên mình cơ thể của người phàm, thế nhưng lại có đầy đủ pháp lực, pháp thuật, năng lực của Âm Ty. Những người này có một đặc điểm chung, chính là đi tới nơi khác thì không sao, nhưng cứ về nơi hạ lạc của bản thân là lâm vào trạng thái ngủ say, hồn phách tự ly thể, đầu nhập về âm ty trong một khoảng thời gian ngắn, vì vậy những người này cũng có khả năng thấy tà vật cùng quỷ hồn.

Và loại thứ ba là người sở hữu Âm Dương Nhãn, Âm Dương Nhãn được chia thành Âm Nhãn, Dương Nhãn và Âm Dương Nhãn. Một người đang sống bình thường khó mà có thể sở hữu được Âm Dương Nhãn, tuy nhiên nhiều loài động vật bẩm sinh lại sở hữu đôi mắt này, chẳng hạn như là trâu và chó.

Con người thời điểm lâm vào một loại hoàn cảnh rất đặc thù may ra mới có Âm Dương Nhãn, ví dụ khi một người bị thương nặng, hồn phách của người đó có thể đã rời khỏi thể xác mà bước vào một chân Quỷ Môn Quan, thế nhưng sau đó lại được cứu sống, hồn phách quay về dương thế và sống lại. Theo cách này, hồn phách của người đó khi dưới âm ty đã nhiễm phải âm khí cùng trọc khí của Âm Giới nên mới hình thành Âm Nhãn, hay còn được gọi là Ma Nhãn, có thể thấy tà vật, tuy vậy đôi mắt này chỉ có thể nhìn thấy quỷ hồn tu luyện lâu năm, không thể nhìn hồn phách mới ly thể.

Ngoài ra, trong một môi trường đặc biệt, hai mắt bị tổn thương nghiêm trọng, chẳng hạn như nhìn chằm chằm vào mặt trời quá lâu, hoặc là bị chiếu thẳng vào một nguồn sáng quá mạnh, đôi mắt bởi vì hấp thụ năng lượng của ánh sáng đó, vô tình biến đổi và có thể nhìn thấy những thứ không thể tin nổi, ví dụ như người chết trong một trận hỏa hoạn, nhìn thấy hồn phách rời khỏi thân xác, nó được gọi là Dương Nhãn, Dương Nhãn chỉ có thể thấy hồn phách ly thể chứ không thể thấy quỷ hồn hoặc tà vật.

Âm Dương Nhãn có thể được sinh ra do bẩm sinh hoặc gặp phải một chuyện gì đó vô cùng đặc biệt, những người sở hữu nó chỉ có một cách duy nhất là trực tiếp đối diện với thực tế, cũng may, người sở hữu Âm Dương Nhãn sẽ không chịu ảnh hưởng tới thể xác hay thị lực, giống như các loại sinh vật có năng lực đặc biệt khác, người sở hữu Âm Dương Nhãn vẫn có thể mở mắt, nhìn thấy mọi thứ như bình thường, tuy nhiên, người sở hữu Âm Dương Nhãn khó mà có thể sống tới khi trưởng thành, bởi vì ngay từ khi còn bé đã phải đối mặt với tình trạng hoảng loạn cực độ kéo dài, tinh thần luôn ở trong trạng thái không ổn định, theo thời gian dần trôi qua, hoặc là trầm cảm rồi tự sát, hoặc là bị điên, khờ khờ khạo khạo, người không ra người, ma không ra ma.

Các nhà khoa học cùng các chuyên gia y học đã chứng minh được rằng, những đứa trẻ vào độ tuổi 2 đến 3 tuổi hoặc hơn một chút nếu như mắc phải các dấu hiệu cùng triệu chứng như mất trí nhớ, điên loạn mà không phải do tác động thần kinh từ bên trong hay bên ngoài, thì đều bị kết luận là do bẩm sinh, bị mất trí tạm thời, đứa trẻ sẽ được đưa đi tiến hành thêm các phương pháp xét nghiệm, chụp chiếu, nếu hết thảy mọi thứ không khác gì người bình thường, mà thần kinh lại không ổn định, vậy thì chỉ có thể là do yếu tố tâm linh tác động tới, có thể những đứa trẻ đó sở hữu Âm Dương Nhãn.

Sau khi sinh ra, đứa bé đó sẽ luôn phải sống trong trạng thái sợ hãi, thời gian dần trôi qua, đứa bé từ từ lớn lên, thì lúc này nỗi sợ đã chồng chất quá lâu, ba ngọn hồn đăng cũng sẽ tắt ngúm, cuối cùng tạo nên một còn đường cho tà vật cận thân xâm nhiễm, hồn lực cũng từ đó mà tiêu tán dần, giống như là một con người chẳng còn năng lượng hoạt động thì sẽ kiệt sức, tương tự như vậy, hao tổn lực lượng tinh thần quá độ, nhẹ thì mất trí nhớ, bị điên,...nặng thì chết bất đắc kỳ tử.

Vì vậy, ít ai biết được rằng sau khi trẻ đến hai, ba tuổi mà vẫn còn chưa biết nói, hay trầm mặc không rõ nguyên nhân, đến bệnh viện khám thì lại chẳng tìm ra bệnh, vậy thì có thể đứa trẻ đó đang sở hữu Âm Dương Nhãn, có thể nhìn thấy tà vật, nếu có ai tinh ý thì còn biết đường mời pháp sư cao tay tới làm lễ phong ấn hoặc là thắp lên Tam Mệnh Chân Hỏa, nhược bằng không, hồn phách đứa trẻ đó sẽ bị tà vật bóc dần, chỉ còn nước chờ chết, hoặc là biến thành một cái xác không hồn.

Hiện tại, Dương Triệu Đức xuất thân là đệ tử Đạo Giáo, nếu như không biết thì thôi, chứ đã biết rồi thì sao có thể không lo lắng cho được, lão làm gì muốn cháu trai mình phát điên?

Sau khi xác định được Mộ Vân sở hữu Âm Dương Nhãn, với cương vị là ông nội của hắn, Dương Triệu Đức rất muốn phong ấn hai mắt của Mộ Vân trước khi thằng bé bị tà vật để ý tới, tuy rằng lão là người tu đạo, có thể thừa sức bảo hộ cho cháu mình, thế nhưng như vậy vẫn là chưa đủ, tuy thằng bé không bị tà vật cận thân hút đi hồn lực, lại không thể tránh khỏi việc hàng ngày phải nhìn thấy những thứ mà đến người trưởng thành cũng phải hoảng sợ, nếu như cứ mặc kệ để đó lâu ngày, dần dần sẽ khiến cho tâm lý của thằng bé méo mó thành cái dạng gì, cái này có trời mới lường trước nổi.

Sau khi nhận được sự giúp đỡ của sư huynh, Dương Triệu Đức không muốn lãng phí thêm thời gian, ngay lập tức bắt tay vào hành động.

Còn ông lão tóc bạc thì lấy trong tủ gỗ ra một xấp giấy vàng và một chiếc bút lông đặt trên bàn, nghiêm nghị hỏi: "Đệ có mang theo máu chó mực cùng chu sa không?"

Dương Triệu Đức đã chuẩn bị sẵn từ lâu, nghe sư huynh hỏi thì nhanh chóng lấy trong túi ra ống tre bọc trong giấy vàng và một lọ màu trắng, bước đến bên bàn đặt xuống rồi nói: "Máu chó mực đã đủ, chu sa đã mài thành bột, giờ chỉ pha trộn cùng với nhau là xong!"