Tại một thị trấn nông thôn, tuy không thể nào so sánh được với thành phố hoa lệ, thế nhưng giao thông nơi đây lại khá là thuận lợi, có siêu thị tiện lợi, người dân có thể hưởng thụ hết tất cả các tiện ích dịch vụ thiết yếu ở thị trấn này.
Nơi gia đình Mộ Vân sinh sống chỉ là một thôn nhỏ cằn cỗi ở trên núi, cho nên thỉnh thoảng cả nhà hay có thói quen xuống núi đi mua sắm.
Ở thành phố Hoài Nam, thôn Tây An, thời gian diễn ra các hoạt động thương mại cũng rất thường xuyên, cứ năm ngày một lần, thời gian còn lại sẽ diễn ra tại các thôn trấn bên cạnh.
Bằng cách này, thứ nhất người ta có thể khiến cho các loại hoạt động mua bán trao đổi trở nên linh động về mặt thời gian và thứ hai cũng là tạo điều kiện cho các chủ hộ kinh doanh có cơ hội thay đổi được địa điểm kinh doanh liên tục, thay vì suốt ngày chỉ ngồi ở một chỗ để kinh doanh, do vậy người dân trên núi không bị lặp lại các đồ hàng đã mua.
Đối với trẻ em vùng quê, ngoài việc nô đùa dưới bùn đất ngoài đồng và săn tổ chim trên núi rừng, thì những hoạt động diễn ra như thế này hoặc lên phố là một hoạt động vô cùng yêu thích của bọn chúng, vì vào những ngày như thế này, đám trẻ con có thể theo chân gia đình đi chơi.
Thời điểm đám trẻ đi ra phố xá đông đúc, chúng có thể vui chơi nơi phố thị tấp nập, và có thể được ăn một số món ăn gì đó mà chúng yêu thích. Có lẽ thì đi mua sắm là hoạt động phù hợp hơn với trẻ em ở thành phố, nhưng đối với những đứa trẻ lớn lên ở tại nơi đây chắc hẳn đã rất quen thuộc, khi còn nhỏ những đứa trẻ ở vùng quê, ai chẳng thích được đi dạo phố xá và được người nhà mua cho đồ ăn vặt.
Thời gian diễn ra sự kiện hội chợ thương mại tại thành phố Tây An thường diễn ra vào ngày thứ năm bội số hàng tháng, tức là ngày thứ năm, ngày mười, ngày mười lăm ..., nếu tính theo lịch âm ở nơi đây thì được gọi là Tiểu Nguyệt, thì một tháng chỉ có 29 ngày chứ không phải 30, nên ngày 29 cuối tháng âm lịch sẽ có một chương trình hội chợ đặc biệt được diễn ra.
Sau ba ngày tính từ cái ngày Mộ Vân khóc mãi không ngừng, trùng hợp lại là cuối tháng sáu, trấn nhỏ chuẩn bị tổ chức hội chợ đặc biệt. Mộ Vân tuy còn nhỏ nhưng cũng rất khao khát được vui chơi trên phố, vì có thể được cha mẹ và ông nội mua cho đồ ăn ngon.
Mặc dù Dương Triệu Đức rất yêu quý cháu trai thế nhưng lão rất ít khi đưa cháu đi theo, vì mỗi lần tổ chức hội chợ, lão đều phải thồ theo rất nhiều chổi, sọt, rổ đan lát đi theo, Mộ Vân thì còn quá nhỏ, lão không tiện quản nó trên phố...
Cho nên Mộ Vân cũng khó có cơ hội cùng ông nội đi dạo trên phố. Điều mà Mộ Vân mong chờ nhất chính là được cùng ông nội đi chợ, mỗi lần cha mẹ đưa hắn đi cùng, thường rất ít khi đồng ý mua cho hắn đồ ăn ngon, thế nhưng ông nội thì khác, mỗi lần trên đường trở về, lão đều mua cho hắn một món ăn gì đó mà hắn yêu thích, thành ra Mộ Vân chỉ thích được đi dạo phố cùng ông nội mà thôi.
Đi chợ là phải đi sớm, Mộ Vân từ khi còn sáng sớm đã thức dậy, bởi vì cha hắn làm việc trong xưởng gỗ, rất ít có thời gian rảnh rỗi nên thường sẽ không tham dự hội chợ, mỗi lần Mộ Vân được xuống phố chơi, hầu như đều là mẹ hắn dẫn theo hắn đi.
Thế nhưng mẹ hắn khá là nghiêm khắc, thường sẽ không đồng ý mua thứ này thứ kia cho Mộ Vân, dù sao điều kiện trong nhà cũng không dư dả lắm, dù mẹ vẫn thường xuyên đi hội chợ trên phố thế nhưng hiện tại Mộ Vân đều không muốn đi cùng nữa.
Hoàng Nguyệt Anh dậy sớm làm bữa sáng, dự định sau khi ăn xong sẽ đi dạo phố, sau khi xào xong món cuối cùng, cô liền gọi Mộ Vân còn đang chơi ở ngoài sân: "Mộ Vân, mau vào ăn sáng, nhanh ăn xong còn đi hội chợ."
Mộ Vân nghe thấy tiếng mẹ gọi, hắn liền buông hòn đá trong tay còn đang nghịch xuống, tập tễnh chạy vào trong nhà, sau một hồi thì Dương Triệu Đức và Dương Thừa Hàn cùng ngồi vào bàn, mẹ hắn đi qua ôm lấy hắn để làm công tác vệ sinh cá nhân. Sau khi Nguyệt Ảnh rửa sạch đôi tay nhỏ bẩn thỉu của Mộ Vân, liền cùng hắn đi trở lại bàn, trong bữa cơm, Dương Triệu Đức lúc này vừa nhai cơm vừa nói: "Hôm nay để ta dẫn Mộ Vân cùng xuống núi chơi một chuyến đi."
Mộ Vân nghe thấy ông nội nói sẽ đưa mình đi dạo phố, trong lòng vui mừng khôn xiết, nhìn Dương Triệu Đức bằng ánh mắt tràn đầy mong đợi, ngây ngô hỏi: "Ông nội, thật sao?"
Dương Triệu Đức mỉm cười hiền từ, nói: "Đương nhiên là thật rồi, ông nội gạt con khi nào?"
"Cha, cha không phải là phải đi bán hàng sao? Mang theo Mộ Vân không khỏi sẽ chậm trễ công việc" Dương Thừa Hàn biết cha mỗi lần đi hội chợ đều sẽ bán đồ đan lát thủ công, trong lòng có chút lo lắng hỏi.
Dương Triệu Đức khẽ mỉm cười, tay cầm đũa gắp lên một miếng thức ăn trên đĩa, sau đó bỏ vào miệng, đáp: "Hôm nay tạm thời không bán hàng, hôm nay ta sẽ đưa Mộ Vân đến nhà dì của con. Lần trước đi hội chợ, dì của con cứ lẩm bẩm mãi, bảo là muốn gặp Mộ Vân."
Dì của Dương Thừa Hàn là cô em gái duy nhất của Dương Triệu Đức, tuy không cùng huyết thống vì cùng cha khác mẹ, mẹ mất từ khi lão còn rất nhỏ, cha lão tái hôn với một người phụ nữ khác, sau đó hai người sinh ra một cô con gái, từ đó lão lại có thêm một cô em gái, mặc dù hai người không phải anh em ruột thịt thế nhưng vẫn yêu thương nhau, và cho dù hai người đã có gia đình riêng nhưng vẫn thường xuyên giữ liên lạc đều đặn cho tới tận bây giờ.
Dương Thừa Hàn cũng có tình thương sâu đậm với dì của mình, bởi vì từ khi hắn còn rất nhỏ, dì của hắn đã đối xử rất tốt với hắn và em trai của hắn, hắn sau khi nghe cha nói dì muốn gặp Mộ Vân, cũng nhân tiện hỏi thăm: "Cũng lâu rồi con còn chưa có gặp lại dì, không biết người có khỏe mạnh không?"
Dương Triệu Đức ăn nốt miếng cơm cuối trong bát, đặt bát đũa xuống bàn rồi gật đầu nói: "Sức khỏe thì không có gì, chỉ là dạ dày vẫn đau từ xưa tới giờ thôi..."
"Dì của con đã lâu không đến nhà mình chơi, cha, nếu như cha đi gặp dì, vậy thì mời dì về nhà mình chơi vài ngày nha..." Hoàng Nguyệt Anh lúc này cũng xen vào, phụ nữ vốn luôn hiếu khách, vả lại đây là bà dì của Mộ Vân, cho nên cũng là cao hứng không kém.
Dương Triệu Đức tự mình đi tới bàn rót một chén trà, khẽ gật đầu nói: "Nghe nói sắp tới thằng con trai thứ ba của nhà đó sắp kết hôn, trong nhà chắc là bận bịu muốn chết, làm sao mà tới được đây?"
Dương Triệu Đức nhắc tới đứa con trai thứ ba nhà em gái mình, cũng là em họ của Dương Thừa Hàn, nghe đến đây, cả hai đều rất sốc khi biết tin được tin tức này, Hoàng Nguyệt Anh liền vội hỏi: "Vậy mọi việc đã chuẩn bị ổn thỏa chưa ạ?"
Người ở vùng quê đơn thuần chất phác, lại nghe nói họ hàng có hiếu hỉ, chuyện tặng quà như thế nào vẫn luôn được mọi người quan tâm.
Dương Triệu Đức lắc đầu đáp: "Còn chưa chọn ngày giờ kỹ càng, hôm nay ta đi một chuyến sang bên đấy, chắc cũng tiện xem qua ngày hoàng đạo giúp dì con đây."
Dương Thừa Hàn liền gật đầu, cũng không nói gì thêm nữa, lại tiếp tục dùng bữa, Hoàng Nguyệt Anh vừa ăn vừa đút cho Mộ Vân.
Ăn xong bữa sáng, Dương Thừa Hàn vội vàng chuẩn bị đi làm ở xưởng gỗ trên phố, Hoàng Nguyệt Anh cũng mang theo một cặp l*иg đồ ăn, chuẩn bị đi mua sắm, lúc này vừa vặn hai vợ chồng lại có thời gian đi dạo cùng nhau.
Thời điểm hai người đi ra ngoài, Hoàng Nguyệt Anh cũng không quên quay đầu nói với Mộ Vân đang chờ ông nội ở ngoài phòng, nói: "Mộ Vân, con đi theo ông nội nhớ phải ngoan nghe chưa..."
Mộ Vân hôm nay được cùng ông nội dạo phố, trong lòng tràn đầy phấn khích, trên mặt mang theo nụ cười mà gật đầu, miệng đáp một tiếng "dạ" rất trong trẻo.
Nguyệt Anh chỉ biết cười khổ, sau đó cô liền xoay người bước ra khỏi nhà cùng Dương Thừa Hàn.
Một lúc sau, Dương Triệu Đức đã sắp xếp đồ đạc xong xuôi, sau đó bước ra ngoài, trên lưng mang theo một cái túi vải màu vàng, trên tay cầm một ống tre nhỏ, được buộc theo một sấp giấy vàng. Trên ống tre có khắc nhiều kí tự màu đỏ chằng chịt, không biết là bên trong đang chứa thứ gì.
Sau khi nhìn thấy ông nội đi ra, Mộ Vân liền chạy lên phía trước, vui mừng kêu lên: "Ông nội, khi nào thì chúng ta lên đường?"
Dương Triệu Đức nhìn chằm chằm Mộ Vân, miệng đáp: "Chúng ta đi thôi..."
Mộ Vân Thâm nghe vậy liền tung tăng vui vẻ, liên tục mè nheo: "Ông nội, người hôm nay nhớ mua đồ ăn ngon cho con nhé..."
Khu chợ của trấn Tây An không lớn lắm, từ đầu phố tới cuối tầm mười phút đã đi hết, bất cứ ai cũng có thể tưởng tượng thôn trấn này nhỏ như thế nào.
Ngày thường nơi đây có rất ít người qua lại, thế nhưng đến ngày tổ chức hội chợ thì lại rất đông vui, bởi vì vào ngày này toàn bộ người dân trong trấn sẽ đến hội chợ mua đồ.
Dương Triệu Đức tay dắt theo Mộ Vân, trước tiên là đi tới cổng hội chợ, thế nhưng lại không có đi vào, mà lại đi tới ngã ba dẫn vào thị trấn, con đường này dẫn tới ngọn núi cao nhất trong núi là Bạo Vụ Sơn.
Bạo Vụ Sơn là ngọn núi cao nhất trong trấn Tây An, có thể nói là vùng núi duy nhất trong trấn, từ trên đỉnh Bạo Vụ Sơn đi tới hội chợ trong trấn hết ít nhất bốn tiếng đi bộ, có thể hình dung ra đoạn đường đó xa như thế nào.
Mộ Vân lúc này mới chỉ hai tuổi, tuy rằng bước đi vững vàng hơn xưa nhưng dù sao vẫn là rất chậm, để giảm bớt thời gian đi đường, Dương Triệu Đức liền cõng Mộ Vân trên lưng từ sau khi đi ra khỏi nhà.
Dương Triệu Đức đi bộ từ nhà tới hội chợ, phải mất hơn 20 phút mới đến nơi, thế nhưng trong hơn 20 phút này, Mộ Vân sau khi được ông nội cõng trên lưng, không biết từ khi nào đã ngủ ngoan trên lưng lão, đến mức gia gia hắn cõng hẳn một giờ đi đường núi cũng hoàn toàn không hề hay biết.
Dương Triệu Đức cõng Mộ Vân trên lưng, lão đi dọc theo đường núi, liên tục đi hơn một tiếng rưỡi, cuối cùng cũng đến một con lạch nhỏ, sau khi đi tới gần mép con lạch, Dương Triệu Đức chậm rãi kéo Mộ Vân xuống.
Lão lấy tay ôm lấy hắn, nhìn thấy cháu trai đang ngủ say trong lòng mình, trong lòng lão liền cảm thấy ấm áp, lão không muốn đánh thức cháu trai còn đang ngủ ngon, vì vậy nên lão cố gắng đi rất chậm, một tay bế Mộ Vân, một tay vớt nước từ trong con lạch đưa lên miệng uống.
Sau một khoảng thời gian dài liên tục đi đường, Dương Triệu Đức thực sự đã cảm thấy rất mệt mỏi và khát nước. Nước trong con lạch mùa này rất ngọt và mát, từ từ xua tan sự mệt mỏi của lão đi rất nhiều.
Sau khi uống một vài ngụm nước, Dương Triệu Đức lại ôm Mộ Vân đứng dậy, men theo con đường núi bên dòng suối mà dần đi lên cao.
Ở vùng núi này, do địa hình quá cao nên quanh năm sương mù bao phủ, Bạo Vụ Sơn cũng là như vậy, càng đi lên những vị trí cao hơn trên núi, sương mù lại càng thêm dày đặc.
Sau hơn một giờ đi bộ nữa, Dương Triệu Đức cuối cùng cũng đã đến trước một rừng trúc nằm trên đỉnh Bạo Vụ Sơn, rừng trúc có nhiều loại dây leo và cây trúc to đến ngang bắp đùi, chúng dường như được sắp xếp cực kỳ ngăn nắp.
Điều kỳ lạ nhất là, toàn bộ rừng trúc này lại không hề có một chút sương mù nào, nếu như nhìn kỹ, sương mù chỉ lượn lờ cách một mét ở bên ngoài rìa rừng trúc, giống như là đang có thứ gì đó cản lại sương mù lan tràn vào nơi này vậy.
Trước khi đi vào rừng trúc, Dương Triệu Đức liền nhìn ngó xung quanh một hồi, sau đó mới đi về phía rừng trúc, những cây trúc trong toàn bộ khu rừng này đều được sắp xếp một cách vô ùng ngay ngắn, khoảng cách giữa các cây trúc rộng chừng một thước, cho nên nếu một người đi vào bên trong thì dù mật độ cây trúc dày đặc thì cũng không quá khó để đi lại.
Nhưng ở trong rừng trúc như vậy, con người ta sẽ rất dễ bị lạc mất phương hướng, thời điểm đi vào sâu bên trong rừng trúc này, nếu như không có vật dụng chỉ đường đặc thù thì không thể xác định được phương hướng, nếu mà diện tích khu rừng này quá rộng thì lại càng khó để thoát khỏi. Tuy nhiên, xét theo tốc độ của Dương Triệu Đức, lão hình như không hề lo lắng việc bản thân bị lạc đường, càng ngày, lão càng đi sâu vào trong khu rừng.
Sau khi đi vào bên trong rừng trúc hơn mười phút, ánh sáng phía trước càng lóa lên, một ngôi nhà trúc với chiếc sân nhỏ hiện ra trước mắt Dương Triệu Đức, lão liền nhướng mày, bước chân tăng thêm tốc độ, bước nhanh tới căn nhà trúc kia.