Chương 2: Pháp nhãn

Dưới sự thi pháp của Dương Triệu Đức, máu trên cuống rốn đứa bé bắt đầu ngừng chảy, theo chỗ trũng từ từ chảy về, cuối cùng tập hợp lại một điểm, ngưng kết thành một hạt châu đỏ lòm như máu.

Sau khi cầm máu, một phen nguy cơ cuối cùng cũng đã được hóa giải, mặc dù Dương Thừa Hàn từ trước tới nay luôn ác cảm với cái gọi là Mao Sơn Đạo Thuật của phụ thân hắn, thế nhưng sau khi chứng kiến hết thảy quá trình thi pháp khiến cho máu ngừng chảy, thậm chí còn ngưng kết lại thành một hạt châu, lúc này Dương Thừa Hàn không thể không thừa nhận, phụ thân hắn không phải loại đạo sĩ giang hồ chuyên gia đi lừa bip.

Tam phu nhân là một lão bà, vả lại cũng là hàng xóm của Dương Triệu Đức suốt mấy chục năm, đối với đạo pháp của Dương Triệu Đức đã sớm được chứng kiến qua, cho nên niềm tin đối với quỷ thần vẫn là tin tưởng không chút nghi ngờ, thời điểm thấy dị tượng xảy ra, bà cũng không lấy làm kinh ngạc.

Bởi vì, người trong thôn đều coi Dương Triệu Đức là một đạo sĩ có bản lĩnh cùng thực tài, từ trước đến giờ, hễ trong nhà ai nếu là xảy ra sự tình gì kỳ lạ, tất cả đều sẽ tới tìm lão nhờ xử lý, dần dà, mọi người cũng mặc định lão là một đạo sĩ, đều cảm nhận được lão thật sự có một thân đạo pháp đầy mình, có thể cứu người giúp đời.

Giải quyết xong sự tình của đứa bé, Dương Triệu Đức im lặng bước ra ngoài, nâng lên ba nén hương, hướng về phía Đông lạy một cái, rồi thu dọn bãi chiến trường, lại quay về phòng hộ sinh ngắm nhìn cháu trai mà lão đã mong ước bấy lâu.

Dương Thừa Hàn lúc này đang quan sát viên huyết châu, có chút lo lắng hỏi: "Thứ này xuất hiện trong rốn con trai con, sẽ không có gì ảnh hưởng đúng không cha?"

Dương Triệu Đức nhìn kỹ viên huyết châu trong rốn, sau khi xác định không có điều gì bất thường, liền trầm giọng nói với Dương Thừa Hàn: "Đứa nhỏ này sinh ra bằng chu sa, đây là chuyện tốt. Nếu cứ như vậy đưa nó đi bệnh viện để tiến hành phẫu thuật, viên chu sa một khi bị lấy ra, có khi còn không biết cháu ta có sống nổi hay không, hiện tại không sao rồi, chúng ta hãy tắm rửa và mặc quần áo mới cho nó thôi!"

Dương Thừa Hàn ngơ ngác nhìn phụ nhân mình, trong lòng cảm giác thật áy náy với ông, vừa rồi chính hắn còn vô tình nói ra lời vô lễ, hiểu lầm ý tốt của ông, giờ phút này suy nghĩ kỳ lại, mình đúng thật là đã quá hỗn hào. Nhưng dù sao hắn cũng là thân nam nhi, cũng không thể biểu lộ thái độ của mình rõ ràng như vậy, chỉ biết ngoan ngoãn gật đầu đáp ứng lời của cha

.

Tam phu nhân chứng kiến hết thảy sự tình, hiện tại đứa bé đã không còn nguy hiểm gì nữa, trái tim cũng đã thoát khỏi cảm giác bị bóp nghẹt, bà khẽ mỉm cười nói: "Tốt, may mắn đứa bé không có sao, được rồi, để ta đi tắm cho đứa bé."

Dương Thừa Hàn khẽ gật đầu, trao đứa con toàn thân đầm đìa máu cho Tam phu nhân, rồi cầm lấy quần áo trên giường, Dương Triệu Đức thì lẳng lặng đi ra khỏi phòng, vừa đi lão vừa thở dài một hơi, mọi sự rốt cuộc đều đã yên ổn.

Thời gian thấm thoắt thoi đưa, chớp mắt đã qua hai năm, bất tri bất giác, đứa bé ngày đó sinh ra suýt chút nữa phải để lại tính mang, hiện tại đã có thể tập tễnh bước quanh nhà nói bi ba bi bô. Đứa trẻ được đặt tên là Mộ Vân, cái tên là do Hoàng Nguyệt Anh đặt cho, cũng không hẳn là có ý nghĩa gì, đơn giản chỉ là vì nghe qua có chút êm tai.

Hai năm này, Dương Thừa Hàn một mực làm một công nhân bốc vác tại xưởng gỗ trong thôn trấn nhỏ này, vợ hắn thì đảm nhận công việc ở nhà trông con, mà gia chủ Dương Triệu Đức thì còn khỏe mạnh, lại khéo tay, am hiểu chế tác đồ vật thủ công linh xảo, biết đan cái rổ cái sọt, nếu không thì sẽ nấu và ủ rượu gạo, cho nên thu nhập của gia đình bốn người cũng dần ổn định hơn, sinh hoạt hàng ngày cũng không còn khó khăn như trước.

Tháng sáu nóng bức khó chịu, ngay vào chính Ngọ, Hoàng Nguyệt Anh hai tay xách theo một thùng quần áo, chuẩn bị mang ra đoạn suối nhỏ gần nhà để giặt, mà lúc này Dương Triệu Đức thì đang ngồi ở sân nhỏ đan sọt.

Hoàng Nguyệt Anh mang theo quần áo đi đến bên cạnh Dương Triệu Đức nói: "Cha, người trông nom Mộ Vân dùm con một chút, con phải đi giặt đồ."

Dương Triệu Đức còn đang mải đan sọt, nghe thấy con dâu nhờ vả, lão liền ngẩng đầu nhìn Nguyệt Anh một cái, miệng đáp: "Con đi đi, Mộ Vân cứ để ta trông cho..."

Nguyệt Anh mỉm cười, nhẹ gật đầu, liền xách theo thùng quần áo hướng đoạn suối nhỏ đi đến.

Mộ Vân lúc này mới chỉ hai tuổi, đi đứng còn chưa vững, lúc này đang ngồi xổm trên đất, trong tay cầm một cây gậy gỗ, chọc ngoáy đất cát, chơi quên cả trời đất, kể cả mẹ hắn có đi rồi cũng không hề để ý chút nào.

Tay Dương Triệu Đức đang không ngừng vân vê nhánh tre đan nhanh thành hình, cứ chăm chú đan sọt, được một hồi lại ngước lên nhìn về phía Mộ Vân, nhìn thấy bộ dáng hoạt bát của đứa nhỏ, khóe miệng lão lại nở nụ cười tươi, lộ ra bộ dáng cực kỳ yêu chiều.

Mộ Vân bởi vì nô đùa quá dà, chân đứng không vững, liền ngã cắm mông xuống đất, bị đau khóc ngặt nghẽo lên. Nghe thấy tiếng cháu trai òa khóc, Dương Triệu Đức vội vàng buông cái sọt đang đan dở xuống, đi tới chỗ Mộ Vân còn đang khóc nhè, lão một tay ôm lấy, bế Mộ Vân lên nhìn xem cái mông có bị xây xát chỗ nào không, rồi cả hai ông cháu cùng đi về chỗ đan sọt, cố gắng dỗ Mộ Vân ngừng khóc.

Từ khi sinh ra đến giờ, Mộ Vân là một đứa bé rất ngoan, lúc bé còn hay khóc thút thít, thế nhưng chỉ cần dỗ một chút, liền sẽ ngưng khóc, rồi lại cười rất đáng yêu, thế nhưng lúc này, cho dù Dương Triệu Đức có làm cách nào, thì cũng không thể khiến cho đứa cháu của mình nín khóc.

Dương Triệu Đức cười hiền từ, lộ ra vẻ trìu mến nhìn Mộ Vân, hiền hòa nói ra: "Mộ Vân, ngoan, không khóc không khóc... ông nội mua cho con kẹo bọc đường ăn nhé..."

Sau một hồi dỗ dành, Mộ Vân không chỉ không nín, ngược lại còn khóc to hơn, điều này không khỏi khiến cho Dương Triệu Đức cảm thấy bất đắc dĩ, lão thầm nghĩ: "Chất nhi của mình hôm nay bị làm sao vậy, bình thường chỉ cần dỗ một cái là nín, hôm nay tại sao lại như vậy?"

Trong lòng thầm nghĩ, Dương Triệu Đức lại lần nữa kiểm tra cái mông Mộ Vân, đảm bảo cháu mình không hề bị thương, trong lòng càng nghi nghi ngờ sao Mộ Vân lại khóc nhiều như vậy. Mang theo nghi vấn, Dương Triệu Đức thử nhìn Mộ Vân rồi hỏi: "Mộ Vân, con làm sao vậy, tại sao con lại khóc như thế, có thể kể cho gia gia nghe được không..."

Mộ Vân mặc dù tuổi nhỏ, thế nhưng hai tuổi cũng có thể phần nào nghe hiểu lời người lớn, nhìn thấy gia gia hỏi mình, hai mắt nó trợn trừng, mang theo vẻ kinh ngạc nhìn về hướng cây đại thụ trước mặt, đưa tay chỉ trên cây đại thụ kia, cũng không hề nói chuyện, mà cứ như thế khóc dữ hơn.

Dương Triệu Đức nhìn theo hướng tay chỉ của cháu mình, trên cái cây đó nhìn qua thứ gì cũng không có, thế nhưng tại sao Mộ Vân lại chỉ vào cây đại thụ kia khóc lớn đến như vậy?

Ngay vào lúc này, trong đầu Dương Triệu Đức đột nhiên hiện lên một tia ký ức, ánh mắt lão dần lộ ra vẻ nghiêm trọng, giống như là vừa nhớ ra cái gì đó.

"Mộ Vân không khóc a, con ngồi yên ở chỗ này, gia gia lập tức sẽ quay lại."

Sau khi đặt Mộ Vân ngồi xuống, Dương Triệu Đức vội vàng hướng phòng bếp chạy tới, sau khi đi ra, trên tay lão là một bình nước trắng.

Lão liền đi tới bên cạnh Mộ Vân, đem nước trong bình đổ ra một chút, xoa xoa nhẹ lên hai lòng bàn tay, chắp hai tay trước ngực, hai tay kết ẩn bắt quyết kiếm chỉ, miệng khẽ niệm: "Thiên Địa Ngũ Hành Đạo, Hóa Hình Phá Hồn Cung, Bách Quỷ Nặc Bất Thuật, Nhị Chỉ Hiển Âm Dương. Hiện!"

Vừa nhắm mắt niệm chú, hai tay Dương Triệu Đức phát ra kiếm chỉ vạch hai đường lên mặt, sau đó lại chấm hai lần lên hai mắt, lúc này mới chậm rãi mở hai mắt ra.

Thời điểm lão mở hai mắt ra, sắc mặt Dương Triệu Đức lập tức đại biến, chỉ thấy hướng Mộ Vân chỉ, trên cây đại thụ cách đó không xa, đang có một nữ quỷ thân mặc áo đỏ đang phiêu phù trên cành cây, cặp mắt mang theo vẻ vô hồn đang nhìn chằm chằm Mộ Vân, bộ dáng cực kì khủng bố dọa người.

Sở dĩ Mộ Vân khóc thút thít không nín, thì ra là bị nữ quỷ này quấy phá, thế nhưng trong lòng Dương Triệu Đức lại có chút lo lắng, bụng thầm nghĩ: "Nữ quỷ này không hề nhập thân vào nó, tại sao Mộ Vân lại chỉ tay về hướng nữ quỷ kia rồi khóc òa lên như vậy? Chẳng nhẽ nguyên nhân là do mệnh hồn đăng bị suy yếu?"

Theo như những gì Dương Triệu Đức được biết, tiểu hài tử dương khí dù nặng, bách quỷ không dám cận thân, thế nhưng do tuổi còn nhỏ nên ba ngọn hồn đăng cũng không quá mức mạnh mẽ.

Nhưng dù vậy, một đứa bé chỉ cần ba ngọn hồn đăng vẫn còn tồn tại, âm hồn quỷ vật bình thường cũng là không dám cận thân.

Ba ngọn hồn mệnh đăng này, là tượng trưng cho ba đạo linh hỏa Tinh - Khí - Thần, đại diện cho tam hồn của con người, người bình thường đương nhiên là không thể nhìn thấy, trừ phi là người tu đạo đã khai mở Thiên Nhãn, mới có thể nhìn thấy ba ngọn hồn mệnh đăng này.

Ba đạo hồn mệnh đăng này, nằm ở hai bờ vai và trên đỉnh đầu, trên hai vai là đại diện cho Tinh Khí, trên trán phụ trách Thần Khí.

Ba ngọn hồn mệnh đăng này, cũng là nỗi sợ của âʍ ѵậŧ, một người sở hữu ba đạo mệnh đăng đầy đủ và mạnh mẽ, âm linh quỷ vật bình thường liền không có cách nào có thể tiếp cận.

Thế nhưng một người chỉ cần một trong ba đạo mệnh đăng suy yếu, sẽ gặp chuyện không hay, sức khỏe và thần trí suy yếu, dễ dàng bị âm tà quỷ vật xâm hại, còn nếu như ba đạo cùng tắt thì người đó sẽ tử vong.

Điển tịch Đạo gia có ghi chép rằng, người chết sau khi đầu thai, cần phải tích đủ âm đức, thế nhưng âm đức chỉ có thể hành thiện tích đức khi còn sống hoặc bổ sung khi làm việc tại âm giới.

Nói cách khác, một người tốt sau khi chết, âm đức đầy đủ, yêu cầu càng ít, cho nên có thể luân hồi chuyển thế rất nhanh, còn một người đại hung đại ác sau khi chết, không những sẽ phải chịu trừng phạt mà còn phải tích đủ âm đức mới có thể chuyển kiếp đầu thai, thường gian dài hơn vô số lần.

Dưới loại tình huống bình thường, đối với những kẻ tự sát mà chết, đó chính là đại tội, phải cần thời gian rất lâu mới có thể được đầu thai hoặc không thể chuyển thế, người tự sát oán khí cũng sẽ rất nặng.

Hay là kẻ chết oan cùng đường mạt vận, cũng sẽ có oán khí cực kỳ cường đại, phải chờ cho đến khi oán khí tiêu tán đi hết hoặc kẻ gây cái chết cho người đó tử vong, oán quỷ đó mới có thể từ bỏ chấp niệm mà đầu thai chuyển thể, nếu không, hắn sẽ cố chấp lưu lại nhân gian mà gây ra nghiệt họa.

Còn có những trường hợp, chết nối chết. Ví dụ như người bị chết đuối, hồn phách vẫn bị vây khốn ở trong nước, trừ phi tìm được hồn phách thay thế, mới có thể thoát đi, mà người tự sát lại không giống, hồn phách của bọn chúng có thể tùy ý lãng vãng, nhưng cái loại quỷ hồn này lại phải cần âm đức nhiều nhất, bọn chúng mà muốn đầu thai, một là đau khổ chờ đợi, hoặc là phải đi hút dương khí người sống để giảm bớt oán niệm tích tụ, gia tăng tu vi giảm bớt thời gian đầu thai chuyển thế.

Nhưng đó là việc làm trái với thiên đạo, những quỷ hồn tìm người sống hút đi dương khí để gia tăng tu vi, thường thường đều là ác quỷ, bọn chúng sẽ nghĩ hết tất cả phương pháp, tìm tới người sống và tìm cách xua yếu ba ngọn mệnh đăng, sau đó tiếp cận nạn nhân, sau khi hút sạch dương khí, lại khống chế và dập tắt ba ngọn mệnh đăng, nạn nhân chắc chắn khó mà toàn mạng, đành phải chấp nhận để cho ác quỷ phụ thân.

Giống một số người tự dưng làm việc ngu xuẩn không rõ nguyên nhân, ví dụ người tự dưng cắt động mạch tự sát, chính là có khả năng bị quỷ hồn quấn thân mà người khác không biết, cuối cùng tự thân mình lại trở thành một oán quỷ đi hại kẻ khác, vòng lặp oan nghiệt cũng từ đó mà ra.

Tiểu hài bình thường ba ngọn mệnh đăng khá là yếu, cho nên trẻ con thường hay nhìn thấy những thứ không sạch sẽ mà người khác không nhìn thấy được, vì vậy có một số đứa trẻ trở thành đối tượng xấu số bị âʍ ѵậŧ chú ý tiếp cận, bởi vì tiểu hài tử dương khí nặng thế nhưng mệnh đăng còn chưa phát triển hoàn toàn.

Hài tử cũng thường có hiện tượng "khóc đêm", kỳ thực cũng là bởi vì có đang có âʍ ѵậŧ ở gần đó nhìn chằm chằm, nhưng theo quá trình lớn lên, hỏa diễm ở trong mệnh đăng cũng dần tăng tiến, âʍ ѵậŧ kia liền sẽ tự động rời đi, đứa bé đó cũng sẽ dần không còn khóc đêm nữa.

Sau khi suy nghĩ hết thảy những điều này, Dương Triệu Đức liền trầm ngâm trong giây lát, sau đó nhìn về phía ba đạo linh hỏa trong hồn đăng của Mộ Vân một chút, mắt thấy hết thảy đều bình thường, căn bản là không hề có chút dấu hiệu suy yếu nào của mệnh đăng, thế nhưng tại sao, cháu trai mình lại có thể thấy nữ quỷ kia xuất hiện được ở đây?

Chẳng lẽ kia quỷ hồn kia muốn "diệt linh" sao?

Dương Triệu Đức trong lòng có chút căng thẳng, nghĩ lại một hồi, lão lại chợt cảm giác hình như không đúng.

Từ khi sinh ra, ba ngọn sinh mệnh hỏa diễm của Mộ Vân đã bùng cháy vô cùng mạnh mẽ, coi như kia quỷ hồn kia có bụng dạ muốn "diệt linh", thì cũng không thể nào có năng lực thổi lay động nổi được ba ngọn hỏa diễm mệnh đăng của nó, trừ phi nữ quỷ kia đã có tu vi lên tới Lệ Quỷ.

Suy nghĩ một hồi mà không có kết quả, Dương Triệu Đức lại một lần nữa nhìn về phía cây đại thụ, thế nhưng bây giờ, nữ quỷ mặc áo đỏ kia sớm đã biến mất, Mộ Vân cũng ngưng khóc.

Sau khi Mộ Vân ngừng khóc, liền tự tay lau đi nước mắt, lo lắng nhìn Dương Triệu Đức nói: "Ông nội... con sợ..."

Dương Triệu Đức nghe đến đây thì khẽ mỉm cười, lại đưa hai tay lau nước mắt cho cháu trai, sau đó lão liền hỏi: "Mộ Vân, vừa rồi con có nhìn thấy cái gì không?"

Mộ Vân lúc này vẫn còn hơi có chút hoảng sợ, lại khóc thút thít: "Con nhìn thấy nơi đó có ma..."

Dương Triệu Đức đứng hình, kinh ngạc nhìn vào đôi con ngươi của Mộ Vân Thâm đang lóe lên một màu xanh lục nhàn nhạt, đây là điều khiến lão lo lắng, trong lòng khẽ thở dài một tiếng: "Làm sao có thể, đứa trẻ này sinh ra đã có Âm Dương Nhãn".