Chương 1: Hạ sinh

Vũ trụ mênh mông, Thần Châu đại lục, tràn ngập những điều kì bí, thế gian bao la, không thiếu những điều kỳ lạ.

Tất cả chúng ta đang sống ở trên Trái Đất, có lẽ ở ngay bên cạnh chúng ta, luôn có sự tồn tại của một số kì nhân dị sĩ, trong đó có không ít kẻ tu đạo, kẻ mang những điều kì diệu mà nhiều người không hề hay biết tới.

Nhưng cũng vì vậy mà từ xưa tới nay, cũng có không ít kẻ buôn thần bán thánh, lợi dụng tâm linh để khoe khoang, lừa bịp thiên hạ.

Ở một thị trấn nhỏ hẻo lánh tại thành phố Hoài Nam, tỉnh An Huy, có một nơi được gọi là thôn Tây An. Đây là một vùng nông thôn, giao thông cũng cực kì bất tiện. Người dân ở nơi đây chủ yếu sinh sống dưới những căn nhà được làm bằng gỗ.

Trong sơn thôn vắng vẻ này, con người sống dựa vào chân núi, ở cạnh bờ sông, nhà cửa mọc lên san sát nhau, vô luận là nhà ai có việc gì đó, chỉ cần hô hào một tiếng, bà con lối xóm sẽ ngay lập tức có mặt giúp đỡ lẫn nhau.

Thôn Tây An tuy nghèo đói, thế nhưng cư dân ở nơi đây lại sinh sống rất rất giản dị và chan hòa.

Khi nhà nước bắt đầu cải cách và mở cửa, dưới sự thay đổi của thời cuộc, Trung Quốc đã không còn mang theo dáng vẻ mục nát của triều đại nhà Thanh dưới thời Trung Hoa Dân Quốc, với việc thực hiện hàng loạt các biện pháp cải cách, người dân cũng đã phần nào ổn định được đời sống.

Ngày 15/8/1988 là ngày tết Trung Thu đoàn viên, cả lục địa Thần Châu nhà nhà đoàn tụ quây quần bên nhau, thôn dân thôn Tây An cũng là không ngoại lệ, gia đình nào cũng nô nức gϊếŧ gà, mổ vịt để ăn mừng lễ hội thường niên này. Duy nhất một gia đình trong thôn lại không hề cảm thấy vui mừng, ngược lại những người trong gia đình này còn đang lo lắng, bởi vì trong gia đình này có một người phụ nữ đang mang thai, mặc dù thai phụ đã đau bụng suốt mấy ngày nay, thế nhưng lại chưa hề có dấu hiệu chuyển dạ sinh con.

Gia đình này chủ đinh họ Dương, gia chủ là Dương Triệu Đức, năm nay đã 60 tuổi, hai người con trai là Dương Thừa Hàn và Dương Thừa Quyền đã lập gia đình, vợ của người con trai út tên là Tử Dương vừa mới hạ sinh một đứa con gái ngày 13/8.

Có thể nói đây gọi là song hỉ lâm môn, hai vợ chồng gia chủ hòa vào không khí vui vẻ, nói cười rôm rả bên con gái.

Ông cụ rất vui vì có cháu gái mới, nhưng khổ nỗi vì tình cảm nhà vợ chồng các con trái ngược nhau nên cháu gái mới sinh được hai ngày mà ông vẫn chưa được ngắm. Cô con dâu cả của ông lại đang trong tình trạng khó đẻ, khiến trong lòng ông không ngừng lo lắng, thế nhưng trong lúc nhất thời vẫn chưa thể tìm ra được biện pháp thỏa đáng.

Nhìn con dâu cả sinh nở khó khăn, hoàn cảnh gia đình nghèo khó nên không thể mang con dâu đi tới bệnh viện đỡ đẻ, nghĩ đến đây, ông lão càng tự trách bản thân mình hơn, thế nhưng thời điểm ông lão nghe thấy tiếng con dâu đau đẻ ở trong phòng, trong lòng ông lão cảm thấy vô cùng lo lắng, chỉ biết đi đi lại lại ngoài phòng.

Ở địa phương này có một câu truyền tụng rằng, nhà nào có thai phụ sinh con, phải là họ hàng thân thích của thai phụ hay bà đỡ mới được phép ở trong nhà, vì trong thời khắc sinh con, sẽ có tà khí theo đó mà sinh ra, ngược lại, nếu như không phải là người nhà của thai phụ hoặc bà đỡ ở đó thì sẽ bị tà khí lây nhiễm, từ đó sẽ gặp nhiều xui xẻo, vì vậy Dương gia tuy khó khăn nhưng ngay lúc này hàng xóm đều không có ai chạy sang giúp đỡ, ngoại trừ bà bầu đang lâm bồn, trong nhà chỉ có lão gia tử cùng Dương Thừa Hàn.

Cô con dâu ở bên trong đang không ngừng rêи ɾỉ, tiếng la mắng từ trong phòng không ngừng truyền ra, nghe mà xót hết cả ruột, Dương Thừa Hàn đột nhiên mở cửa phòng bước ra khỏi phòng, hết sức vui mừng nói: " Vỡ ối, sắp đẻ rồi, sắp đẻ rồi...."

Dương Triệu Đức nghe xong, sắc mặt lập tức vui mừng nhưng trong lòng lại khá căng thẳng, vội vàng thúc giục: "Đi thỉnh Tam phu nhân tới..."

Tam phu nhân, là một bà lão sống ở trong thôn, năm nay đã ngoài bảy mươi, thế nhưng thân thể vẫn còn khỏe mạnh, 50 tuổi bắt đầu làm nghề bà đỡ, từ đó tới giờ chưa có ca nào mà bà sơ suất, cả thôn ai cũng kính phục tài năng đỡ đẻ của bà.

Từ đó tới nay, số hài tử được bà đỡ đẻ không tới một trăm thì cũng tám mươi, vì vậy mỗi khi trong thôn có hài tử nào sắp sửa ra đời, ai nấy đều sẽ gọi Tam phu nhân tới đỡ đẻ, bởi vì thôn quê nghèo khó, trong thôn có rất ít người có khả năng đưa vợ con đi bệnh viện sinh con.

Tam phu nhân theo cách nói của xã hội mới thì là một nữ hộ sinh có tiếng ở trong thôn, chỉ cần được bà tự tay đỡ đẻ cùng chăm sóc, thai phụ và đứa bé đều sẽ vượt cạn an toàn. Vì thế, bất tri bất giác mà cả thôn đều phong cho bà biệt hiệu "Đại tổng quản sản khoa Tây An".

Dương Thừa Hàn nghe cha mình thúc giục, nhanh chóng gật đầu chạy về phía nhà của Tam phu nhân. Hàng xóm trong thôn cách nhau không xa, nhà của Dương Thừa Hàn cách nhà của Tam phu nhân chỉ khoảng ba trăm mét. Chỉ một lát công phu, Dương Thừa Hàn đã dẫn theo một lão phụ nhân đầu bạc về tới nhà.

Thời điểm Tam phu nhân đến nơi, bà liền ra lệnh: "Thừa Hàn, con vào trong nhà phụ ta một tay, lão Dương, ông nhanh đi đun nước, nhân tiện, tìm một cái kéo thật sắc cho vào nước sôi để khử trùng..."

Tam phu nhân không thấy xa lạ về những sự tình dạng này, vì đây đều là những việc quen thuộc mà bà đã làm suốt hơn hai mươi năm, hai người đàn ông nghe đến đây liền bắt đầu bận rộn dưới sự phân phó của Tam phu nhân. Dương Thừa Hàn đi cùng bà vào phòng hộ sinh, Dương Triệu Đức vội vàng đi nhóm lửa đun nước.

"Nước đã sôi chưa...!!"

Một lúc sau, tiếng kêu thúc giục phát ra xen lẫn với tiếng tiếng kêu la thảm thiết của bà bầu, Dương Triệu Đức liền mở nắp nồi ra, nhìn qua thì thấy nước đã sôi rồi, lão liền cho chiếc kéo nhúng vào bên trong nồi nước một lần nữa, rồi lớn tiếng trả lời: "Được rồi, được rồi..."

Một lúc sau, Dương Thừa Hàn chạy ra khỏi phòng hộ sinh, tay bưng một chậu nước sôi vào rồi đóng cửa phòng, tiếng hét lớn của cô con dâu cả trong phòng bởi vì đau đẻ khiến cho Dương Triệu Đức vô cùng lo lắng.

Vừa lo lắng vừa hồi hộp, trong lòng cứ thầm nghĩ phải là mẹ tròn con vuông, vạn sự bình an. Vào thời điểm quan trọng này, mỗi phút mỗi giây trôi qua, lão đều cảm thấy căng não.

Nước nóng được chuyển hết chậu này sang chậu khác, không biết đã trôi qua bao lâu, cuối cùng, cũng nghe thấy tiếng khóc của một đứa bé trong phòng.

Dương Triệu Đức đang đi đi lại lại ngoài phòng chợt thấy sửng sốt, sau đó lại là mừng rỡ, cả người giống như đột ngột từ trên cao rơi xuống đất, không biết phải diễn tả tâm trạng như thế nào.

"Là một bé trai ..." Tam phu nhân cười lớn trong phòng.

Điều này có thể khiến cho một ông lão như Dương Triệu Đức vỡ òa trong sung sướиɠ, những người già ở vùng thôn quê luôn mong được bế cháu, bỗng nghe Tam phu nhân nói là bé trai ra đời thì sao mà có thể nhịn được.

Sau đó, giọng Tam phu nhân lại vang lên: "Thừa Hàn, làm khô kéo cho ta..."

Dương Triệu Đức biết đây là Tam phu nhân chuẩn bị cắt dây rốn cho đứa bé, trường hợp này mẹ con hẳn là đều đã an toàn, lúc này tảng đá lớn đang treo trên người Dương Triệu Đức cuối cùng cũng đã rơi xuống đất, lão liền thở ra một hơi thật dài. Dương Triệu Đức vẫn còn chưa kịp buông lỏng, trong phòng lại có thêm một tiếng hét thất thanh, khiến cho lão giờ phút này sợ hãi tới mức nghẹn họng.

"A, chuyện gì xảy ra vậy? ..."

Trong phòng sinh, Hoàng Nguyệt Anh, người con dâu cả lúc này đang nằm trên giường, mồ hôi nhễ nhại toàn thân, nhìn qua trông vô cùng yếu ớt.

Cô nở ra nụ cười nhẹ, rồi quay đầu nhìn theo từng cử chỉ của Tam phu nhân, bỗng nhiên cô chợt cảm thấy bản thân có chút căng thẳng.

Dương Thừa Hàn còn đang lau mồ hôi cho vợ trước giường thì phát hoảng khi nghe tiếng kêu của Tam phu nhân, hắn liền vội vàng đặt chiếc khăn trên tay xuống, bước đến bên cạnh bà đỡ hỏi: "Tam phu nhân, có chuyện gì vậy..."

Tam phu nhân hốt hoảng bế đứa bé truyền tay cho Dương Thừa Hàn, chỉ vào chiếc rốn vừa mới cắt và nói: "Con mau nhìn xem, rốn của đứa bé này đang chảy máu liên tục."

Suốt 20 năm qua, tình trạng giống như vậy Tam phu nhân vẫn là chưa từng nhìn thấy qua, trước đây mỗi lần sản phụ đẻ con, sau khi đã cắt dây rốn, máu sẽ chảy ra một ít rồi ngừng lại.

Thế nhưng lần này thì khác, chẳng biết là có chuyện gì xảy ra, sau khi máu từ cuống rốn chảy ra, máu ở cuống rốn đứa bé vẫn còn đang tiếp tục tuôn ra, lo sợ đứa bé này mà có mệnh hệ gì, danh tiếng 20 năm qua làm bà đỡ mà bà luôn xây dựng sẽ bị sụp đổ.

Vì chưa bao giờ gặp phải trường hợp như vậy nên Tam phu nhân cũng hoảng hốt không biết phải làm thế nào, chỉ biết thông báo cho Dương Thừa Hàn và nhờ hắn gọi điện cho bệnh viện đưa xe cấp cứu đến.

Gia đình Dương Thừa Hàn có thể nói là rất nghèo, vì thế nên vợ hắn cũng không thể đến bệnh viện sinh con, thế nhưng lúc này, nhìn thấy đứa nhỏ xảy ra chuyện, ngay đến cả Hoàng Nguyệt Anh đang nằm trên giường cũng là đang lo lắng đến rơi lệ, cô yếu ớt kêu lên: "Nhanh gọi cấp cứu, đến bệnh viện..."

Tình yêu của bậc làm cha mẹ dành cho con cái không thể nào đong đếm dược, cho dù là có tiền hay không có tiền thì hai vợ chồng cũng muốn cho dù phải phá sản cũng phải cứu sống bằng được con trai của mình. Hắn liền quay đầu gật đầu với vợ mình, rồi vội vàng nói: "Tam mẫu, người có cách nào cầm máu tạm thời cho đứa bé không, con sẽ đi gọi điện ngay bây giờ..."

Vào thời điểm đó, đối với những hộ gia đình bình thường, việc lắp đặt điện thoại là việc vô cùng xa xỉ, cho nên hầu như các hộ gia đình đều không có điện thoại, cả thôn Tây An chỉ có hai ba nhà có điện thoại, cho nên Dương Thừa Hàn chỉ có thể đi sang nhờ hàng xóm cách hai trăm mét để gọi xe cấp cứu từ bệnh viện.

Tam phu nhân gật đầu hiểu ý, sau đó hắn liền đưa đứa con của mình cho Tam phu nhân bế, nhìn vợ thêm một lần nữa, rồi nhanh chóng chạy ra ngoài.

Lúc này Dương Triệu Đức ở ngoài phòng đã nghe rõ mọi chuyện, nhìn thấy Dương Thừa Hàn đi ra liền vội vàng hỏi: "Chuyện gì?"

Dương Thừa Hàn vừa chạy vừa nói: "Đứa nhỏ xảy ra chuyện, con phải nhanh chóng đến bệnh viện..."

Nói xong hai câu này, hắn đã chạy xa hơn mười mét, điều này cho thấy hắn là đang sốt ruột như thế nào..

Không đến mười phút sau, Dương Thừa Hàn vội vàng trở lại, Dương Triệu Đức lo lắng hỏi: "Bác sĩ nói sao?"

"Bác sĩ nói đứa bé cần phải được tới bệnh viện càng sớm càng tốt, nếu không sẽ có thể nguy hiểm tới tính mạng." Dương Thừa Hàn vội vàng đáp lại câu hỏi của cha mình rồi ngay lập tức chạy vào phòng hộ sinh.

Lúc này, Tam phu nhân đã cầm một ít vải bông và ấn vào cuống rốn đứa bé, thế nhưng miếng vải bông trắng cũng đã thấm đỏ máu từ lâu, không ngăn được bao nhiêu máu chảy ra từ rốn.

Mẹ của đứa bé, chính là Hoàng Nguyệt Anh, cũng đang cực kỳ lo lắng, nhất thời không biết phải nên làm gì.

"Nguyệt Anh, em vừa sinh em bé, thân thể còn rất yếu nên hãy ở nhà nghỉ ngơi thật tốt, anh sẽ đưa con tới bệnh viện, lát nữa họ sẽ gửi xe đến đón thôi."

Dương Thừa Hàn sau khi nói xong những lời này, hắn liền gọi lớn ra ngoài cửa: "Cha, cha vào giúp con gói ghém quần áo và đồ dùng, chúng ta phải sớm đến bệnh viện.."

Đó là lý do mà hầu hết mọi người không thể vào trong phòng sản phụ theo ý muốn, đặc biệt là khi sản phụ vừa mới sinh con, ngoại trừ bà đỡ và chồng của sản phụ, những người đàn ông khác đều không được phép tiến vào, trừ khi mọi thứ đều đã xong xuôi, nếu không đấy là cử chỉ trái với thuần phong mỹ tục.

Nhưng đây đâu phải là lúc để giữ gìn thuần phong mỹ tục, bởi vì cháu trai mới sinh xảy ra chuyện, khiến cho mọi định kiến đều trở thành ngoại lệ.

Sau khi ông lão Dương Triệu Đức nghe thấy tiếng gọi của con trai, lão liền bước nhanh vào trong phòng, cũng không thèm để ý sản phụ đang phơi bộ ρᏂậи 🅢iиɧ ɖụ© ở trên giường, mà nhanh chóng gói ghém quần áo cần thiết ở hộc tủ đầu giường.

Sau khi lấy ngẫu nhiên ra vài bộ quần áo, ông lão định gọi Dương Thừa Hàn rời đi, thế nhưng vừa mới quay đầu nhìn lại, trong mắt Dương Triệu Đức chợt lóe lên một tia kỳ quái, sắc mặt đại biến: "Trong rốn đứa bé, hình như đang có gì đó?"

Tam phu nhân sau khi cắt dây rốn đứa bé, nhìn thấy máu tươi đang không ngừng rỉ ra, bà lập tức trở nên hoảng hốt, làm gì còn có tâm trạng xem xét có thứ gì trong rốn đứa bé hay không, bà chỉ liên tục lắc đầu và nói không biết.

Dương Triệu Đức nghiêm nghị nhìn chằm chằm vào miếng vải bông trên rốn của đứa bé, sau đó liền đem quần áo đặt xuống giường, đi tới chỗ đứa nhỏ.

Dương Thừa Hàn hai tay ôm con, không biết cha mình định làm gì, chỉ muốn nhanh chóng đưa con đến bệnh viện, trong lòng lo lắng nên hét lên: "Cha, cha đừng lề mề nữa, nhanh phụ con thu dọn quần áo đi..."

Dương Triệu Đức không thèm quan tâm đến việc con trai mình đang thúc giục kêu gào bên tai, trực tiếp đi đến bên cạnh đứa bé, bất giác lấy đi miếng vải bông thấm máu trên rốn của đứa bé, lão nói: "Đứa nhỏ này không cần đi tới bệnh viện phẫu thuật, ta có cách cầm máu..."

Dương Thừa Hàn lộ ra vẻ mặt khó hiểu nhìn cha mình, miệng hỏi: "Làm sao để cầm máu đây?"

"Đặt cháu trai ta nằm thẳng trên giường, còn con đi lấy cho ta ba nén hương..." Lão nhân gia sắc bén nói.

Dương Thừa Hàn biết cha mình ngày thường nghiên cứu qua một chút điển tịch Mao Sơn Đạo Giáo, thỉnh thoảng cũng chữa khỏi bệnh này bệnh kia, thế nhưng hắn lại chưa bao giờ cảm thấy những phương pháp này của cha mình là hữu ích, vì vậy hắn cũng không thèm học hỏi gì từ lão.

Giờ phút này, hắn lại nhìn thấy cha mình định áp dụng những phương pháp trị liệu vớ vẩn kia lên đứa con trai của mình, liền tức giận quát lớn: "Hiện tại đã là lúc nào rồi, cha còn dùng mấy cái biện pháp hoang đường này nữa, lỡ đứa nhỏ có mệnh hệ gì thì sao? Cha nỡ nhìn cháu trai mình có mệnh hệ gì sao?"

Vì lo lắng cho đứa nhỏ trong lòng, lời nói của Dương Thừa Hàn phát ra không hề có chút lễ nghĩa, trong thanh âm tràn đầy vẻ tức giận.

Với tư cách là một người cha, Dương Triệu Đức nhìn thấy con mình tỏ ra tức giận, lão chỉ biết lắc đầu bất lực, đành tự mình bước ra khỏi phòng, nhanh chóng lấy ba nén hương rồi bước lại phía đứa bé và nói: "Ôm chắc cháu trai của ta, có hữu dụng hay không? Phải thử mới biết được. Mà đợi xe cứu thương bệnh viện tới cũng phải mất ít nhiều thời gian, vậy thì cứ để ta dùng hai phút này thử xem, còn thở là còn gỡ."

Một lời này là do cha hắn nghiêm khắc ra lệnh, Dương Thừa Hàn tuy rằng còn muốn phản đối, thế nhưng sau khi nghe cha nói, thật sự lúc này không thể chậm trễ nữa rồi, nơi này cách bệnh viện ở thành phố hàng chục cây số đường núi, đi xe hơi ít nhất cũng phải mất cả tiếng đồng hồ, vậy thì để cho cha mình thử một lần chắc cũng không có nguy hại gì.

Vì vậy, Dương Thừa Hàn tuy xụ mặt nhưng vẫn đặt đứa bé nằm ngang trên hai tay mình. Dương Triệu Đức khẽ thở dài một hơi, nhìn con trai mình xong rồi không nói thêm gì nữa, sau khi thắp lên ba nén hương, lão liền đặt đầu hương lên trên rốn đứa bé, vuốt ba vòng từ trái qua phải rồi niệm chú: "Huyền Linh Hồi Nguyên, Địa Quy Tam Thế, Chu Sa Kết Đan, Ngưng Tụ Huyết Châu, Thái Thượng Lão Quân, Cấp Cấp Như Luật Lệnh, Hiện!"

Sau khi niệm chú xong, ba vòng hương nhang ngay trên rốn của đứa bé được rút ra. Sau khi làm xong tất cả những việc này, lão liềm chấm ba ngón tay xuống tro hương, dùng ngón tay dính tro hương quét qua không trung, rồi bấm vào trong cuống rốn đứa bé, đứa bé cũng theo đó mà ngừng khóc.

Kỳ biến đã xảy ra!