Chương 6

[Thông báo hệ thống: Chúc mừng Thần Cách Giả đã kích hoạt phó bản cấp 2 - Y Tá Trưởng Nổi Giận!]

[Tên phó bản: Bệnh viện Đa khoa Phúc Lợi.]

[Cấp độ đánh giá: B - Tỷ lệ tử vong 80%.]

[Giới thiệu bối cảnh: Đây là một bệnh viện được bệnh nhân hết lời ca ngợi, nơi các bác sĩ và y tá vô cùng tận tâm, nhẹ nhàng và kiên nhẫn với bệnh nhân. Mỗi lần đến, bệnh nhân đều khen nức nở và khẳng định lần sau sẽ quay lại.]

[Tuy nhiên, gần đây bệnh viện này xuất hiện những điều kỳ lạ. Cứ đến nửa đêm, trong bệnh viện lại vang lên những tiếng kêu gào tuyệt vọng.]

[Bạn là một phóng viên thực tập của tòa soạn báo Giải Trí Tối Thượng. Để nhận được hợp đồng chính thức từ công ty, bạn quyết định liều mạng đến điều tra.]

[Nhiệm vụ hệ thống: Hãy điều tra sự thật về bệnh viện và tiêu diệt quái vật trung tâm!]

Cứu mạng, cứu mạng!

Ứng Quan Châu nhìn bảng điều khiển, mồ hôi vã ra.

Phần lớn cốt truyện của cuốn tiểu thuyết đó hắn đã quên sạch. Chỉ vì ai đó nhắc rằng có một nhân vật phụ trùng tên với hắn trong cuốn truyện này, nên hắn mới mở ra đọc lướt qua vài lần.

Nhưng hắn nhớ rất rõ, "Ứng Quan Châu" đã chết dưới tay của mụ y tá trưởng!

Chết ngay từ đầu game!

Hắn nhanh chóng quét mắt qua bảng hệ thống.

Bảng hệ thống khá đơn giản, chủ yếu chia thành vài mục lớn, bao gồm Cửa hàng Hệ thống chưa được mở khóa, kho cá nhân trống, và "kỹ năng cá nhân".

Ứng Quan Châu ấn vào "kỹ năng cá nhân" trên bảng, một dòng chữ hiện rõ ràng:

[Rắn Eden]

Rắn? Ứng Quan Châu khẽ cau mày. Cùng lúc đó, hắn đột nhiên cảm thấy cơn đau kỳ lạ trong khoang miệng.

Cứ như ai đó đột nhiên đưa ngón tay vào, bóp chặt lấy lưỡi hắn.

“?”

Bên trong khoang miệng bị khuấy động, nhào nặn loạn xạ, Ứng Quan Châu bị ép phải há miệng. Gốc lưỡi dường như có dòng điện nhỏ bất chợt xuất hiện. Hắn dựa đầu vào tường, cơ thể vô thức co giật rồi run rẩy, những mạch máu xanh trên cổ căng phồng vì đau đớn.

“Ưm…”

Ứng Quan Châu che miệng, nhưng tiếng rêи ɾỉ đứt quãng thoát ra thành tiếng thở. Qua tầm nhìn mờ nhòe vì nước mắt sinh lý, hắn nhìn thấy những cửa sổ bật lên liên tiếp trên bảng điều khiển.

[Kỹ năng thần cách: Rắn Eden (đã hư hại)]

[Cấp bậc: Chưa rõ (???)]

[Mô tả kỹ năng: Bạn là một người bình thường như bao người khác, nhưng may mắn thay bạn rất giỏi nói dối. Nếu có một nghề nghiệp thiên phú, bạn nhất định sẽ là một nghệ sĩ lừa gạt.]

[Có người gọi bạn là “Rắn Eden”, bởi vì môi lưỡi của bạn linh hoạt đến mức có thể kích động, xúi giục, mê hoặc, mang lại tai họa cho người khác.]

[Lời nói dối của bạn chính là năng lực của bạn. Khi những người xung quanh bạn tin rằng bạn có năng lực gì, bạn sẽ sở hữu năng lực đó.]

[Trong những lời nói dối của bạn, bạn vừa là kẻ ăn mày trắng tay, vừa là phú hào có mọi thứ.]

[Cách sử dụng kỹ năng: Xin hãy tự khám phá.]

Ứng Quan Châu cảm thấy lưỡi mình hơi sưng lên, cố gắng hồi phục từ cơn đau, “Lời nói dối của mình chính là năng lực của mình à?”

Tim hắn đột nhiên ngừng đập nửa nhịp.

Chứng nói dối kinh niên đối với hắn luôn không thể kiểm soát được. Ngay cả khi hắn cố gắng dùng thuốc tâm thần như Propranolol hay Lorazepam, cũng không thể kiềm chế cơn nghiện.

Cứ như thể đối với hắn, nói dối giống như một bản năng bẩm sinh, một sự cần thiết để sinh tồn, một thói quen đã khắc sâu vào xương tủy.

Người ta có thể kiềm chế việc ăn uống không?

Không thể, nên hệ thống này đơn giản là đang “bón cơm” vào miệng hắn rồi!

Mắt Ứng Quan Châu hơi sáng lên, hắn đại khái sắp xếp lại logic của kỹ năng này.

Suy ngược lại: Nếu muốn rất mạnh thì những người xung quanh phải tin rằng hắn có năng lực rất mạnh, do đó hắn cần phải trông đủ mạnh mẽ.

Nói cách khác, việc gợi ý cho đối phương tin vào kỹ năng của hắn là yếu tố rất quan trọng nhất.

Một từ thôi, "diễn" là xong!

Ứng Quan Châu lắc đầu, thở phào nhẹ nhõm, nụ cười không thể kìm nén hiện lên trên mặt.

“Có vẻ thú vị…”

Tuy nhiên, nụ cười trên mặt hắn còn chưa kịp định hình, hệ thống lại hiện ra một dòng chữ:

[Hạn chế kỹ năng: Do kỹ năng này hiện đang ở trạng thái hư hại, tồn tại hiệu ứng phụ tiêu cực - Bệnh tật ngẫu nhiên. Bao gồm ở việc ho ra máu không bị giới hạn, xuất huyết nội, biểu hiện bệnh nan y, tóm lại bạn sẽ trông như một kẻ phế vật.]

[Mô tả kích hoạt: Mũi Pinocchio. Mũi Pinocchio dài ra khi nói dối, và khi bạn nói dối, bệnh tật ngẫu nhiên sẽ được kích hoạt ngay lập tức.]

Nụ cười của Ứng Quan Châu nhanh chóng đông cứng lại: ???