Chương 3

"Đúng vậy! Gần đây nhiều người dân đến tố cáo với chú rằng nhà họ bị trộm, nhưng lạ thay tiền bạc vẫn còn nguyên, chỉ có tượng thần thờ trong nhà bị mất, cháu nói có kỳ lạ không?"

Ông chú nhận ra mình lắm lời, lại quát: "Hỏi nhiều làm gì? Là cháu thẩm vấn chú hay chú thẩm vấn cháu thế?"

Ứng Quan Châu không nói nên lời, chỉ đành đáp: "Vậy... Bát hoành thánh này?"

"Mời cháu ăn... Không, thẩm vấn có nhiều cách khác nhau, đây chỉ là một phần của việc thẩm vấn thôi." Ông chú nghiêm mặt rồi hất cằm: "Ăn hay không ăn? Không ăn coi như cháu không hợp tác chấp hành pháp luật đấy nhé."

Bát hoành thánh sứ trông to và đầy đặn, rắc đầy hành lá, thịt viên chất cao ngất, mùi thịt thơm lừng vô cùng hấp dẫn.

Khách hàng bên cạnh thấy thế đã mở to mắt.

"Bà chủ ơi, sao bát của thằng bé kia nhiều thịt gấp ba lần bát của cháu vậy!"

"Ăn đi! Nhiều lời quá."

Âm thanh không mấy hài hòa bị bà chủ dập tắt dưới nắm đấm thép. Ứng Quan Châu cúi đầu nhìn bát hoành thánh, một lúc lâu sau nói: "Cũng không phải là bệnh cũ tái phát..."

Từ nhỏ Ứng Quan Châu đã mắc một căn bệnh khá kỳ lạ, chẳng biết có phải vì căn bệnh này mà hắn bị cha mẹ ruột bỏ rơi từ khi còn rất nhỏ hay không. Căn bệnh này là một dạng rối loạn nhân cách tên là "nghiện nói dối".

Từ nhỏ, Ứng Quan Châu đã luôn được người khác cố gắng uốn nắn thói quen, tuy nhiên, một khi hắn không nói dối trong một khoảng thời gian, hắn sẽ cảm thấy khó chịu khắp người, nặng thì co giật và phát sinh chứng lo âu gián đoạn.

Mỗi khi hắn lừa dối thành công, hắn không thể kiềm chế được mà lân la một loại cảm giác vui sướиɠ.

Đã từng có người nói về hắn là "ác nhân trời sinh".

"Cậu trai đó đã lừa tiền bạn gái cũ của mình, miệng thì nói là để chữa bệnh cho mẹ, nhưng thực tế lại tự mình đi đánh bạc. Thế là cô gái đó tìm cháu, nói muốn cháu giúp cô ấy một việc nhỏ, để cậu ta nếm mùi bài học."

Ứng Quan Châu cúi đầu, ánh mắt lấp lánh.

Hắn nói là thật hay giả? Không ai có thể phân biệt được.

Nếu hỏi tên cô gái đó? Hắn hoàn toàn có thể trả lời là mình quên rồi.

Ông chú lặng lẽ nhìn hắn, Ứng Quan Châu vẫn giữ vẻ mặt bình thản, nhưng hai tay đặt trên đùi lại siết chặt một cách chậm rãi.

Ông chú cau mày tức giận nói: "Cháu đang làm gì đấy?"

Ứng Quan Châu siết tay chặt hơn nữa.

"Hoành thánh nguội hết rồi, không ăn bây giờ thì ăn lúc nào? Cháu chết đói cho rồi."

Ông chú cọc cằn nhìn Ứng Quan Châu, lắc đầu tỏ vẻ "giận mà thương", cúi đầu húp mì xoàn soạt.