Thầy bói phất tay với bóng lưng nam sinh rồi cúi đầu mở điện thoại.
Màn hình hiện ra một dòng chữ:
[Bói toán cho đàn ông, chỉ cần mấy câu này là đủ rồi:
1. Số cậu đào hoa nên rất nhiều phụ nữ vây quanh.
2. Cậu là người sống rất tình cảm.
3. Cậu không phải người tính toán tiền bạc, rất hào phóng với bạn bè.
4. Việc cậu đang làm hơi phí tài năng.
...]
Thầy bói lắc đầu rồi khẽ thở dài: “Bộ công thức này nhanh thật, lừa người ta tin sái cổ luôn rồi.”
Hắn dọn cái sạp rách rưới của mình, nhưng chưa được mấy bước thì bị quản lý đô thị phát hiện. Một tiếng gầm vang lên từ phía sau lưng: "Ứng Quan Châu! Lại là thằng nhóc này!"
Tiếng quát như sấm sét khiến thầy bói - Ứng Quan Châu bị giật bắn mình, sắc mặt hắn thay đổi hẳn, trông y như một gánh hàng rong bán bánh tự dưng bị quản lý đô thị bắt gặp. Hắn vội vàng "chuồn lẹ", vác cái bàn trên đường bê tông phóng như bay, cái băng rôn "Bói toán, tử vi, không lừa dối người già trẻ" tung bay phấp phới trong gió càng rực rỡ vô cùng.
Hắn chạy quá nhanh, lớp keo dán râu giả màu trắng trên mặt bị gió thổi bung, để lộ khuôn mặt thanh tú trắng trẻo, trông chỉ khoảng mười chín đôi mươi, đôi mắt hơi cong cong, nốt ruồi son ở khóe mắt càng trông nổi bật và cuốn hút.
"Muốn bắt cháu à? Mười năm nữa cũng không thể nào." Hắn hừ hừ hai tiếng, đắc ý nói.
Lời vừa dứt, ngay lập tức có một chiếc xe cảnh sát chặn trước mặt hắn.
Đèn xe xanh đỏ quay tít, chiếu rọi khuôn mặt Ứng Quan Châu rực rỡ muôn màu, trông vô cùng đặc sắc.
"Bệnh cũ của cháu lại tái phát à?"
Ông chú quản lý đô thị lôi hắn xuống xe, ông khẽ thở dài: "Chú xem điểm của cháu rồi, số điểm này mà giành học bổng nhà nước không thành vấn đề, lẽ ra không nên làm mấy cái nghề này mới phải..."
Ông chú xách hắn như xách một con cáo nhỏ, túm gáy rồi ném thẳng lên cái ghế đối diện, sau đó tra hỏi: "Nói đi, sao lại ra ngoài lừa đảo nữa hả?"
Hơi nóng phả vào mặt, trong quán mì ồn ào náo nhiệt, Ứng Quan Châu cúi đầu nhìn cái bàn đầy vết dầu mỡ, có chút ngẩn người. Bà chủ quán mì bưng ra một bát hoành thánh nóng hổi, vỗ một cái vào gáy hắn.
"Đứng ngây ra đấy làm gì?"
Ứng Quan Châu ôm đầu, nghi ngờ nói: "Không... không phải là muốn thẩm vấn cháu sao? Chỗ này trông không giống phòng thẩm vấn..."
"Đương nhiên không phải, đây là quán mì của nhà chú."
Ông chú quản lý đô thị nghiêm mặt "khụ" một tiếng: "Chỉ là gần đây có quá nhiều vụ trộm tượng thần, hôm nay phòng thẩm vấn đầy tội phạm rồi, nên đành tạm bợ ở đây đi."
"Trộm tượng thần?" Ứng Quan Châu ngẩn ra.