Chương 1

"Đầu tiên, số con đào hoa lắm, sẽ có nhiều bóng hồng vây quanh."

"Thật không đấy!"

"Tiếp theo, xem ra con là người nặng tình cảm. Con sống rất rộng rãi, phóng khoáng, đặc biệt là với bạn bè."

"Trời đất ơi, đúng thật! Mấy đứa bạn con cứ bảo con nặng tình quá, kiểu người như vậy rất dễ gặp thiệt thòi."

"Việc con đang làm hơi phí tài năng. Con cảm thấy mình hơn người khác, nhưng vì chưa tìm được sở trường của mình nên vẫn đang ở giai đoạn tiềm ẩn."

"Đúng là thầy bói! Thầy thật cao tay!"

Tại một quán bói toán đơn sơ ven đường A Thành, một nam sinh viên đang ngồi thẳng dậy. Sau khi nghe xong, hai mắt cậu sáng rực nhìn thầy bói ở phía đối diện.

"Thầy ơi! Còn gì nữa không? Xin thầy chỉ đường dẫn lối, rốt cuộc thì sở trường của con nằm ở đâu thế? Với lại chuyện tình duyên của con sẽ thế nào?"

Thầy bói đeo kính râm gọng tròn, mái tóc dài đen nhánh tết thành bím rủ bên vai, hắn vuốt chòm râu trắng rồi tiếp tục chậm rãi nói: "Thường ngày con làm việc có vẻ chín chắn, điềm đạm, khá ra dáng đàn ông. Nhưng sâu thẳm bên trong, thực ra vẫn có một cậu bé cô đơn. Con khao khát có một người nào đó bên cạnh để cùng giải tỏa những niềm vui trẻ con đó."

Nam sinh tròn mắt kinh ngạc, rồi ngượng nghịu ra mặt: "Nói gì mà cậu bé với chả trẻ con... Chỉ là con luôn cảm thấy, giữ được sự ngây thơ chất phác là một điều rất quan trọng..."

Thầy bói tiếp lời: "Nếu hỏi về tình cảm, con sẽ gặp, hoặc đã gặp một cô gái đào mỏ rồi. Nhưng con vẫn tin vào tình yêu trong sáng, tin rằng người định mệnh của mình nhất định sẽ hiểu con."

Nam sinh bỗng giật mình, vẻ mặt như vừa nhớ lại chuyện buồn, suýt nữa thì "òa" lên khóc: "Thầy ơi! Thầy đúng là thánh nhân! Chúng con chỉ nói chuyện về việc nộp lương sau khi kết hôn thôi, con không muốn nộp lương, cô ấy đã đòi chia tay con! Vô lý! Con bảo cô ấy đưa lương cho con, cô ấy còn không đồng ý, vậy thì tại sao con phải đưa cho cô ấy chứ! Với cả tiền sính lễ gì đó, hiện tại con vẫn là sinh viên thì lấy đâu ra nhiều tiền như vậy ạ! Chẳng qua con muốn tiết kiệm một chút để sau này hai đứa sống tốt hơn, thế mà chuyện tiền nong với cô ấy cần phải rõ ràng đến vậy sao?”

Nam sinh khóc gào lên, nhưng thầy bói không quan tâm, hắn chỉ quan tâm đến tiếng "ting ting" thông báo tài khoản Alipay đã nhận được 200 đồng.

"Thầy ơi, thầy đỉnh quá!" Mười phút sau, mắt nam sinh đã đỏ hoe, cậu nắm chặt tay thầy bói lắc lia lịa: "Trước đây con thật sự không tin mấy chuyện bói toán này, chỉ nghĩ thầy bói toàn là lừa đảo. Còn thầy thì… Hôm nay con đã tận mắt chứng kiến cái gọi là “hàng thật giá thật” rồi. Con phục thầy sát đất luôn. Lần sau con lại đến nhé!"