Quyển 1 - Chương 16: Tin tức luận võ

Mặc dù Tiểu Ưng biết bay, nhưng nó không có ý định bay đi xa nên nó vẫn đang ở lại Thanh Hư cung, dựa vào sự nuôi dưỡng của chủ nó.

Sáng hôm nay, Cam Vũ từ trong rừng trúc đi ra nổi giận đùng đùng, chỉ thẳng Tiểu Ưng đang đậu trong tổ và chửi:

- Tên tiểu tử thối kia, mày có biết mày đã phá tổ chim cút ở trong rừng trúc thành cái hình dạng gì không hả?

Tiểu Ưng tử trong tổ thò đầu ra và hót, "Chiêm chϊếp!" một tiếng.

- Được! Tao sẽ đi tìm chủ của mày giải quyết.

Cam Vũ chửi xong liền tiến nhanh vào trong bếp.

Trong bếp, Quách Tống đang bận rửa một đống khoai, Cam Vũ thấy được liền đi tới dang tay ra nói:

- Ngũ đệ, đệ nhìn này!

Quách Tống nhìn lên thì thấy một con chim cút đã chết trong tay Cam Vũ, Quách Tống sững sờ hỏi:

- Là chim cút trong rừng trúc sao?

Bọn họ nuôi mấy chục cái tổ chim cút ở trung rừng trúc, mỗi năm chúng đều cung cấp cho bọn họ một lượng lớn trứng, nhưng hiện tại thì chim cút đã chết rồi.

- Ai đã làm điều này?

Quách Tống bất thình lình hướng mắt về phía cây đại thụ ở ngoài sân thì thấy Tiểu Ưng ở trong tổ đang dùng móng của nó để nắm lấy thứ gì đó, còn chim cút thì liên tục từ trên cây bay xuống.

- Tin tốt đấy!

Quách Tống hưng phấn nói:

- Sư huynh, Tiểu Ưng có thể tự mình săn mồi rồi.

Cam Vũ tức giận nói:

- Nó đã sớm đi săn rồi, trước kia nơi này cứ mùa xuân là chim hót hoa nở rực rỡ, còn hiện tại thì con chim nào cũng bay đi hết, chỉ còn lại một con, mà ngày nào nó cũng hót khàn đặc cả lên, đệ nghĩ xem chuyện gì đã xảy ra?

- Sư huynh, hồi trước mẹ của nó xuất hiện, không phải lúc đó chúng ta đang nuôi gà sao? Đệ đâu thấy huynh phàn nàn gì đâu, dù sao đó chỉ là mấy cái tổ chim cút thôi, Tiểu Ưng vẫn là trẻ con mà.

Cam Vũ vừa bực vừa buồn cười nói:

- Sau này nó trưởng thành, chỉ sợ nó không thèm thu liễm nữa.

Quách Tống cười hì hì nói:

- Thôi, đừng chấp nó nữa! Lát nữa đệ cùng tam sư huynh đi bắt cá, khi nào về sẽ khao huynh!

Lúc này, giọng nói của Cam Lôi từ bên ngoài vọng vào:

- Huynh đã nói với ngũ đệ rồi nhé, huynh tới hồ Đạn Tranh chờ đệ!

Sư huynh béo Cam Lôi hô xong một tiếng, liền cầm hai cái giỏ trúc cùng hai cây trúc mâu hầm hực xuống núi, hắn không có khả năng nhảy núi như Quách Tống nên đành phải đi bộ dọc theo sơn đạo xuống núi.

Quách Tống rửa tay rồi đi ra ngoài sân, vẫy tay gọi Tiểu Ưng:

- Mãnh Tử, chúng ta đi nhảy núi thôi!

Một bóng đen phi ra từ tổ ưng, bay vυ"t lên không trung, dang rộng đôi cánh và bay về phía vách đá.

Khi Quách Tống tung người nhảy xuống, nó cũng thu cánh lại, bay xuống phía bên dưới vách đá.

* * * * *

Lúc Quách Tống tới chỗ Cam Lôi thì đã gần trưa rồi, Tiểu Ưng không bay đến vì không biết khi nào nó đã hình thành thói quen xấu ngủ trưa, cứ đến giữa trưa thì nó lại lăn ra ngủ.

Khi tới nơi, hắn chỉ thấy trên cành cây treo năm sáu con cá và Cam Lôi đang bận ngồi sau tảng đá lớn nướng cá.

- Sư huynh, chưa tới trưa mà huynh đã bắt được nhiều cá thế! - Quách Tống liếc nhìn giỏ trúc trống không cười nói.

- Nhảm nhí, huynh có thế nhảy núi như đệ đâu? Huynh đi đến được đây cũng tốn rất nhiều thời gian đấy, hiểu không? Huynh mới đến đây có nửa canh giờ thôi.

Cam Lôi cầm hai xiên cá nướng lên đưa cho hắn nói:

- Ăn đi! Ăn cho nó rồi đệ phụ trách bắt cá nhé, tối hôm qua huynh ngủ không được, hôm nay phải phơi nắng ngủ một lát.

Quách Tống biết vị sư huynh này của hắn có bệnh, chỉ cần có cơ hội là liền có suy nghĩ lười biếng.

Hắn cũng không khách khí cầm lấy cá nướng gặm lấy gặm để.

- Ngũ đệ, huynh muốn nói với đệ một chuyện.

Cam Lôi ăn được một nửa con cá chợt nhớ ra chuyện gì đó, rồi thông báo cho Quách Tống:

- Đệ biết không, tháng sau sẽ có đại hội võ đạo Tử Tiêu đấy!

Đại hội võ đạo Tử Tiêu là một sự kiện võ đạo do các đạo quán ở Không Động sơn tổ chức, nó được tổ chức bốn năm một lần, bốn năm trước vì thiên tử băng hà nên đại hội võ đạo tạm thời hủy bỏ.

Năm nay là kỳ đại hội thứ mười một, các đạo sĩ từ mười tám tuổi trở lên đến dưới ba mươi tuổi đều có thể tham gia, đương nhiên đại hội võ đạo là do Tử Tiêu thiên cung chủ trì.

Nói đến sự kiện này, Quách Tống có chút thất vọng gật đầu trả lời:

- Đệ biết, Tứ sư huynh hôm qua đã nói cho đệ biết rồi, hình như chỉ có huynh cùng Tứ sư huynh mới có thể tham gia thôi, đệ vẫn chưa đủ tuổi tham gia.

Cam Lôi cười nói:

- Huynh nói cho đệ biết nè, bởi vì kỳ trước không tổ chức nên năm nay một số quy tắc đã thay đổi, bất kỳ đạo đồng nào từ mười bốn tuổi trở lên đều có thế tham gia.

Quách Tống khẽ giật mình hỏi:

- Thật sao?

- Huynh lừa đệ làm gì? Lúc huynh hạ sơn có đi ngang qua Tử Tiêu thiên cung thì thấy ngoài đại môn có dán bố cáo! May mà huynh biết một vài chữ, nếu không thì xấu hổ chết mất.

Quách Tống bĩu môi nói:

- Nói thật thì huynh làm như đệ muốn tham gia lắm, hai người đi là được, đệ không có hứng thú tham gia!

- Nói dối!

Cam Lôi nhảy dựng lên, chỉ vào mặt Quách Tống quát:

- Đừng có giả vờ trước mặt huynh, cái tâm tư nhỏ con này của đệ không qua mắt được huynh đâu, đệ nằm mơ cũng khóc lóc hô hào đòi tham gia đại hội, thế mà hiện tại lại giả bộ làm Quách chân nhân.

Quách Tống giơ tay che mặt cười nói:

- Sư huynh, đệ phải đi tìm dù thôi, nước bọt của huynh sắp làm đệ chết đuối rồi.

- Đừng có ngắt lời, tiểu tử thúi, đệ đến cuối cùng có đi hay không?

Cam Lôi đưa tay nhéo tai Quách Tống làm hắn vội vàng chống đỡ trả lời:

- Sợ huynh quá, đệ muốn đi còn không được sao?

- Một chút thành ý cũng không có! - Cam Lôi thì thầm rồi ngồi xuống.

Quách Tống cười nói:

- Sư huynh, chúng ta là đạo sĩ xuất gia, không sát sinh mới đúng chứ, chúng ta ở chỗ này bắt cá, bị người trong trấn phát hiện thì chúng ta biết nói gì đây?

- Họ có thế nói gì? Họ chắc chắn sẽ hô lên:"Này, tiểu đạo sĩ! con cá này bán thế nào?"

Cam Lôi nhại lại giống y như đúc, cả hai cùng nhau cười to.

Cam Lôi ăn thêm một con cá nướng nữa, xong rồi ợ một cái và vỗ bụng cười nói:

- Huynh chợp mắt một chút, ai u! Trời ơi, đi thôi mà mỏi chân đau lưng thế.

Cam Lôi cứ thể thoải mái nằm lên một tảng đá phẳng lớn, chốc lát liền ngáy như sấm.

Quách Tống ăn cá xong liền cầm trúc mâu tới bên bờ hồ dò xét, hắn xuất thủ nhanh như chớp, chỉ với một phát, hắn đã bắt được một con cá lớn, chưa tới một canh giờ, hắn đã bắt được năm mươi con cá lớn.

Lúc này, có mấy tên tiểu đạo sĩ từ trên núi đi tới cười cười nói nói, Quách Tống liếc mắt nhìn một cái và hắn lập tức tập trung vào một tiểu đạo sĩ có dáng cao lớn nhất trong nhóm, mặc dù đã sáu năm không gặp, nhưng Quách Tống vẫn nhận ra hắn, cái gương mặt hung dữ đó, làm sao hắn có thể quên được.

Sáu năm đã trôi qua, mối hận hồi nhỏ của Quách Tống đã phai nhạt đi nhiều, nhưng khi nghĩ tới cái chân bị đánh gãy của Hàn Tiểu Ngũ, mối hận trong lòng Quách Tống không hề suy giảm mà cứ dâng lên trong lòng hắn.

Tiểu đạo sĩ cao lớn đi phía trước chính là Trương Hổ Nhi, hắn hiện đã đổi tên thành Trương Thanh Hổ, đây là đạo danh của hắn, trước mắt hắn đang là đệ tử xuất sắc nhất của Huyền Hổ cung.

Bọn họ đang phụng mệnh đến các đạo quán gửi thiệp mời, truyền đạt lời mời, thời gian, địa điểm cử hành cùng điều kiện để tham gia, Trương Thanh Hổ đột ngột dừng chân lại, hắn cũng đã nhìn thấy Quách Tống.

Trương Thanh Hổ hơi ngẩn người một chút khi gặp lại nhưng hắn vẫn nhận ra Quách Tống.

- Ồ! Đây không phải là Quách Thảo đại hiệp sao? Nhiều năm không gặp.

Trương Thanh Hổ đi tới, lộ ra nụ cười lạnh nói:

- Chúng ta nghe nói ngươi bị chó hoang ăn mất, làm chúng ta vừa nãy cứ tưởng ngươi là xác sống trỗi dậy chứ.

Quách Tống lạnh lùng liếc nhìn thoáng qua rồi không để ý đến hắn nữa.

Trương Thanh Hổ cảm nhận được sự lạnh nhạt trong ánh mắt của Quách Tống, trong lòng hắn giật mình, từ khi nào mà ánh mắt của tên vương bát đản này trở nên sắt bén vậy?

Bất quá hắn không để Quách Tống vào mắt, hắn đang là đệ tử xuất sắc hiếm có của Huyền Hổ cung, không ít tiền bối thất bại dưới tay hắn.

Trương Thanh Hổ cười ha hả, rồi lại dò xét Quách Tống nói:

- Không biết lão tạp mao nào nhặt người về, nuôi được ngươi như vậy cũng không tệ lắm!

Hắn vừa dứt lời thì một tia hàn quang lóe lên, một cây phi đao sắc nhọn vụt qua trước mặt hắn, "Két" một tiếng, đạo bào của hắn bị đứt thành hai đoạn, tóc của hắn rơi xuống.

Trương Thanh Hổ bị dọa đến toàn thân run rẩy, liền lùi lại mấy bước.

Cam Lôi ngồi dậy, hung ác nói:

- Lại ngươi, cái tên vương bát đản này, sáu năm trước, lão tử nên gϊếŧ ngươi rồi, thế mà ngươi lại dám vũ nhục sư phụ của ta.

Trương Thanh Hổ cũng nhận ra Cam Lôi, sáu năm trước, cái tên mập mạp đấy khi ở trấn đã hành hung hắn một trận, ký ức về ngày đấy vẫn còn mới mẻ, trong lòng hắn liền hoảng sợ, chỉ vào Cam Lôi hô lớn:

- Chờ đấy, cái tên mập chết bầm, sau này ta sẽ quay lại xử lý ngươi.

Cam Lôi lại rút ra một thanh phi đao khác, dọa cho Trương Thanh Hổ hướng về phía núi bỏ chạy, mấy tên đồng bọn đi cùng hắn cũng theo hắn chạy trốn.

Cam Lôi duỗi người một cái, đứng dậy cất thanh phi đao về rồi nói với Quách Tống:

- Đệ làm sao mà chịu đựng được cái mối nhục nhã này vậy?

Quách Tống thản nhiên nói:

- Hắn trong mắt đệ đã chết rồi, để hắn sống thêm vài năm nữa có sao đâu?

- Đừng có nói những lời thâm thúy nữa, huynh ít đọc sách, nghe không hiểu câu nói của đệ đâu! Có phải hay không đệ chờ ngày rời núi liền gϊếŧ hắn?

Quách Tống không để ý đến Cam Lôi nữa, hắn lại vung trúc mâu và bắt thêm một con cá lớn nữa.

- Hàaa...! Đệ bắt được nhiều như vậy, chắc đủ rồi, chúng ta nhanh chóng trở về thôi! Huynh đi chẻ củi, còn đệ thì đi nấu cơm.

Hai sư huynh đệ mỗi người cõng một giỏ cá, nhanh chóng đi lên núi.