Nghe những lời của Trác Hạc Minh, nụ cười trên mặt Ngu Ấu Ninh biến mất, gương mặt nhỏ bầu bĩnh trắng nõn giờ phút này lại căng cứng, đôi mắt tròn xoe đầy vẻ nghiêm trọng, không chớp lấy một cái mà nhìn chằm chằm Trác Hạc Minh.
“Xin lỗi!” Ngu Ấu Ninh nói.
Trác Hạc Minh nghe vậy thì sững sờ một lúc, sau đó phá lên cười ha hả: “Ngươi nói gì? Xin lỗi? Ngươi lại dám bảo bản Thế tử xin lỗi à? Bản Thế tử nói sai cái gì chứ? Dựa vào đâu mà phải xin lỗi!”
“Ngươi nói xấu phụ thân ta! Ngươi phải xin lỗi phụ thân ta!” Ngu Ấu Ninh nghiêm túc nói.
Vĩnh An Hầu phu nhân nói phụ thân nàng không tốt, nhưng mẫu thân đã dặn, Vĩnh An Hầu phu nhân là trưởng bối, là ngoại tổ mẫu, không thể tùy tiện ra tay.
Nhưng nàng tuyệt đối không cho phép người khác nói xấu phụ thân!
Trác Hạc Minh bừng tỉnh:
“Hóa ra ngươi tức giận vì chuyện này à! Hừ! Bản Thế tử không xin lỗi đâu! Bản Thế tử có nói sai gì đâu! Mẫu thân ngươi lưu lạc bên ngoài, có thể lấy được nam nhân tốt nào chứ?
Ngươi xem trang phục trên người ngươi đi, vừa nghèo nàn vừa cũ nát! Cài đầu cũng toàn là mấy thứ đồ len rách nát rẻ tiền, phụ thân ngươi mà có bản lĩnh thì sao không mua cho ngươi đồ tốt? Ông ta không tốt mà còn không cho bản Thế tử nói à?”
Trác Hạc Minh cứ nói một câu, vẻ mặt của Ngu Ấu Ninh lại nghiêm nghị thêm một phần, gương mặt nhỏ nhắn trắng trẻo cũng ngày càng đỏ, má phồng lên, cả người tức đến nỗi trông như một con cá nóc nhỏ.
“Ngươi nói xấu phụ thân ta, ta cho ngươi cơ hội mà ngươi vẫn không nhận sai, không xin lỗi, vậy thì ta phải dạy dỗ ngươi một trận cho ra trò!”
“Ngươi muốn dạy dỗ ta?” Trác Hạc Minh cười càng thêm tùy tiện: “Ngươi còn chưa cao tới vai ta nữa! Ngươi cái đồ mầm đậu... không, ngươi là một cái mầm đậu béo! Đồ béo như ngươi thì dạy dỗ ta thế nào được?”
Ngu Ấu Ninh không nói gì, hai tay nắm thành quyền, người lao về phía trước, xông thẳng tới chỗ Trác Hạc Minh.
Cô bé chạy cực nhanh, Trác Hạc Minh vừa lộ ra vẻ kinh ngạc thì đã bị Ngu Ấu Ninh dùng đầu húc bay ra ngoài.
Trác Hạc Minh như bị người ta ném đi, bay ngược ra sau mấy trượng rồi mới ngã xuống đất.
Ngu Ấu Ninh không dừng lại, trong nháy mắt đã lao đến bên cạnh Trác Hạc Minh.
Trác Hạc Minh bị ngã đau ê ẩm khắp người, nhìn thấy Ngu Ấu Ninh lại xuất hiện trước mặt, nhất thời giật nảy mình: “Ngươi...”
Lời còn chưa nói xong, Ngu Ấu Ninh đã chống hai tay lên hông, nhấc chân đá vào người hắn ta.
Rõ ràng là một cô bé nhỏ con, nhưng không biết tại sao sức lại lớn đến vậy, Trác Hạc Minh chỉ cảm thấy như bị gậy vụt vào người, đau đến mức khóc oà lên.
Tên hầu và thư đồng của Trác Hạc Minh vội vàng vây lại, đưa tay định tóm lấy Ngu Ấu Ninh.
Nhưng Ngu Ấu Ninh bé nhỏ lại lanh lẹ như lươn, không chỉ né được những bàn tay đang chộp tới mà còn tranh thủ kẽ hở, đá thêm mấy phát vào người Trác Hạc Minh.
Nghe tiếng khóc của Trác Hạc Minh càng lúc càng to, Ngu Ấu Ninh lúc này mới chạy vào trong cổng lớn của Quốc Tử Giám, đứng sau ngưỡng cửa, nhìn xuống Trác Hạc Minh từ trên cao.
“Ngươi nói xấu phụ thân và mẫu thân ta, lần này chỉ là dạy dỗ ngươi một chút thôi. Nếu còn có lần sau, thì đừng trách ta không khách sáo!”
Trác Hạc Minh được tên hầu đỡ dậy từ dưới đất, nước mắt nước mũi tèm lem trên mặt, quần áo lộng lẫy dính đầy bụi bặm, trông vừa thảm hại vừa nực cười.
Mọi người xung quanh nhìn thấy cảnh này đều phá lên cười ha hả.
Trác Hạc Minh từ khi sinh ra đã được phong làm Thế tử, bao năm qua được người ta nâng niu mà lớn, chưa từng chịu ấm ức thế này, càng chưa từng mất mặt như vậy.
Lúc này Trác Hạc Minh vừa xấu hổ vừa tức giận, đưa một ngón tay chỉ thẳng vào Ngu Ấu Ninh: “Bắt nó lại cho ta! Đánh thật mạnh vào!”
Tên hầu tỏ vẻ khó xử, không ai động đậy.
Nếu Ngu Ấu Ninh còn ở bên ngoài, bọn họ đương nhiên sẽ đi bắt.
Nhưng bây giờ Ngu Ấu Ninh đang ở bên trong cổng Quốc Tử Giám, bọn họ lại không có cách nào qua đó được.
Sáu năm trước, Hoàng thượng hạ lệnh, người học ở Quốc Tử Giám không được để thị vệ hay tên hầu của nhà mình vào trong, người vi phạm sẽ bị cấm vào Quốc Tử Giám suốt đời.
Trác Hạc Minh có thể không quan tâm việc có được học ở Quốc Tử Giám hay không, nhưng những tên hầu này lại không dám vì mình mà khiến Trác Hạc Minh không thể vào Quốc Tử Giám được nữa.
Nếu thật sự như vậy, cái mạng nhỏ của bọn họ cũng coi như toi đời.
Thấy tên hầu không nhúc nhích, Trác Hạc Minh càng thêm tức giận.
“Lũ cẩu nô tài! Còn chờ gì nữa? Không mau đi, bản Thế tử chém đầu chó của các ngươi!”
“Trác Thế tử.”
Một giọng nói lạnh lùng đột nhiên vang lên, tức thì thu hút sự chú ý của mọi người.
Trác Hạc Minh dù không muốn, nhưng nhìn thấy người tới, vẫn đành phải hành lễ của học trò.
“Học trò tham kiến Lý Tế tửu.”
Người tới tên là Lý Thành Minh, khoảng bốn mươi tuổi, là Tế tửu của Quốc Tử Giám, cũng là người có chức quan cao nhất trong Quốc Tử Giám.
Lý Thành Minh để một chòm râu dê, tướng mạo hiền hòa, nhưng vẻ mặt lại nghiêm nghị, giọng nói càng thêm lạnh lùng: “Sắp đến giờ đọc sách buổi sáng rồi, các trò không vào lớp, còn ở đây gây sự gì?”
Trác Hạc Minh lập tức chỉ vào Ngu Ấu Ninh: “Lý Tế tửu, không phải học trò không muốn vào, là nó! Nó đánh con!”
Nói đến đây, Trác Hạc Minh vừa tủi thân vừa tức giận, trong mắt lại rưng rưng nước.
Lý Thành Minh cúi đầu, nhìn Ngu Ấu Ninh còn chưa cao tới đùi mình: “Trò là ai? Cũng là học trò của Quốc Tử Giám sao?”
Ngu Ấu Ninh cười rạng rỡ với Lý Thành Minh: “Trước đây không phải, nhưng từ hôm nay thì là học trò rồi ạ!”
Lý Thành Minh vuốt chòm râu dê của mình: “Hôm qua Vĩnh An Hầu phủ có cho người đến báo, nói ngoại tôn nữ ruột Ngu Ấu Ninh hôm nay sẽ đến nhập học, có phải là trò không?”
“Là con ạ! Con chính là Ngu Ấu Ninh!”
Sắc mặt Lý Thành Minh càng nghiêm nghị hơn lúc nãy: “Trò hôm nay vừa mới nhập học, tại sao lại ra tay đánh người?”
Ngu Ấu Ninh tỏ vẻ tủi thân, nhưng giọng nói lại vừa to vừa kiên định: “Là hắn ta nói xấu phụ thân và mẫu thân con trước!”
Trác Hạc Minh lập tức nói: “Ta có nói sai đâu! Mẫu thân ngươi lưu lạc bên ngoài, không được dạy dỗ đàng hoàng, phụ thân ngươi thì vô danh tiểu tốt...”
“Trác Thế tử!” Lý Thành Minh quát lên một tiếng, giọng lớn như chuông đồng.
Trác Hạc Minh run lên một cái, lập tức im bặt.
Lý Thành Minh nhìn Trác Hạc Minh chằm chằm: “Trác Thế tử, “Lễ Ký” có câu “Nhục nhân phụ mẫu giả, bất dữ kỳ cộng nhật nguyệt”, ngươi lại học theo thói du côn ngoài chợ búa sao?”
Thấy Lý Thành Minh nổi giận thật sự, Trác Hạc Minh bất giác đứng thẳng người, nhưng trong lòng vẫn không cam tâm, lẩm bẩm: “Học trò nói cũng không sai mà...”
“Tục viết “Ngôn hành, quân tử chi xu cơ”, lời nói ác của ngươi như mũi tên tẩm độc, trước làm tổn hại đức hạnh của mình, sau vi phạm hình luật. Vậy thì đi chép “Lễ Ký - Hiếu Kinh” một trăm lần đi!”
“Cái gì!”
Trác Hạc Minh kinh hãi thất sắc.
Chương Hiếu Kinh dài khoảng ba nghìn chữ, chép một trăm lần thì phải chép đến bao giờ!
“Trác Thế tử không muốn?” Ánh mắt Lý Thành Minh lạnh đi: “Nếu không muốn, vậy thì đừng bao giờ bước qua cánh cửa này nữa!”
“Học trò bằng lòng!” Trác Hạc Minh vội nói.
Nếu thật sự không được vào Quốc Tử Giám nữa, sau khi về nhà, hắn ta nhất định sẽ bị đánh cho da tróc thịt bong!
Trác Hạc Minh ấm ức trong lòng, hai mắt tóe lửa nhìn Ngu Ấu Ninh: “Tế tửu, vậy chuyện nó đánh con cứ thế cho qua sao?”
“Nếu không thì ngươi muốn thế nào?”
Trác Hạc Minh tức giận mà không dám nói, chỉ có thể trừng mắt nhìn Ngu Ấu Ninh một cách hung hãn.
Con nhãi thối này, cứ chờ đấy cho ta!