Lưu Huyên trở mình nằm sấp trên giường, mắt vẫn chưa mở ra, giọng uể oải mơ màng: “Có nhìn ra được Thái tử tìm cho ta là nhà nào không?”
Bách Linh bước tới, thành thạo xoa bóp cho nàng, thấp giọng đáp: “Nô tỳ thấy Thái tử vào phủ Vĩnh Dự Hầu.”
Nghe thế, Lưu Huyên lập tức mở choàng mắt, đôi mắt ngập nước thoáng lắng xuống. Lặng im giây lát, nàng khẽ cười một tiếng: “Thật khéo quá nhỉ, kinh thành đầy rẫy quyền quý, bao nhiêu gia môn không chọn, lại chọn đúng phủ Vĩnh Dự Hầu.”
Bách Linh không hiểu ý nàng, chỉ chuyên tâm xoa bóp.
Tâm trạng Lưu Huyên trong nháy mắt tụt xuống, nàng phẩy tay: “Không cần xoa nữa. Ngày mai ta phải vào kinh, ngươi tới chỗ chưởng quầy Mã trước đi, có việc ta sẽ gọi.”
Bách Linh thu tay, đắp chăn mỏng cho nàng, đứng dậy nói: “Nô tỳ đi ngay.”
“Không cần vội.”
Lưu Huyên nghiêng người, nhìn nàng dặn dò: “Khinh công của ngươi tuy tốt, nhưng ngoài trời còn có trời, giờ cửa thành đã đóng, giờ đi là quá mạo hiểm. Việc này chẳng gấp trong sớm tối. Bếp còn giữ ấm cơm nước, ngươi ăn chút rồi nghỉ ngơi, đợi trời sáng hãy đi.”
Bách Linh vâng một tiếng, lo lắng nhìn nàng: “Tiểu thư thật sự muốn một mình đến Hầu phủ sao?”
“Chứ còn sao nữa?”
Lưu Huyên nhìn nàng cười: “Chẳng lẽ ngươi muốn giữa đường chặn xe, diễn một màn bán thân chôn cha à?”
Bách Linh nghe thế nghẹn họng, lập tức cúi đầu không nói nữa.
Lưu Huyên mỉm cười với nàng ấy: “Yên tâm đi, tiểu thư nhà ngươi lợi hại lắm. Qua một thời gian, ta sẽ tìm cách đưa ngươi tới bên cạnh ta.”
Nghe được lời ấy, Bách Linh mới giãn mày, mỉm cười vâng dạ, lui ra ngoài.
Lưu Huyên từ từ nhắm mắt lại, lắng nghe tiếng côn trùng xung quanh và tiếng gió thổi lướt qua bãi cỏ xào xạc. Nhưng trong đầu nàng vẫn văng vẳng một tiếng gọi: “Niếp Niếp…”
Mặt trời chậm rãi nhô lên, ánh nắng rọi vào phòng, khăn gối đã sũng nước.
Lưu Huyên mở mắt, khẽ thở dài một tiếng. Nàng rời giường rửa mặt, dùng nước lạnh chườm mắt, sau đó ngồi bên giường chờ đợi.
Tuy đã đồng ý với Lý Doanh để hắn an bài cho một thân phận đưa nàng vào kinh, nhưng phủ Vĩnh Dự Hầu lại chẳng có vẻ gì là coi trọng. Mãi đến khi mặt trời lên đến ba sào mới có người đến, lại chỉ sai một vị quản gia tới đón.
Chuyện ấy cũng dễ hiểu. Dù sao người trong kinh đều chẳng phải kẻ ngốc. Dẫu bây giờ chưa hay biết, nhưng chỉ cần nàng gặp mặt Lý Doanh, chuyện gì cần rõ cũng sẽ rõ cả.
Hồ Diên là Thái tử phi danh chính ngôn thuận, nếu Hầu phủ tỏ ra quá mức tích cực, chẳng khác nào công khai đối đầu với Hồ thừa tướng. Huống chi nàng lại mù lòa tai điếc, khi phủ chưa xác định được nàng có đáng để bỏ vốn hay không, cùng lắm chỉ có thể đóng vai trò hoàn thành nhiệm vụ.
Lưu Huyên cũng chẳng để tâm, cùng quản gia diễn xong màn nhận thân thì ngoan ngoãn bước lên xe ngựa.
Chỗ này cách kinh thành không xa, đi độ hai canh giờ thì xe dừng trước cửa phủ Vĩnh Dự Hầu.
Vừa bước xuống xe, chân nàng còn chưa đứng vững, thì đột nhiên một mũi tên từ trên cao lao thẳng về phía mặt nàng!
Mũi tên ấy không nhanh, lại còn bắn từ chính diện, chỉ cần có mắt thì đều nhìn thấy!