Chương 6: Chó nghe cũng chẳng tin!

Lưu Huyên ngoan ngoãn ngồi ở mép giường, vừa nghe thấy tiếng mở cửa liền lập tức quay đầu “nhìn” lại, dè dặt cất tiếng gọi: “Phu quân?”

Nhìn khuôn mặt yêu kiều diễm lệ của nàng, Lý Doanh không kìm được hồi tưởng đến chuyện vừa xảy ra trong phòng, trong lòng dâng lên muôn vàn phức tạp, khẽ ừ một tiếng đáp lại.

Nghe được giọng hắn, khuôn mặt diễm lệ kia lập tức rạng rỡ như trăm hoa nở rộ dưới nắng xuân. Ngay cả đôi mắt ngập nước vốn trống rỗng vô thần kia, giờ đây cũng như thấp thoáng ánh sáng lấp lánh.

“Phu quân…”

Nàng mỉm cười, đứng dậy, hơi hé mở vòng tay về phía hắn, niềm vui hiện rõ ràng, toàn thân như thể chỉ biết nương tựa vào hắn.

Tất cả những điều ấy, chỉ vì hắn đến, chỉ vì nàng nghe được tiếng hắn.

Tia nghẹn ngào lặng lẽ giấu trong lòng Lý Doanh phút chốc hóa thành áy náy và xót thương. Hắn bước nhanh về phía nàng, dang tay ôm chặt lấy thân thể mềm mại, cúi đầu hôn sâu.

Nụ hôn ấy vừa dữ dội vừa vội vã, như muốn xóa sạch mọi dấu tích mà Lý Hoành để lại khi trước. Hắn mạnh mẽ mυ"ŧ lấy đôi môi mềm mại kia, khiến Lưu Huyên không kìm được khẽ kêu lên một tiếng yêu kiều.

Tiếng kêu yêu kiều kia tựa như ngọn lửa, châm lên sự ghen tức đang âm ỉ trong lòng hắn, thiêu rụi cả lý trí và du͙© vọиɠ giấu kín bấy lâu.

Lý Doanh lập tức bế nàng đặt lên giường, mang theo cơn giận đối với chính mình mà đè người xuống, thô bạo xé tung vạt áo và yếm của nàng.

Trong khoảnh khắc làn da trắng ngần như tuyết cùng đôi gò tuyết kiêu hãnh mập mờ lộ ra, đập thẳng vào mắt hắn.

Mà lúc này, Lý Hoành đã rời khỏi thôn, đang ngồi xe ngựa hướng về kinh thành thì đột nhiên khẽ rên lên một tiếng.

Ngồi ngoài xe, Tầm Nhất lập tức thấp giọng hỏi: “Gia, có phải người thấy không khỏe?”

Trong khoang xe, trán Lý Hoành nổi gân xanh, ánh mắt đầy kiềm chế.

Y không chịu nổi mà kéo cổ áo, hít sâu một hơi, giọng khàn khàn cất lời: “Không sao.”

Y đã nói vậy, Tầm Nhất cũng không dám hỏi nhiều, tiếp tục chuyên tâm đánh xe.

Qua một lúc, trong xe mới vang lên giọng nói khàn đặc của Lý Hoành: “Tầm Nhất.”

“Thuộc hạ có mặt.”

“Nếu ngươi có một đệ đệ ruột, sau khi ngươi rời nhà, y cùng thê tử của ngươi chỉ còn cách một bước cuối cùng để làm trọn chuyện thân mật nhất giữa nam nữ, ngươi sẽ làm thế nào?”

Tầm Nhất: …

Trước hết, hắn ta không có đệ đệ ruột.

Hắn ta vốn là cô nhi, nếu không thì đã chẳng được đưa vào doanh trại Tầm Tự và đến hầu hạ bên cạnh gia.

Thứ nữa, tuy trước đó hắn ta chờ ngoài thôn, nhưng cũng hiểu rõ, chuyến đi này là bởi Thái tử điện hạ lâu ngày chưa về cung, mà nguyên do là vì một nữ tử.

Dùng ngón chân nghĩ cũng biết, tình huống mà gia vừa nói đến, đại khái là chuyện gì.

Một bên là gia, một bên là Thái tử điện hạ, chưa nói đến những thứ khác, chỉ riêng ẩn ý trong đó thôi, hắn ta cũng chẳng dám dễ dàng luận bàn.

Tầm Nhất ngập ngừng chẳng dám mở miệng, nhưng hắn ta càng không nói gì, thì Lý Hoành lại càng chờ mãi.

Hiểu rõ tính tình của gia nhà mình, Tầm Nhất nhịn nửa ngày, cuối cùng cố gắng thốt lên một câu: “Vậy… vậy phu nhân của thuộc hạ, thật sự cũng lợi hại quá rồi…”

Lời vừa dứt, trong khoang xe lặng ngắt như tờ.

Tầm Nhất cũng biết lời mình nói nghe vào đúng là có chút nực cười. Dẫu sao ai lại đi khen thê tử mình lợi hại sau khi bị cắm sừng cơ chứ?

Thành ra y đỏ mặt đến tận mang tai, chỉ biết cúi đầu im lặng, hổ thẹn chẳng dám ngẩng lên.

Ngay lúc y xấu hổ muốn độn thổ, trong xe lại vang lên một tiếng cười khẽ.

Lý Hoành gắng sức phớt lờ cảm giác dị thường trong cơ thể, cũng như từng đợt kɧoáı ©ảʍ dâng lên, nhắm mắt tựa vào vách xe, yết hầu khẽ chuyển: “Phải, nàng ấy quả thực rất lợi hại.”

Lợi hại đến mức khiến cả thôn quay vòng quanh nàng, khiến hoàng huynh vốn thanh tâm quả dục, chưa từng để nữ tử tới gần, cũng phải thất thủ một lần là không thể vãn hồi.

Lợi hại đến mức, dù biết rõ y và nàng đã từng thân mật đến đâu, hoàng huynh vẫn không hề có chút ngại ngần nào. Vừa bước chân rời đi, hoàng huynh liền có thể cùng nàng hoan ái.

Chưa nói đến dung mạo vóc dáng, cùng khí chất siêu trần thoát tục, chỉ riêng thủ đoạn ấy thôi, đến cả các phi tần trong cung cũng phải hổ thẹn không bằng!

Một nữ nhân mù lòa lớn lên nơi sơn dã, chưa từng rời khỏi thôn, thân phận là con gái thợ săn?

Hừ!

Chó nghe cũng chẳng tin!