Chương 5: Lại chậm một bước

Lưu Huyên của hắn, từ nhỏ lớn lên nơi núi rừng, đơn thuần ngây ngô, nếu để nàng biết người vừa thân mật cùng mình là người khác, nhất định sẽ không thể nào chấp nhận nổi.

Lý Doanh nhìn người đệ đệ song sinh đã trở thành cái bóng của mình, lòng đầy phiền muộn: “Chuyện của nàng, ta tự có chủ ý. Ngươi cứ làm theo lời ta nói là được!”

Lý Hoành nghe vậy, cuối cùng cũng thu lại nụ cười hờ hững thường trực bên môi, không còn vẻ cà lơ phất phơ, đứng thẳng người, nghiêm túc nói: “Nàng là con gái nhà thợ săn, nhưng trên tay lại chẳng có một vết chai, trước kia còn có cha nàng đỡ đần thì có thể hiểu được, nhưng người thợ săn đó đã mất một năm, nàng sống một mình nơi khe núi, mà hàng xóm gần nhất cũng cách đến một dặm.”

“Cho dù có hàng xóm giúp đỡ, thì từng ấy thời gian, một người mù lòa tai điếc, không những chẳng có dáng vẻ vất vả mà còn da trắng như ngọc, so với những tiểu thư nhà quyền quý ở kinh thành còn được chăm sóc tốt hơn, hoàng huynh thật sự không thấy kỳ lạ chút nào sao?”

Nói cũng có lý thật…

Lưu Huyên ngừng đung đưa chân, ngáp một cái chán chường.

Tiếc thật, vấn đề này Thiết Đản đã hỏi rồi, Ngân Đản lại đến chậm một bước.

“Không có gì lạ.”

Lý Doanh đáp: “Nàng xinh đẹp, hiểu lễ nghĩa, chẳng những nam nhân trong thôn thích, mà cả nữ nhân cũng quý mến nàng. Sau khi cha nàng mất, nàng chưa từng lo chuyện mưu sinh, thậm chí cách vài ngày còn có nữ nhân đến quét dọn giúp. Nàng bị mù, ít khi ra ngoài, lại không làm việc nặng, cộng thêm trời sinh đẹp đẽ, thành ra như hiện giờ cũng là điều dễ hiểu.”

Nghe vậy, Lý Hoành khẽ nhếch môi, giọng mang ý trào phúng: “Không ngờ một vị hoàng huynh anh minh thần võ, thanh tâm quả dục như huynh, cũng có lúc bị sắc làm mờ mắt. Một người có thể khiến cả cái thôn bị nàng lừa mà vẫn vui vẻ giúp đỡ, thì sao lại là kẻ ngây thơ đơn thuần được? Huống chi, dân trong thôn đều cùng tộc cùng họ, dung mạo ít nhiều có nét tương đồng. Nhưng huynh nhìn nàng xem, có điểm nào giống người trong thôn không?”

“Nàng vốn là hài nhi bị bỏ rơi, được thợ săn nhặt về, đương nhiên không giống với dân trong thôn.” Lý Doanh cau mày thật sâu, giọng trầm xuống: “Rốt cuộc ngươi muốn nói gì? Chẳng lẽ ngươi cho rằng, nàng là người có dã tâm, được ai đó cố ý đưa đến bên ta? Đừng quên, nàng sống ở đây đã lâu, là ta đến Lưu gia thôn này!”

Phải rồi, là Lý Doanh tự mình đến đây.

Trừ phi có kẻ biết trước tương lai, mưu tính cả mười mấy năm trời, bằng không thì không ai ngờ nổi đường đường là thái tử lại tự mình mang người đuổi gϊếŧ một thần tử đến tận nơi heo hút thế này.

Thấy y không nói gì nữa, sắc mặt Lý Doanh dần dịu lại, chậm rãi nói: “Những điều ngươi nghĩ tới, sao ta lại chưa từng nghĩ? Thậm chí, ta từng hoài nghi nàng có thực sự bị mù hay không, nếu không ta cũng chẳng giả vờ mất trí để ở lại nơi này. Những thử thách của ngươi, hoàn toàn không cần thiết.”

Lý Hoành nghe vậy liền mỉm cười nhạt: “Xem ra là thần đệ nghĩ quá rồi.”

Lý Doanh không để ý đến giọng điệu châm chọc của y, chỉ nói tiếp: “Tóm lại, ta đã sắp xếp mọi thứ xong xuôi, trước lúc trời sáng hai ngày sau sẽ hồi cung. Ngươi thay vì thử nàng, chi bằng tập trung tìm cách giải quyết chuyện cảm ứng.”

“Hoàng huynh yên tâm, chuyện này thần đệ còn sốt ruột hơn cả huynh. Dù sao…”

Lý Hoành nghiêng đầu nhìn vào gian phòng, giọng nhàn nhạt: “Thần đệ cũng chẳng muốn mỗi đêm đều mất ngủ.”

Trên khuôn mặt tuấn tú của Lý Doanh thoáng lướt qua vẻ lúng túng, khẽ ho một tiếng: “Vậy thì đi làm việc của ngươi đi.”

“Vâng, hoàng huynh nói phải.”

Lý Hoành thu lại ánh mắt, uể oải thi lễ một cái: “Thần đệ cáo lui.”

Lý Doanh khẽ gật đầu, chờ y đi xa rồi mới quay người bước vào phòng.