Chương 34

Hắn cảm nhận được ham muốn của Lý Doanh, thì Lý Doanh cũng cảm nhận được của hắn.

Mà sự ham muốn của hắn, bắt nguồn từ một lần mất khống chế, cũng chỉ dừng ở lớp vải. Nhưng với Lý Doanh, đó là thực sự cùng nàng sớm tối thân mật.

Lý Hoành cố chịu đựng, cuối cùng vẫn không nhịn được. Trong cơn xấu hổ và tuyệt vọng, hắn lần đầu tiên cởi bỏ qυầи ɭóŧ, tự an ủi mình.

Ngay lúc hắn bắt đầu động tác, phía bên Lý Doanh rõ ràng cũng bắt đầu tăng tốc, hắn không nhịn được mà hòa theo tiết tấu ấy.

Hai huynh đệ cảm ứng chung một thân xác, lần đầu tiên cùng chìm đắm trong cảm giác tương thông.

Sau khi phát tiết, Lý Hoành nằm yên trên giường, nhắm mắt cảm thụ dư âm khoái lạc.

Không, này không gọi là khoái lạc, nhiều nhất chỉ là giải tỏa, thậm chí chẳng bằng một nửa lúc ban ngày.

Cùng là tay, lần này không cách gì, mà lại kém xa hôm trước có lớp vải ngăn cách.

Lý Hoành không hiểu vì sao, vấn đề rốt cuộc nằm ở đâu. Là do người, hay là vì khác giới?

Vậy nên hắn đứng dậy, rửa ráy xong liền thay y phục đến Y Hồng Viện, chọn kỹ nữ đứng đầu làm bạn rượu.

Hắn ôm mỹ nhân vào lòng, uống rượu tiêu sầu, mặc cho nàng trêu ghẹo quyến rũ, nhưng bản thân lại chẳng hề có phản ứng, thậm chí còn cảm thấy chán ghét.

Không phải hắn không có hứng thú với nữ tử khác, mà là thật sự… vô vị.

Dù kỹ nữ ngầm ra hiệu nguyện ý hiến thân, hắn vẫn cảm thấy dơ bẩn.

Rõ ràng dơ bẩn… phải là nữ nhân kia mới đúng!

Lý Hoành nghĩ mãi không thông. Hắn thử mấy lần chủ động thân cận với hoa khôi, nhưng đến khi thật sự đối mặt, hắn lại không thể hôn, cũng chẳng thể động tay.

Nhưng hễ nghĩ đến người kia, thân thể hắn lại bắt đầu khô nóng khó chịu.

Cuối cùng, hắn chỉ có thể chấp nhận vận mệnh.

Nhưng hắn không cam tâm vì du͙© vọиɠ mà cúi đầu. Nghĩ mãi, hắn cảm thấy có lẽ do mình tiếp xúc với nàng quá ít, nên mới thành ra như vậy. Dù sao dung mạo nàng, thật sự hiếm có trong thiên hạ, so với nàng, nữ tử khác đều trở nên nhạt nhòa.

Vậy nên, hắn chỉ cần thường xuyên tiếp xúc với nàng, lâu dần sẽ quen, tự nhiên sẽ không còn quá mức khát khao, cũng sẽ không khó kiềm chế nữa.

Vậy là, hắn tới rồi.

Thế nhưng điều khiến hắn không sao ngờ được chính là, vừa tới đã bắt gặp ngay cảnh tượng đầu tiên nàng chủ động nhào vào lòng Sở Du.

Cái gì gọi là “vừa rồi chưa ôm đủ”?

Biết thế nào là điểm tới thì dừng không?

Lưu Huyên chớp mắt, khuôn mặt kiều diễm đầy vẻ vô tội và mờ mịt: “Thϊếp không hiểu, phu quân đang nói gì vậy?”

“Hử!”

Lý Hoành cười lạnh một tiếng, cụp mắt nhìn nàng, cất giọng nói: “Cần vi phu nhắc nhở nàng sao? Vừa rồi ở hoa viên, Sở Du đó! Đừng có nói gì mà huynh trưởng của nàng, nàng đừng quên, nàng căn bản không phải đại tiểu thư chân chính của phủ Vĩnh Dự hầu, Sở Du cũng chẳng phải ca ca ruột của nàng!”

Nghe đến đây, Lưu Huyên khẽ bật cười, nàng khẽ hé môi đỏ, chậm rãi nói: “Phu quân, chàng là… đang ghen sao?”

Hắn lấy thân phận gì mà ghen? Lẽ nào thật sự cho rằng bản thân chính là phu quân của nàng?