Chương 33

Sở Du lập tức hoàn hồn, vội buông nàng ra, chỉnh lại y phục, khẽ ho một tiếng nói: “Ừm, là ta.”

Vừa dứt lời, hắn lập tức nhíu mày nhìn sang Tử Y trách mắng: “Ngươi hầu hạ kiểu gì vậy? Biết rõ tiểu thư không nhìn thấy, còn dẫn nàng đến cạnh hồ?”

Tử Y không dám biện hộ, chỉ vội cúi đầu nói: “Là lỗi của nô tỳ.”

“Đại ca đừng trách Tử Y, đều là lỗi của muội.”

Lưu Huyên khẽ cắn môi, khuôn mặt nhỏ nhắn tràn đầy vẻ áy náy: “Là muội đòi đi, muội sai rồi. Muội về ngay đây.”

Dứt lời, nàng cúi người hành lễ, đưa tay về phía Tử Y.

Nhìn bóng dáng nàng rời đi mang theo vài phần ấm ức, Sở Du nhất thời lúng túng, hắn đâu có ý trách nàng…

Rời khỏi hoa viên, vẻ ấm ức trên mặt Lưu Huyên liền biến mất, Tử Y cúi đầu không dám nhìn nàng, trong lòng thì chấn động dữ dội.

Tiểu thư nàng… giống như là cố ý chờ thiếu gia bên hồ.

Hôm qua chính nàng đã nói, thiếu gia mỗi ngày vào giờ ngọ đều trở về phủ, nếu thời tiết tốt thì sẽ đến hoa viên ngồi một lát.

Nhưng… chắc chỉ là trùng hợp thôi nhỉ? Nhất định là trùng hợp!

Dù tiểu thư có thật sự nhìn thấy, thì nàng ngồi quay lưng với lối vào hoa viên, sao có thể biết được thiếu gia đến lúc nào?

Ngay cả nàng, cũng không phát hiện thiếu gia tới.

Đúng, nhất định là trùng hợp!

Tử Y dìu Lưu Huyên trở lại viện, vừa bước vào sảnh, đã thấy tiểu công gia ngồi đó lặng lẽ uống trà.

Nàng vừa định hành lễ thì nghe tiểu công gia lạnh lùng mở miệng: “Ra ngoài, đóng cửa lại.”

Tử Y nhìn sang Lưu Huyên, thấy nàng không ngăn cản, mới dạ một tiếng rồi lui ra ngoài.

Cửa vừa khép lại, Lý Hoành lập tức đứng dậy, ba bước thành hai bước đi tới trước mặt Lưu Huyên, nhìn nàng cười lạnh: “Sao? Có một phu quân còn chưa đủ, còn muốn đi câu dẫn nam nhân khác?”

Thật là phiền chết đi được!

Thiết Đản rốt cuộc làm thái tử kiểu gì vậy? Đến một Ngân Đản còn lo không xong?!

Còn cái tên Ngân Đản này, chẳng lẽ hôm qua chưa thỏa mãn nên hôm nay lại mò tới?

Trong lòng Lưu Huyên chỉ thấy phiền chán đến cực điểm, nhưng nét mặt vẫn tỏ ra vô tội, hơi nghi hoặc cất giọng: “Phu quân?”

Thấy nàng với vẻ ngây thơ nghi hoặc kia, Lý Hoành suýt nữa tức đến bật cười.

Hắn đè thấp giọng, nói: “Sao? Ngay cả tiếng của vi phu mà nàng cũng không nhận ra?”

Lưu Huyên thật muốn trợn mắt, nhưng nàng nhịn xuống.

Khuôn mặt xinh đẹp lập tức sáng rỡ, nàng nhào tới ôm lấy hắn, giọng nói vui mừng: “Là thật sao? Là phu quân thật sao? Thϊếp nhớ chàng lắm, vừa rồi chàng sao lại đổi giọng dọa thϊếp vậy?”

Nghe xong câu ấy, Lý Hoành thật sự tức mà phải bật cười. Hắn hơi nghiêng người ra sau, nâng khuôn mặt xinh xắn của nàng lên, cười cợt nói: “Lại nhào tới lòng vi phu? Hôm qua còn chưa đủ?”

Hắn đêm qua không ngủ nổi. Lúc đầu là vì hắn không thể khống chế trước nàng mà thấy xấu hổ, dù sao… cũng chỉ là một bàn tay, lại còn cách lớp y phục!

Nhưng dần dần, tâm trạng hắn lại thay đổi. Hắn bắt đầu nhớ lại cảm giác lúc ấy, thân thể cũng theo đó mà phản ứng.

Điều chết người hơn, là phản ứng ấy không chỉ đến từ hắn, mà còn từ cả Lý Doanh – qua mối liên kết cảm ứng giữa hai người.

Lý Doanh cảm thấy du͙© vọиɠ, thì hắn cũng cảm nhận được. Ngược lại, hắn cảm thấy ham muốn, thì Lý Doanh cũng không tránh khỏi đồng cảm.

Và du͙© vọиɠ của hắn, chỉ là nhớ lại cánh tay mềm mại cách lớp y phục. Nhưng Lý Doanh thì khác – du͙© vọиɠ của hắn là từng ngày từng đêm gần gũi bên Lưu Huyên, triền miên nơi giường chiếu.

Hắn còn như thế, thì Lý Doanh chẳng phải càng không thể kiềm chế?

Khi du͙© vọиɠ bị đẩy lên cực điểm, hắn suýt nữa đã gọi Tầm Nhất mang nước lạnh tới, nhưng ngay khoảnh khắc ấy, hắn cảm nhận được – du͙© vọиɠ kia bị nắm lấy.

Không phải của hắn, mà là của Lý Doanh.