Chương 32

Giống! Quá giống!

Năm đó người kia là thân nam mà dung mạo như nữ, đẹp đến nghiêng nước nghiêng thành. Nay đại tiểu thư thậm chí còn vượt xa cả người ấy.

Chỉ tiếc là... đôi mắt ấy…

Nghĩ đến những lời Ân thị từng nói với bà, lòng bà đầy hối hận. Nếu năm xưa bà có thêm chút dũng khí, sớm đưa đại tiểu thư đi gửi nuôi, thì đôi mắt ấy liệu có còn sáng rõ?

Nhưng nói những lời ấy lúc này đã là quá muộn rồi.

Bà điều chỉnh lại cảm xúc, bước tới thi lễ: “Lão nô tham kiến đại tiểu thư.”

Lưu Huyên hơi nghiêng đầu, như đang nhận biết giọng nói: “Vị này là…”

Ân thị liền giới thiệu: “Đây là vυ" nuôi của mẫu thân - Từ ma ma, từ nhỏ đã nuôi dạy ta trưởng thành. Vốn đã rời phủ an hưởng tuổi già, gần đây mới quay lại.”

Tất nhiên nàng biết Từ ma ma là ai, bởi gương mặt ấy, nàng chưa từng dám quên.

Sắc mặt Lưu Huyên không đổi, ngoan ngoãn lễ phép: “Thì ra là Từ ma ma.”

Từ ma ma thấy nàng ngoan ngoãn mềm mỏng như vậy, liền không kìm được nhớ lại hình ảnh con búp bê sứ ngày nào từng cười với mình, vội vàng tiến lên cười nói: “Lão nô tới đỡ tiểu thư.”

“Không cần.”

Ân thị liền tránh tay bà, quay sang nói với Lưu Huyên: “Hôm nay thời tiết rất đẹp, chúng ta ra sân viện ngồi trò chuyện một lúc.”

Lưu Huyên vâng một tiếng, theo bà ra sân ngồi xuống.

Ân thị lập tức sai người bày biện đủ loại trái cây bánh ngọt, lại dặn đem cả loại trà hoa thượng hạng ra pha.

Lưu Huyên cùng bà trò chuyện, đều là những chuyện xưa hồi nhỏ, Từ ma ma và Ân thị ngồi nghe, như thể đang trông thấy một cô bé từng chút một lớn lên.

Ngồi lại chừng nửa canh giờ, Lưu Huyên liền xin phép cáo lui. Ân thị vốn định giữ lại dùng bữa, nhưng lại sợ quá mức nhiệt tình sẽ khiến nàng e ngại, đành dặn dò Tử Y vài câu, rồi đích thân đưa nàng ra tận cửa viện.

Ra khỏi chính viện, Lưu Huyên không về thẳng tiểu viện, mà bảo Tử Y dẫn mình đi dạo hoa viên, nói là muốn cảm nhận hương xuân.

Thế nhưng, tới hoa viên đi chưa được mấy bước, nàng đã dừng lại, chỉ ngồi xổm bên hồ, xắn tay áo nghịch nước.

Sở Du vừa bước vào hoa viên, cảnh tượng đập vào mắt chính là như thế.

Một nữ tử tuyệt sắc, lộ ra cánh tay trắng ngần khua nước bên hồ, khuôn mặt nàng mang theo ý cười, gió xuân phất qua làm tóc nàng khẽ lay, một hoa viên vốn bình thường bỗng như biến thành tiên cảnh.

Hắn mải mê nhìn, thì thấy “tiên tử” kia bỗng lảo đảo dưới chân, cả người nghiêng về phía hồ nước!

“Cẩn thận!”

Sở Du lập tức lao lên như tên bắn, nhanh tay nắm lấy cánh tay nàng, dùng chút lực kéo nàng về phía mình.

Một làn hương thơm dịu nhẹ lập tức ập vào, theo sau là tiếng hô khẽ, và thân thể mềm mại ngã trọn vào lòng hắn.

Hắn rõ ràng cảm nhận được hai khối mềm mại ép lên ngực mình, thấy nàng đứng không vững, hắn theo phản xạ liền ôm lấy eo nàng.

Ngay lập tức, cả hai càng dán sát vào nhau hơn.

Khoảng cách càng gần, Sở Du càng cảm nhận rõ ràng độ đẫy đà mềm mại kia mê hoặc đến mức nào. Trong lòng bàn tay là vòng eo nhỏ nhắn vừa vặn nắm giữ, chóp mũi là hương thơm ngọt ngào của nàng, một lọn tóc khẽ lướt qua tai hắn, khiến hắn thấy ngứa ngáy cả người.

Hắn cúi đầu nhìn người trong lòng, lập tức cảm thấy khô khốc nơi cổ họng, yết hầu khẽ động.

Lưu Huyên ngẩng đầu lên, khuôn mặt trắng mịn không tỳ vết mang theo chút ửng hồng sau hoảng sợ, dịu dàng cất giọng thăm dò: “Đại ca?”