Nghe câu này, tim Tử Y lại run lên lần nữa. Đại tiểu thư chưa từng rời khỏi viện, chuyện này cũng không ai đến báo tin, vậy nàng làm sao biết?
Chỉ có một khả năng nàng đã đoán trước, hơn nữa còn vô cùng chắc chắn.
Mà loại tiên liệu này, nhất định phải dựa trên sự hiểu biết sâu sắc về phu nhân. Thế nhưng nàng là người lớn lên nơi thâm sơn cùng lão thợ săn, mới vào kinh chưa bao lâu, làm sao lại am hiểu phu nhân đến vậy?
Nhiều chuyện, không nên nghĩ, cũng không dám nghĩ. Tử Y khàn giọng nói: “Dù tiểu thư không cáo tội, với tính khí của Tử Lan, sớm muộn cũng sẽ gây họa. Huống chi, đúng như tiểu thư đã nói, là nó vô lễ với chủ tử trước.”
Trên đường trở về, nàng ấy đã nghĩ rất nhiều.
Tử Lan rõ ràng luôn có ý xem thường đại tiểu thư, cho dù hôm nay nàng ấy không nói ra, sau này bị phát hiện thì cũng là kết cục như vậy.
Lần này phu nhân gọi nàng ấy tới, vốn không phải muốn hỏi rõ Tử Lan có nói câu ấy không, mà là định xử trí cả nàng ấy.
Nếu không nhờ đại tiểu thư nhắc nhở, khi nghe Tử Lan bị phán trượng hình, chắc chắn nàng ấy sẽ đứng ra cầu tình, thậm chí nói dối, đến lúc ấy thì không chỉ mỗi Tử Lan chết, mà cả nhà họ cũng không có kết cục tốt.
Chính câu nhắc nhở ấy, cùng lời dặn về sớm một chút, không chỉ cứu mạng nàng ấy, mà còn cứu cả nhà.
Vì vậy, vừa trở về nàng ấy liền quỳ xuống, dập đầu tạ ơn đại tiểu thư cứu mạng.
“Xem ra, ngươi thật đã nghĩ thông rồi.”
Lưu Huyên nhàn nhạt nói: “Đừng quỳ nữa, đứng dậy nói chuyện. Nói cho ta nghe về đại ca của ta Sở Du đi. Trước đây ngươi chỉ nói sơ về sở thích của huynh ấy, ta muốn nghe chuyện cụ thể, càng chi tiết càng tốt.”
Tử Y nghe vậy hơi sững người, nhưng lúc này nàng ấy không còn dám suy đoán hàm ý ẩn sau lời căn dặn, chỉ biết đứng dậy, đem toàn bộ những điều mình biết, nhất nhất kể lại.
Sở Du cũng không có gì đặc biệt để nói, huynh ấy và Lưu Huyên đồng tuổi, từ khi sinh ra đã là thế tử của phủ Vĩnh Dự hầu.
Ân thị đối với huynh ấy rất tốt, lại rất chú trọng việc dạy dỗ.
Sở Du cũng không phụ lòng kỳ vọng, năm ngoái đỗ tú tài, Ân thị đặc biệt về nhà mẹ đẻ cầu được một chức từ ngũ phẩm Lễ bộ viên ngoại lang cho huynh ấy, đã được coi là thành đạt sớm, là một trong những công tử tài tuấn của kinh thành.
Nghe vậy, Lưu Huyên khẽ cười: “Mẫu thân đối với đại ca, quả thật rất tốt.”
Thật sự là dốc hết ruột gan, đặt trọn tâm huyết.
Một lời cảm thán rất bình thường, nhưng không hiểu sao Tử Y lại cảm thấy có gì đó là lạ.
Nhưng nàng ấy không dám hỏi, cũng không dám nghĩ, chỉ cúi đầu đáp khẽ: “Thiếu gia không chỉ là con trai duy nhất của phu nhân, cũng là đứa con độc nhất của lão gia, đương nhiên được dốc lòng nuôi dạy.”
Nghe vậy, nụ cười trên mặt Lưu Huyên càng sâu hơn, nhưng nàng không nói thêm gì, chỉ tiếp tục hỏi: “Đại ca năm nay cũng mười tám rồi, với phẩm mạo và tài năng ấy, hôn sự hẳn cũng vô cùng xứng đôi chứ?”
Tử Y đáp lời: “Thiếu gia vẫn chưa đính hôn.”
Thì ra vẫn chưa có hôn ước, chẳng trách nàng tra không ra tin gì.
Lưu Huyên tò mò hỏi: “Vì sao vậy? Huynh ấy trẻ tuổi tài cao, dù phủ hầu có sa sút thì cũng còn có nhà họ Ân chống đỡ, tìm một mối tốt hẳn không khó đâu?”