Chương 29

Xử lý xong Tử Lan, Từ ma ma thay một bộ y phục rồi mới trở về chính viện.

Thấy Ân thị đang ngồi dưới đèn, không nói một lời, bà ta nhẹ giọng tiến lên: “Phu nhân, đã xử lý xong. Chỉ là về phần Tử Y...”

Nghe vậy, Ân thị hoàn hồn, nhàn nhạt nói: “Trước khi đi, Huyên nhi có đặc biệt dặn nàng ta phải về sớm, cho thấy nàng ta hầu hạ cũng không tệ. Huyên nhi bị mù, để làm quen một người cũng chẳng dễ dàng gì, cứ để nàng ta ở lại đã. Hơn nữa, hôm nay Huyên nhi mới vào phủ, nếu hai nha hoàn đi hầu đã chết cả thì truyền ra ngoài cũng chẳng hay gì.”

Từ ma ma gật đầu: “Phu nhân nói phải. Nhưng Tử Y dù sao cũng là tỷ tỷ ruột của Tử Lan, nếu nàng ta có oán hận trong lòng, ngấm ngầm giở trò thì…”

Ân thị hừ lạnh một tiếng: “Tính mạng ba đời nhà họ đều nằm trong tay ta, ta không tin nàng ta dám làm càn!”

Từ ma ma nghĩ lại cũng thấy đúng: “Có cần phái thêm người thân tín đến hầu hạ đại tiểu thư không?”

“Chưa cần vội.”

Ân thị thản nhiên nói: “Con bé ấy tính tình mềm mại thuần khiết, đám nha hoàn trong phủ đều là người đã lăn lộn nhiều năm trong nội trạch, mỗi người một bụng tâm tư, lỡ ảnh hưởng xấu đến con bé thì lại không hay. Cứ để như vậy đã, sau này nếu thật sự thiếu người, rồi sắp xếp cũng chưa muộn.”

Từ ma ma nghe vậy gật đầu: “Khi còn nhỏ, đại tiểu thư đã đáng yêu như búp bê sứ. Nay trưởng thành rồi, không biết đã đẹp nhường nào. Dù lão nô chưa được gặp, nhưng có thể khiến cả tiểu công gia và thái tử tranh giành, chắc chắn là tuyệt sắc khuynh thành.”

Nghĩ đến dáng vẻ ngoan ngoãn của Lưu Huyên, khóe môi Ân thị khẽ cong lên: “Nó còn tốt hơn ta tưởng tượng trăm lần, ngày mai ngươi sẽ được gặp.”

Nghe thế, Từ ma ma cũng cười theo, thấp giọng nói: “Ông trời vẫn còn thương phu nhân, đã đưa đại tiểu thư trở về bên người, lại còn là danh chính ngôn thuận.”

Ân thị khẽ “ừ” một tiếng, giọng nghèn nghẹn: “Ta sẽ bù đắp cho nó thật tốt.”

Tử Y sau khi khóc một trận, dằn lòng thu xếp cảm xúc, lại rửa mặt sạch sẽ rồi mới trở về viện Thính Trúc.

Lưu Huyên vẫn ngồi trên chiếc ghế lúc nàng rời đi, lặng lẽ uống trà: “Về rồi à?”

Tử Y đáp một tiếng, cố nén xúc động, quỳ xuống trước mặt nàng, nghẹn ngào nói: “Nô tỳ tạ ơn tiểu thư cứu mạng.”

Nghe vậy, Lưu Huyên thản nhiên nói: “Ngươi không hận ta sao? Dù gì Tử Lan cũng là muội ruột ngươi, nếu không phải ta cáo tội, nàng ta cũng chưa chắc đã chết.”