Tử Lan nghe vậy thì hoàn toàn hoảng loạn: “Nói bậy! Khi đó rõ ràng tỷ ở trong phòng, những hạ nhân khác cũng có thể làm chứng! Tỷ là cố ý hại ta đúng không, tỷ…”
“Đủ rồi!”
Từ ma ma quát lạnh một tiếng: “Trước mặt phu nhân mà dám lớn tiếng, còn ra thể thống gì nữa!”
Tử Lan lập tức im bặt, òa khóc quỳ gối lết tới trước mặt Ân thị: “Phu nhân, xin người tin nô tỳ! Nô tỳ đã hầu hạ người bao năm nay…”
“Ngươi là thứ gì chứ?” Ân thị lạnh lùng nhìn nàng ta: “Mà dám sỉ nhục nàng ta trước mặt bản phu nhân? Từ ma ma!”
Từ ma ma lập tức cúi người: “Lão nô có mặt.”
“Lôi nó ra ngoài, đánh chết cho ta!”
Lời vừa dứt, Tử Lan lập tức sợ đến tái mét, không ngừng dập đầu cầu xin tha mạng: “Nô tỳ biết sai rồi, xin phu nhân tha mạng!”
Từ ma ma xắn tay áo, kéo nàng ta lôi ra ngoài.
Tử Lan vừa khóc vừa kêu cứu, thấy Ân thị không lay chuyển, bản thân lại không vùng thoát được, bèn chuyển sang cầu cứu Tử Y: “A tỷ, tỷ cứu muội với! A tỷ!”
Tay Tử Y siết chặt thành nắm đấm, vẫn phủ phục bất động.
Cho đến khi Tử Lan bị kéo ra khỏi cửa, nàng ấy cũng chưa từng ngẩng đầu lên lấy một lần.
Ân thị lạnh lùng nhìn nàng ấy: “Nó là muội ruột của ngươi, ngươi chẳng có gì để nói sao?”
Nước mắt Tử Y đã chảy đầy mặt, nghe vậy chỉ nghẹn ngào nói: “Đại tiểu thư mắt mù, đi lại bất tiện, nô tỳ có chút lo lắng. Trước lúc đi, tiểu thư còn căn dặn, bảo nô tỳ sớm quay về.”
Ân thị nghe xong khẽ nhíu mày, nhìn sang Thúy Trúc: “Đại tiểu thư thật có nói vậy?”
Thúy Trúc vội đáp: “Bẩm phu nhân, đại tiểu thư quả thực có căn dặn như thế.”
Ân thị thu lại vẻ mặt, nhìn Tử Y hồi lâu mới lạnh giọng: “Ban đầu ta vốn không định giữ ngươi lại. Dù gì Tử Lan cũng vì phỉ báng đại tiểu thư mà chết, khó tránh ngươi sẽ mang thù. Nhưng cũng xem như ngươi có phúc, đã được đại tiểu thư để mắt, thì hãy hầu hạ cho tốt. Nếu không, kết cục của Tử Lan, chính là của ngươi!”
Lưng Tử Y đã bị mồ hôi lạnh thấm ướt, nàng ấy cúi đầu dập mạnh, giọng khản đặc: “Nô tỳ tuân lệnh!”
Ân thị phất tay: “Lui ra đi, chỉnh đốn lại bản thân, đừng để đại tiểu thư nhìn ra điều gì khác thường.”
“Dạ.”
Tử Y không biết mình đứng dậy thế nào, càng không nhớ nổi làm sao ra khỏi viện.
Nàng ấy cứ đi như kẻ mất hồn một lúc lâu, mãi đến khi một hạ nhân quen biết nghe tin chạy đến hỏi han, nàng ấy mới hoàn hồn, đột ngột ngồi sụp xuống, vùi mặt vào tay áo bật khóc nức nở.