Chương 27

Lưu Huyên đặt chén trà xuống, giọng thản nhiên: “Rất nhanh ngươi sẽ hiểu. Ta cho ngươi một câu khuyên, nếu muốn giữ được cả nhà, thì đừng mơ tưởng bảo vệ Tử Lan nữa.”

Lời còn chưa dứt, bên ngoài đã vang lên tiếng đại nha hoàn của Ân thị - Thúy Trúc xin cầu kiến.

Tử Y nghe vậy run rẩy cả người, không thể tin nổi mà ngẩng đầu nhìn về phía Lưu Huyên.

Lưu Huyên đã khôi phục lại vẻ bình thường, dịu dàng đáp một tiếng: “Vào đi.”

Thúy Trúc bước vào phòng, nhìn Tử Y đang quỳ dưới đất một cái, rồi thi lễ với Lưu Huyên: “Đại tiểu thư, phu nhân cho mời Tử Y qua gặp mặt.”

Lưu Huyên khẽ gật đầu, nói với Tử Y: “Ngươi đi đi, về sớm một chút.”

Về sớm một chút.

Câu nói này nghe như lời căn dặn bình thường, nhưng người đã từng nếm mùi bản lĩnh của Lưu Huyên như Tử Y hiểu rõ, chắc chắn không đơn giản như vậy. Thế nhưng lúc này đầu óc nàng ấy đã rối loạn, chỉ ngây ngô đáp một tiếng, đứng dậy đi theo Thúy Trúc ra khỏi cửa.

Trong chính phòng, Tử Lan đang quỳ dưới đường, che mặt nức nở thút thít.

Từ ma ma đã lâu không về phủ, lúc này đang đứng bên cạnh Ân thị, sắc mặt lạnh lùng.

Cửa phía sau khép lại, Tử Y thần trí hoảng loạn, quỳ xuống bên cạnh Tử Lan, dập đầu: “Nô tỳ bái kiến phu nhân.”

Ân thị không cho đứng dậy, chỉ nhìn nàng nhàn nhạt nói: “Tử Lan một mực khăng khăng rằng đại tiểu thư vu cáo nàng ta, rằng mình chưa từng nói những lời kiểu như một kẻ mù thì làm sao phân biệt được người này người kia. Nó còn đòi gọi ngươi tới đối chứng. Ngươi nói đi.”

Tử Y phủ phục trên đất, trong đầu vang vọng lời dặn của Lưu Huyên.

Muốn giữ được cả nhà, thì đừng mơ tưởng bảo vệ Tử Lan.

Nếu là trước đây, nàng ấy nhất định khinh thường lời này. Cả nhà họ đã ở phủ hầu ba đời, chẳng lẽ vì vài câu nói của Tử Lan mà liên lụy đến toàn gia?

Nhưng bây giờ, nàng ấy không dám không tin nữa.

Thấy nàng không mở miệng, Tử Lan liền sốt ruột, thậm chí còn có chút oán trách: “A tỷ, sao tỷ không nói gì? Bây giờ chỉ có tỷ có thể chứng minh ta trong sạch!”

Tử Y cắn môi, ngẩng đầu nhìn Ân thị, nói: “Bẩm phu nhân, khi đó nô tỳ đang ở ngoài, không biết gì cả.”

Lời vừa thốt ra, Tử Lan liền ngây dại, ngay cả Ân thị cũng hơi kinh ngạc liếc nàng ấấy một cái: “Ngươi nghĩ kỹ chưa? Tử Lan là muội ruột của ngươi đấy.”

Tử Y cụp mắt xuống, môi run run, giọng khàn khàn: “Nô tỳ… nô tỳ thật sự không biết gì hết.”