Chương 25

Lưu Huyên lắc đầu: “Không có, nghĩa phụ đối xử với ta vô cùng tốt. Từ khi nhặt được ta trong núi, liền xem như trân bảo mà nuôi nấng. Vì vậy ông nghĩ đi nghĩ lại, chỉ có khả năng là lúc ta mới mấy tháng tuổi, bị bỏ rơi trong rừng sâu khiến kinh sợ. Nhưng khi ấy ta còn quá nhỏ, chẳng nhớ được gì, vậy nên nút thắt này e là cả đời cũng không gỡ ra được.”

Nghe vậy, mọi người đều tiếc nuối thở dài.

Bởi lẽ, một người mù mà còn có thể đẹp đến mức này, nếu đôi mắt ấy nhìn thấy được thì sẽ hoàn mỹ biết bao.

Tam phu nhân an ủi: “Cũng chưa chắc đâu, biết đâu một ngày nào đó con lại nhìn thấy.”

Nghe vậy, mọi người đều gật đầu phụ họa, ai nấy mở lời trấn an nàng, chỉ có Ân thị, vẫn chăm chú nhìn vào đôi mắt của Lưu Huyên, không biết đang nghĩ gì.

Vĩnh Dự hầu lên tiếng: “Ngày mai vẫn nên mời thái y đến xem qua một chút.”

Hiện giờ phủ Vĩnh Dự hầu tuy không dám đắc tội phủ Thừa tướng, nhưng cơ hội có thể xoay chuyển vận mệnh cả phủ như thế, sao bọn họ có thể cam lòng buông tay?

Nếu chữa khỏi đôi mắt cho Lưu Huyên, bất kể là Thái tử hay Tiểu công gia, ai trong hai người cưới được nàng, cũng đều có thể giúp phủ Vĩnh Dự hầu từ suy chuyển thịnh!

Dùng xong bữa, Lưu Huyên ngồi cùng mọi người uống trà nói chuyện, trên dưới phủ hầu lần lượt mang ra những lễ vật đã chuẩn bị sẵn từ trước để ra mắt nàng.

Ân thị tặng nàng một đôi vòng huyết ngọc làm của hồi môn, đó là vật truyền từ đời tổ tiên nhà họ Ân, giá trị liên thành.

Nhưng bà không nói rõ, chỉ nhàn nhạt bảo: “Một đôi vòng tay, rất hợp với con.”

Mọi người đều kinh ngạc vì sự hào phóng của bà, so với bà, những lễ vật họ chuẩn bị liền trở nên không ra gì, đành vội vàng thay đổi lễ tốt hơn.

Chỉ tiếc, Lưu Huyên không thể thấy, chẳng phân biệt được tốt xấu, đối với bất kỳ lễ vật nào cũng đều giữ cùng một thái độ.

Nàng nhận lễ, có chút áy náy nói: “Ta… không có gì để đáp lễ, thật xin lỗi.”

Mọi người còn chưa kịp lên tiếng, Ân thị đã cất lời trước.

Bà nhìn nàng thật sâu, giọng nói khàn nhẹ: “Không cần, con có thể trở về, chính là lễ vật tốt nhất rồi.”

Hai chữ “trở về” nghe có phần kỳ quặc, nhưng ngẫm lại cũng không sai, dù sao bên ngoài bọn họ vẫn tuyên bố rằng Lưu Huyên là con gái thất lạc bên ngoài.

Nói chuyện thêm một lúc, mọi người liền lần lượt rời đi.