Chương 24: Kí©h thí©ɧ

Sắc mặt Tử Lan lập tức trắng bệch, cố nặn ra nụ cười gượng gạo: “Tiểu thư có lẽ đã nhớ nhầm rồi? Nô tỳ chưa từng nói những lời như thế cả.”

Đôi mày thanh tú của Lưu Huyên khẽ nhíu, trên gương mặt mỹ lệ đầy vẻ nghiêm túc, nàng buồn bã nói: “Ngươi đã nói rồi, khi Tử Y đang định giới thiệu sở thích của các vị trong phủ, ngươi nói ta là người mù, căn bản không phân biệt được ai, không cần giới thiệu.”

Chát!

Một tiếng vỗ bàn vang dội.

Ân thị lạnh lùng nhìn Tử Lan, giọng băng giá: “Ngươi là thứ gì mà dám can gián chủ tử như thế?”

Sắc mặt Tử Lan lại trắng thêm vài phần, bịch một tiếng quỳ rạp xuống đất, dập đầu ba cái liền, khóc lóc nói: “Nô tỳ thật sự chưa từng nói những lời đó, không hiểu vì sao đại tiểu thư lại…”

Ân thị giận đến cực điểm, trực tiếp ngắt lời nàng ta: “Ý ngươi là đại tiểu thư vừa mới tới, đang yên đang lành lại vu oan cho ngươi?”

“Nô tỳ không dám!”

Tử Lan phủ phục dưới đất: “Nhưng nô tỳ thật sự chưa từng nói, nếu phu nhân không tin, có thể hỏi Tử Y!”

Bị điểm danh, sắc mặt Tử Y cứng lại, mở miệng mà không biết phải nói gì, nếu nàng ấy nói không có, chẳng khác nào ngầm chỉ đại tiểu thư vu khống, nhưng nếu nàng ấy nói có, Tử Lan e rằng…

Tử Lan là em ruột của nàng ấy.

Tử Y bịch một tiếng quỳ xuống, cắn môi, ánh mắt áy náy nhìn Lưu Huyên, đang định mở miệng nói Tử Lan quả thực chưa từng nói qua, chợt bắt gặp ánh mắt lạnh lùng của Lưu Huyên dù nàng không thể thấy.

Cả người Tử Y khẽ run, cứng đờ tại chỗ.

Nhị phu nhân nhíu mày, giọng lạnh lẽo: “Tử Y, Tử Lan rốt cuộc có nói những lời ấy không?!”

Tử Y nghe vậy mới hoàn hồn, nhưng tâm trí vẫn còn trong trạng thái chấn động: “Nô tỳ… nô tỳ…”

Ngoài hai chữ nô tỳ, nàng ấy không thể nói ra lời nào khác.

Sắc mặt Ân thị đen như đáy nồi, nhìn Tử Lan đã không còn chút kiên nhẫn nghe giải thích, đang định mở miệng, thì một giọng nói mềm yếu vang lên: “Là… ta nói sai rồi sao?”

Khuôn mặt mỹ lệ của Lưu Huyên mang theo vẻ thấp thỏm, vì đôi mắt không thấy nên ánh nhìn không có điểm cố định, ngược lại càng toát lên vẻ yếu đuối bất lực.

“Là ta nói sai rồi sao?”

Nàng rụt rè nói: “Ta… ta không cố ý, mọi người đừng giận, ta… ta về sau không nói bừa nữa.”

Lời ấy khiến lòng mọi người đều thắt lại, nhất là Ân thị, ánh mắt nhìn Tử Lan càng thêm lạnh lẽo.

“Không liên quan gì đến muội.”

Ngồi đối diện với Lưu Huyên, Sở Du chợt lên tiếng, nhìn dáng vẻ yếu đuối của nàng, giọng nói cũng dịu đi: “Trái lại, muội nên nói nhiều hơn, như vậy chúng ta mới biết muội sống thế nào.”

“Phải phải phải!”

Tam phu nhân nhà họ Sở mỉm cười với nàng: “Ca ca con nói đúng đấy, giọng con dễ nghe, nên nói nhiều vào.”

Lưu Huyên nghe vậy liền quay đầu về phía Sở Du “nhìn”, nở một nụ cười: “Ca ca.”

Sắc mặt Sở Du khẽ động, nhẹ nhàng đáp một tiếng: “Ừ.”

Ân thị hít sâu một hơi, lạnh giọng nói: “Người đâu, lôi Tử Lan ra ngoài, chờ xử trí!”

“Dạ!”

Quản gia lập tức lên tiếng, cùng một gia nhân khác lôi Tử Lan ra ngoài.

Trên mặt Tử Lan đã không còn chút huyết sắc, nàng gào lên về phía Tử Y: “A tỷ, tỷ nói gì đi chứ! A tỷ…”

Tử Y cúi đầu, run rẩy cắn chặt môi.

Tiếng Tử Lan càng lúc càng xa, chẳng bao lâu sau đã hoàn toàn không còn nghe thấy. Vĩnh Dự hầu mở lời: “Được rồi, ăn cơm đi.”

Mọi người đồng thanh vâng một tiếng, Ân thị liếc nhìn Tử Y, Tử Y vội vàng đứng dậy, dâng thức ăn cho Lưu Huyên, chỉ là tay cầm đũa của nàng ấy vẫn luôn run rẩy không thôi.

Để xua tan không khí gượng gạo, tam phu nhân ngồi bên cạnh Lưu Huyên thỉnh thoảng lại tự mình gắp món cho nàng, vừa ăn vừa trò chuyện.

Dù sao cũng là lần đầu gặp mặt, không có gì nhiều để nói, đành hỏi vài chuyện quá khứ và gần đây.

Tam phu nhân dịu dàng hỏi: “Đôi mắt của con, là từ nhỏ đã không nhìn thấy sao? Có từng tìm danh y chữa trị chưa?”

Một mỹ nhân thế này, đôi mắt lại xinh đẹp nhường ấy, mà không thể thấy gì thì quả thật tiếc nuối quá.

“Từ khi con có ký ức thì đã không nhìn thấy rồi.”

Lưu Huyên mỉm cười đáp lại, giọng nói mềm mại dịu dàng, cũng rất bình thản: “Nghĩa phụ từng dẫn con đi khám nhiều đại phu, bạc kiếm được đều dùng cả vào việc chữa trị cho con. Chỉ tiếc rằng, tất cả đại phu đều nói mắt con vốn không hỏng, vì vẫn có phản ứng với ánh sáng mạnh, có lẽ là từng chịu kí©h thí©ɧ gì đó nên mới mù, lại có phần kém thính nữa.”

“Kí©h thí©ɧ?”

Nhị phu nhân tò mò hỏi: “Chẳng lẽ lúc nhỏ con từng trải qua khổ nạn gì sao?”