Lý Hoành nghe xong, khẽ cụp mắt xuống, không đáp lời, sải bước rời đi.
Về đến phủ Quốc công, Tầm Nhất đã chuẩn bị sẵn nước nóng, Lý Hoành cởi y phục, cúi đầu liếc nhìn vết bẩn đã khô, ánh mắt trầm xuống, bước vào thùng tắm.
Y dựa vào thùng tắm nhắm mắt lại, trong đầu lại hiện lên dáng vẻ Lưu Huyên quỳ gối giữa hai chân y, cúi đầu nghiêm túc bận rộn.
Thân thể vừa được phát tiết chưa bao lâu lại lần nữa có phản ứng.
Lý Hoành phiền muộn mở mắt, gọi ra ngoài: “Tầm Nhất, mang nước lạnh vào!”
Tầm Nhất hơi sững người, vội vàng đáp: “Vâng.”
Sau khi giới thiệu xong tình hình trong phủ, Tử Y lại kể thêm vài sở thích của các chủ tử có thể gọi là nhân vật chính trong phủ, Tử Lan tỏ vẻ mất kiên nhẫn: “Tiểu thư cũng đâu nhìn thấy, e là ngay cả sân viện cũng ít khi ra, dù có gặp các chủ tử khác cũng phân biệt không ra ai là ai, biết nhiều thế làm gì?”
Tử Y nghe vậy trừng mắt với nàng một cái, dùng ánh mắt cảnh cáo đừng nói bừa, sau đó dịu giọng an ủi Lưu Huyên: “Vẫn nên biết thì hơn, lâu ngày, tiểu thư sẽ dần phân biệt được ai với ai.”
Lưu Huyên cụp mắt xuống, khẽ ừ một tiếng.
Tử Lan đảo mắt, không buồn nghe Tử Y lải nhải thêm nữa, chẳng buồn chào một câu liền quay người rời khỏi cửa.
Tử Y chẳng làm gì được nàng ta, chỉ đành vờ như chưa có chuyện gì, tiếp tục nói chuyện với Lưu Huyên.
Nói đến sở thích của Sở Du, đang định tiếp tục thì Lưu Huyên đột nhiên lên tiếng cắt lời nàng: “Kỳ thực… ta thấy nàng nói cũng đúng, ta không nhìn thấy, sau này cũng hiếm khi ra khỏi sân, lại chẳng thể phân biệt ai với ai.”
Nhìn vẻ thất vọng hiện rõ trên gương mặt xinh đẹp của nàng, Tử Y không khỏi cảm thấy thương xót, vội vàng nói: “Tiểu thư chớ nên tự ti, ai cũng có sở trường và khiếm khuyết, tiểu thư dung mạo tuyệt mỹ, tính tình lại ôn hòa dịu dàng, là điều mà người khác có ghen tỵ cũng không được.”
“Trên đời này, đại đa số người đều có đôi mắt sáng, nhưng ít ai có được dung nhan như tiểu thư. So sánh hai bên, tiểu thư vẫn là lợi hại hơn!”
Nghe vậy, Lưu Huyên có chút ngượng ngùng, nở nụ cười tươi tắn: “Vậy sao?”
Tử Y liên tục gật đầu, lại chợt nhớ ra nàng không nhìn thấy, nghiêm túc nói: “Đương nhiên là thật, nô tỳ chưa từng nói dối!”
Gương mặt Lưu Huyên hiện lên nét xúc động: “Ngươi thật tốt.”
Vậy thì cứ giữ lại trước đã, còn Tử Lan, nên sớm đuổi đi thì hơn.
Gần trưa mới xuất phát, dọc đường mất thêm hai canh giờ, vào phủ lại bận rộn một hồi, lúc này cũng gần đến giờ dùng cơm tối.
Hôm nay là ngày đầu tiên Lưu Huyên đến hầu phủ, xét cả tình lẫn lý, bữa cơm này nhất định phải là cả nhà cùng ăn.
Khi Lưu Huyên được dẫn đến phòng ăn, người nhà họ Sở đã tề tựu đông đủ.
Ngoại trừ đám hậu bối, những người khác đều đã biết rõ nội tình, dù sao năm xưa Ân phu nhân có thật sinh song thai hay không, trong lòng mọi người đều rõ.
Ban đầu nghe tin thái tử muốn phủ hầu gia sắp xếp cho nữ nhân của mình một thân phận, ai nấy còn thấy mừng, cho rằng hầu phủ sắp phất lên. Nhưng sau khi biết Lưu Huyên bị mù, mọi hy vọng lập tức tan biến.
Thế nhưng, vào khoảnh khắc Lưu Huyên được Tử Y dìu bước vào cửa, tất cả mọi người đều tròn mắt kinh ngạc.
Cõi đời này…
Lại có nữ tử nào có thể đẹp đến nhường ấy!