Tải app Android hoặc iOS để đọc truyện nhanh hơn

Hỗ trợ: Fanpage TruyenHD

Manh Phi Kiều Mềm Bị Cặp Song Sinh Tranh Giành

Chương 21: Đừng ép cô phải hận ngươi

« Chương TrướcChương Tiếp »
Lý Hoành nghe vậy liền cụp mắt xuống, không đáp lời.

Chẳng gật đầu cũng chẳng phản bác.

Lý Doanh lập tức nhíu mày, giọng lạnh lẽo mang theo tức giận: “Sao? Ngươi thật sự muốn mạo danh cô cả đời, tranh nàng với cô ư?”

Nghe được lời ấy, Lý Hoành mới ngẩng mắt lên, nhìn hắn chậm rãi mở miệng: “Ta đã giải thích với phủ Vĩnh Dự Hầu, kỳ thực là ta cầu xin Hoàng huynh cho Lưu Huyên một thân phận, ta mới là người…”

Bốp!

Một quyền nặng nề giáng thẳng lên mặt Lý Hoành.

Khác với lúc ở thôn Lưu gia còn có chút kiêng dè, quyền này, Lý Doanh đã dùng toàn bộ sức lực, mang theo lửa giận, đánh thẳng vào mặt y.

Lý Hoành bị đánh cho lảo đảo, trong miệng lập tức nếm được vị tanh ngọt.

Y lau vết máu nơi khóe môi, đứng thẳng người lại, đối diện với Lý Doanh đang giận đến ngực phập phồng, thản nhiên mở lời: “Đây là ý của mẫu hậu.”

Tiếng nói vừa dứt, giận dữ trên mặt Lý Doanh lập tức cứng lại, hắn nhìn y, giọng khàn khàn: “Ý của mẫu hậu?”

“Phải.”

Lý Hoành nhìn hắn: “Chuyện của Lưu Huyên, căn bản không thể giấu được phủ Thừa tướng, hoàng huynh lại sắp thành thân với Hồ Uyên, mẫu hậu sao có thể để huynh vì một nữ nhân mù mà làm hỏng đại sự hôn nhân? Vậy nên người bảo ta tuyên bố ra ngoài rằng, là ta có quan hệ với Lưu Huyên, là ta khiến hầu gia nhận nàng.”

“Vậy nên, ngươi thật sự đã làm thế!”

Lý Doanh mang theo lửa giận, giọng lạnh như băng: “Đây là cái cớ ngươi tự tìm cho mình? Đây là lý do ngươi hành động hôm nay? Đây là lý do ngươi mạo danh cô, để Huyên nhi…”

“Chuyện hôm nay, quả thực là lỗi của ta.”

Lý Hoành cắt ngang lời hắn: “Nhưng nếu hoàng huynh có thể từ bỏ hôn sự với Hồ gia, quang minh chính đại thừa nhận thân phận của Lưu Huyên, thì đâu có chuyện hôm nay, chẳng phải sao?”

Nghe đến đây, cả người Lý Doanh bỗng trở nên trầm mặc.

Hắn trở về ngồi sau thư án, ngẩng mắt nhìn Lý Hoành, cười tự giễu: “Ngươi nói đúng, là cô vô năng. Có lúc cô từng nghĩ, giá như người bị bỏ rơi năm đó là cô, thì hay biết mấy.”

Ít nhất sẽ không mang trong lòng áy náy với bất kỳ ai.

Lý Hoành nghe vậy, chỉ thản nhiên nhìn hắn, mặt không lộ ra chút cảm xúc nào.

Ghen tị với hắn?

Thật nực cười.

Lý Doanh cũng chỉ ủ rũ một thoáng, rất nhanh đã thu lại vẻ mặt, lại là vị thái tử cao ngạo, lạnh lùng xa cách.

Hắn nhìn Lý Hoành, nghiêm giọng: “Cô không cần biết hôm nay ngươi là tình cảm khó kiềm hay mất kiểm soát trong chốc lát, dù là mẫu hậu sai bảo, thì ngươi cũng không thể mãi mạo danh cô, làm những việc thân mật với Huyên nhi. Phải biết rằng, giả chính là giả, mãi mãi không thể thành thật. Trừ phi…”

Thanh âm của hắn dần lạnh đi: “Ngươi thật sự muốn làm con chuột trong cống rãnh, mãi mãi không thấy được ánh mặt trời!”

Lý Hoành nghe vậy chẳng những không nổi giận, ngược lại còn khẽ cười ra tiếng.

Y xoa xoa má bị đánh đến sưng đỏ, cười vẫn phóng khoáng ngông nghênh như cũ, giọng nói cũng lười biếng vô định: “Ta sớm đã là con chuột trong cống rãnh rồi, hoàng huynh bây giờ mới nói lời này, chẳng phải đã muộn sao?”

Lý Doanh nghe vậy liền cau mày: “Ngươi!”

“Hoàng huynh cần gì phải tức giận đến thế.”

Lý Hoành bày ra vẻ chơi bời lêu lổng, uể oải nói: “Hôm nay hoàn toàn là ngoài ý muốn, hơn nữa cũng chưa có gì quá mức. Người chịu thiệt là thần đệ đây, ta giữ gìn thân mình hai mươi năm, cuối cùng lại đánh mất trong tay nàng. Nhưng hoàng huynh yên tâm, về sau nhiều nhất cũng chỉ đến vậy thôi.”

“Dù sao, ta đang đội thân phận của hoàng huynh, nếu cứ mãi xa cách với nàng, nàng sẽ nghi ngờ chẳng phải sao? Diễn trò thì không thể thiếu được, ta càng thân cận với nàng, nàng mới càng an toàn, hoàng huynh về sau mới càng có thể ôm mỹ nhân về.”

“Tất nhiên, nếu hoàng huynh tự ti đến thế, cảm thấy ta mạo danh cũng có thể đoạt người đi, thì vai diễn này ta cũng không nhận nữa, chỉ cần huynh nói với mẫu hậu một tiếng là được. Thần đệ còn phải về tắm rửa, không quấy rầy nữa, cáo từ!”

Lời vừa dứt, y xoay người rời đi, dáng vẻ tiêu sái. Nhưng khoảnh khắc vừa quay lưng, nụ cười trên mặt liền biến mất không còn dấu vết.

“Lý Hoành!”

Giọng của Lý Doanh vang lên sau lưng, Lý Hoành dừng bước nhưng không quay đầu, sắc mặt lạnh lùng, giọng nói vẫn ngông nghênh: “Hoàng huynh còn gì chỉ giáo?”

Lý Doanh nhìn bóng lưng y, từng chữ từng lời, khàn giọng nói: “Đừng ép cô phải hận ngươi.”
« Chương TrướcChương Tiếp »