Người gõ cửa rõ ràng dùng rất nhiều sức, khiến cánh cửa rung lên bần bật. Tiếng gõ cộc cộc cộc vừa dồn dập vừa gấp gáp.
Một giọng nói cố tình hạ thấp, mang theo vài phần giận dữ vang lên: “Mở cửa!”
Lưu Huyên lập tức giật mình, vội vàng đưa tay đẩy nam tử trên người ra: “Có người tới!”
“Là đến tìm ta.”
Nam tử đè trên người nàng khẽ cong môi nhìn cánh cửa, rồi đứng dậy rời khỏi nàng, giải thích: “Ta nhận ra người đó, là quản gia của một nhà giàu trong trấn. Sáng nay mua mấy tấm da thú, tính sai bạc, giờ đến tìm ta.”
Nghe thế, Lưu Huyên lập tức nói: “Vậy chàng mau đi đi, tuy nhà ta là thợ săn, nhưng cũng coi trọng chữ tín, bạc tính dư thì trả lại người ta.”
Nam tử ừ một tiếng, cúi đầu nhìn áo mình đang mở toang, chẳng những không sửa lại mà còn cố ý để hở hơn chút nữa, rồi cất bước đi ra ngoài.
Cửa phòng kêu kẹt một tiếng rồi được mở ra, sau đó lại đóng sầm lại.
Ngay khi đóng cửa, liền vang lên một tiếng bốp, giống như có thứ gì đó bị đánh một quyền.
Lưu Huyên nằm trên giường, nghiêng đầu nhìn về phía cửa phòng đóng kín, trong đôi mắt đẹp tràn ngập ánh nước, trong suốt sáng ngời, nào có chút nào là dáng vẻ mù lòa?
Giả làm phu quân của nàng, tưởng dùng cách đó có thể dụ nàng lộ chân tướng, đúng là ngây thơ!
Toàn mỹ nam cả thôi, có thật sự xảy ra chuyện gì thì nàng cũng chẳng thiệt gì, thậm chí còn là kẻ bị hại vô tội, ai bảo nàng là “người mù” chứ!
Không sai, nam tử vừa rồi căn bản không phải là phu quân Thiết Đản của nàng, mà là một người có dung mạo giống Thiết Đản đến chín phần.
Thiết Đản của nàng khí chất thanh lãnh xuất trần, còn nam tử vừa rồi, từ trong cốt tủy đã toát ra vẻ tà mị và ngạo nghễ bất kham.
Cùng một khuôn mặt, hai tính cách trái ngược, thật là thú vị.
Cái tên Thiết Đản này nghe thật thô tục nhà quê, nàng cố ý đặt như thế, vốn là để trêu chọc hắn.
Cũng không trách nàng, nàng vô tình nhìn thấy Thiết Đản gϊếŧ người, may là bình thường để lấy lòng dân làng Lưu gia nên đã quen giả vờ mù, nếu không, chắc cái đầu đã sớm lìa khỏi cổ.
Nàng xuyên đến đây, vất vả lắm mới có được cuộc sống không bệnh không đau, chẳng phải để bị người ta một kiếm chém chết!
Bình an vượt qua kiếp nạn, cứ tưởng đã thoát nạn, ai ngờ tối đó Thiết Đản lại ngất xỉu ngay trước cửa phòng nàng.
Nàng là người rất cẩn trọng, sợ hắn cố ý thử dò xét, đành phải tiếp tục giả mù mà cứu hắn về.
Không ngờ hắn tỉnh lại liền nói mình mất trí nhớ, còn bám riết không chịu đi!
Đúng lúc đó, trưởng thôn của thôn Lưu gia đã hết kiên nhẫn với nàng, đang tính bán nàng lấy giá tốt. Nàng dứt khoát chơi một ván lớn, tuyên bố Thiết Đản là phu quân của mình, hai người đã là vợ chồng danh chính ngôn thuận.
Dù sao Thiết Đản chỉ nói mất trí nhớ, chứ đâu có che giấu chuyện hắn biết võ. Chỉ nhìn là biết không phải kẻ thường, trưởng thôn tự biết không đấu nổi, đành hậm hực bỏ đi.
Tối đó Thiết Đản đi săn về, nàng liền leo lên giường hắn.
Cứ nghĩ người như Thiết Đản sẽ thanh lãnh xuất trần, khí chất bất phàm, muốn quyến rũ được chắc cũng phải tốn chút công sức…
Thế rồi, chuyện sau đó cứ thế mà thành thôi.